Trang chính » Bàn Tròn: Chiến Tranh Việt nam, Biên Khảo, Phê Bình, Quan Điểm Email bài này

Đằng sau người và việc trong bộ phim The Vietnam War (phần cuối)

 

clip_image002

Tổng Thống Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu (hình: gettyimages)


Món quà Trời cho

Các nhà làm phim The Vietnam War đã đưa lên màn hình loại nhân chứng có thành tích rất đáng phàn nàn, như nhà báo Neil Sheehan. Một trong những phát biểu của ông này là, tại một ngôi chùa thời Phật Giáo tranh đấu chống chính quyền Ngô Đình Diệm, ông thấy một phụ nữ cởi nhẫn trên ngón tay để cúng dường, và ông nói “chế độ này đã tiêu tùng rồi”, khiến người xem phim có thể hiểu ông Diệm bị lật đổ chỉ vì mất lòng dân. Sự thật không phải thế. Anh em ông Diệm đã có nhiều sai lầm, và họ đã phải trả bằng giá quá đắt. Nhưng yếu tố chính khiến họ bị lật đổ và chết thảm là vai trò của Mỹ. Không có yếu tố Mỹ, chắc chắn họ đã không bị lật đổ. Bằng chứng là ba năm sau, ông Kỳ dẹp Phật Giáo tranh đấu mạnh tay hơn cả ông Diệm, nhưng được Mỹ ủng hộ, nên chẳng hề hấn gì.

Khi được tin anh em ông Diệm bị giết sau cuộc đảo chánh ở Sài Gòn, ông Hồ Chí Minh tuyên bố ở Hà Nội, “Đây là món quà Trời cho!” Không mấy khi biết tên họ của Trời. Ở đây, Ông Trời tên John, họ Kennedy.

Không cần tìm hiểu đâu xa, chỉ căn cứ vào chính lời nói của ông Kennedy, đã đủ biết trách nhiệm của ông ta. Ngày 4 tháng 11 năm 1963, ba ngày sau cuộc đảo chánh tại Sài Gòn, tự mình đọc vào máy ghi âm tại Bạch Ốc để giữ làm tài liệu lịch sử, Tồng Thống Kennedy nói:

Cuộc đảo chánh đã xy ra tại Sài Gòn vào cuối tuần. Nó là cực điểm của cuộc thảo luận trong ba tháng về một cuộc đảo chánh, một cuộc thảo luận đã gây chia rẽ trong chính quyền ở đây và ở Sài Gòn…

Tôi cảm thấy chúng ta phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm vì nó đã khởi sự bằng điện văn của chúng ta gửi vào đầu tháng Tám trong đó chúng ta gợi ý cuộc đảo chánh …

Tôi đã bị sốc về cái chết của Diệm và Nhu. Tôi đã gặp Diệm với Thẩm Phán Tối Cao Douglas nhiều năm trước. Ông đã là người có cá tính ngoại hạng và trong khi ông trở thành khó khăn vào những tháng vừa rồi nhưng trong khoảng mười năm qua ông đã giữ vững nước ông để duy trì được nền đôc lập dưới những nghịch cảnh rất khó khăn. Cách mà ông đã bị giết thật là kinh khủng. Vấn đề bây giờ là liệu các tướng có thể đoàn kết với nhau để cùng xây dựng một chính quyền ổn định hay là Sài Gòn sẽ bắt đầu, công luận tại Sài Gòn, trí thức, sinh viên, vân vân, sẽ chỉ trích chính quyền này như là áp bức và phi dân chủ trong một tương lai không xa.

Ông Kennedy đã cho biết vài điều quan trọng: Thứ nhất, cuộc đảo chánh đã được Chính quyền Mỹ thảo luận ở cấp cao nhất trong ba tháng. Trong thời gian này, chính ông Kennedy là người có quyền ngăn chặn bất cứ lúc nào. Nhưng ông đã không làm. Điều này có nghĩa, tuy có kẻ chống, người thuận, nhưng chính ông là người đã chấp thuận cho tiến hành.

Thứ nhì, tuy vấn đề đã được thảo luận trong ba tháng, có tranh cãi cả ở Washington và giới chức Mỹ cao cấp ở Sài Gòn, cuối cùng, tuy là vấn đề vô cùng hệ trọng, mặc dầu chưa nắm vững diễn tiến và hậu quả, ông vẫn OK cho tiến hành. Xong rồi, ông mới cảm thấy sốc, và hoang mang, không biết tương lai sẽ ra sao. Đó là lời tự thú của một người vô trách nhiệm.

Không cần đợi đến cuối tháng Mười 2017, tất cả hồ sơ về vụ ám sát Tổng Thống Kennedy được giải mật, dư luận mới được biết Tổng Thống Johnson đã từng nghi ngờ ông Kennedy ra lệnh giết ông Diệm. Trong cuốn The Triumph & Tragedy of Lyndon Johnson (Vinh quang và Bi thảm của Lyndon Johnson), xuất bản từ năm 1991, Joseph Califano, Jr., phụ tá thân cận nhất của Tổng Thống Johnson, đã viết rằng: “Ông (Johnson) tin khi đó, cũng như nói với tôi sau này, rằng chuyện John Kennedy đã cho lệnh ám sát Diệm được che dấu bằng những gì có thể phủ nhận được (nghĩa là không để lại dấu tích nào chứng tỏ đã được tổng thống Kennedy chấp thuận).”

Dù ông Kennedy có ra lệnh giết ông Diệm thật, như nghi ngờ của ông Johnson, hay vụ đảo chánh ông Diệm chỉ là do thái độ vô trách nhiệm của chính quyền Washington, hậu quả thực tế là, vụ đảo chánh đã là một món quà Trời cho phía Cộng Sản, như xác nhận của HCM, do đó tình hình Nam VN, cả chính trị lẫn quân sự, đã suy sụp mau lẹ. Về chính trị, Chính Quyền Sài Gòn mất tư thế hợp pháp, thay đổi nhiều lần trong một năm, sau những vụ đảo chánh, chỉnh lý, hay biểu dương lực lượng. Nỗ lực đối phó với chiến tranh hướng vào mục tiêu tranh quyền. Tình hình quân sự suy thoái mau lẹ, một phần vì thiếu phối hợp chỉ huy, phần khác do đối phương gia tăng hoạt động, nhờ cơ hội Trời cho. Bắc Việt được dịp hướng dân chúng vào mục tiêu hy sinh mới: Trước 54, chống Pháp dành độc lập; sau 54, chống Mỹ-Diệm không chịu thống nhất; bây giờ, Diệm đã bị giết, khẩu hiệu ăn khách là, Chống Mỹ Cứu Nước.

Như tài liệu lịch sử đã chứng minh, từ các Tổng Thống Truman, Eisenhower đến Kennedy, không ai muốn đưa quân Mỹ chiến đấu trên bộ vào VN. (Không nên lầm cố vấn quân sự với quân trực tiếp chiến đấu trên bộ). Do đó, không có chuyện Mỹ đảo chánh ông Diệm để có thể đưa quân vào VN, một xác định “lộng giả thành chân” vẫn được nhắc đi nhắc lại về phía người Việt. Với chính quyền Kennedy, đảo chánh không phải để đưa quân vào VN, mà để có thể thắng Cộng Sản (họ cho rằng anh em ông Diệm là trở ngại cho tiến trình đạt chiến thắng), hầu có thể sớm rút hết có vấn và chuyên viên Mỹ từ VN.

Sau đảo chánh, vì tình hình suy sụp quá mau, trong cuộc thảo luận giữa ông Johnson và đại diện Quốc Hội để tìm cách đối phó, Nghị Sĩ Mansfield, trưởng khối đa số Thượng Viện, đã trích lời Ngoại Trưởng Dean Rush, nhấn mạnh rằng: “Mỹ cam kết giúp Nam VN để họ tự vệ, không phải để nhận lấy trách nhiệm bảo vệ từ Nam VN”. Trong khi ấy, dư luận chung, còn đượm chút mầu sắc kỳ thị, cho rằng, trong hai trận Thế Chiến Một và Hai, thanh niên Mỹ đánh nhau ở châu Âu, là để bảo vệ dòng giống da trắng của họ. Đánh nhau ở Việt Nam là bảo vệ dân da màu, châu Á.

Vẫn theo Califano, ở địa vị tổng thống, trách nhiệm của ông Johnson nặng nề hơn. Câu hỏi đối với ông là: “Liệu Hoa Kỳ có thể dàn dựng vụ ám sát một nhà lãnh đạo quốc gia rồi bỏ mặc những cam kết của mình đối với nước đó, lấy cớ rằng người lãnh đạo hợp pháp của quốc gia đó không còn cầm quyền?” Với người viết bài này, bên cạnh lý do đạo đức trên nguyên tắc, còn lý do thực tế thầm kín khác, đó là, kế nghiệp Kennedy, ông Johnson không muốn dư luận đương thời và lịch sử sau này phán xét rằng ông kém cỏi hơn người tiền nhiệm, để mất Nam VN, giống như Truman đã để mất Trung Hoa. Nếu để chuyện này xảy ra, làm sao trả lời trước cử tri.

Thế là, tuy từng chống lại nỗ lực can thiệp vào VN đề cứu Điện Biên Phủ năm 1954, khi còn là lãnh tụ tại Quốc Hội, Tổng Thống Johnson đành vận động Quốc Hội chấp thuận cho ông gửi quân chiến đầu vào VN.

Mỹ trực tiếp tham chiến tại Việt Nam, ngoài việc giúp Cộng Sản Bắc Việt có cớ nêu cao khẩu hiệu “Chống Mỹ cứu nước”, cuộc đảo chánh lật ông Diệm còn gây ra hậu quả tai hại khác, kể cả sau khi Nam VN đã có chính quyền hợp pháp, được thành lập qua bầu cử thời Đệ Nhị Cộng Hòa, với người đứng đầu là Tướng Nguyễn Văn Thiệu.

l-tong-thong-viet-nam-cong-hoa-nguyen-van-thieu-2

Tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu

Bộ phim The Vietnam War trình bầy ông Thiệu như một người tham nhũng, mà không nêu chứng cớ rõ ràng. Khi còn tại chức, đáp lại tố cáo của phong trào chống tham nhũng, ông Thiệu nói “có ít xít ra nhiều.” Bao nhiêu là ít, bao nhiêu là nhiều, không phải là con số dễ xác định. Trong cuộc phỏng vấn ông Thiệu dành cho nữ nhà báo Ý Oriana Falaci, kéo dài nhiều tiếng đồng hồ tại Dinh Độc Lập vào tháng Giêng 1973, có bốn câu hỏi chót mà ký giả Falaci xếp vào loại “tàn bạo” (brutal). Câu thứ nhất về dư luận cho rằng ông Thiệu là bù nhìn của Mỹ. Câu thứ nhì nói rằng ông là người tham nhũng nhất VN. Câu thứ ba cho rằng ông là người rất giầu có. Câu thứ tư là “Ông có sợ bị giết không? Chẳng hạn như bị ám sát giống ông Diệm?” Dĩ nhiên ông Thiệu phủ nhận ba câu đầu. Về câu chót, ông nói ông không sợ bị giết, vì ông tin có Chúa phù hộ. Nhưng ông không tin một cách mù quáng là cứ đề mặc Chúa che chở, trong khi mình không làm gì cả để tự bảo vệ. Theo ông, mình phải làm bất cứ điều gì có thể để tiếp tay với Chúa và giúp Chúa bảo vệ mình. Trước đó, qua câu truyện trong bữa ăn sáng, bà Falaci đã chứng kiến vẻ buồn bất ngờ khi ông Thiệu nhắc tới cái chết của ông Diệm trong cuộc đảo chánh mà ông có tham dự. Ông nói những kẻ giết ông Diệm là đồ ngu. Bọn khùng vô trách nhiệm. “Điều này khiến tôi vẫn còn đau đớn, tại đây, giữa đầu và tim tôi. Mỗi dịp giỗ ông, tôi đều xin lễ, trong nhà nguyện của tôi ở đây. Và tôi luôn cầu cho ông, cho linh hồn ông.”

Về phương diện tiếp tay với Chúa để bảo vệ mình, phải công nhận ông Thiệu đã tỏ ra vô cùng xuất sắc. Trong mười năm, từ khi đạt địa vị nguyên thủ quốc gia đến khi từ chức, lo chống đảo chánh là mối quan tâm hàng đầu của ông. Ngoài chức Tổng Tư Lệnh Quân Đội do ông kiêm nhiệm theo hiến pháp, vai trò quan trọng nhất về quân sự là Chủ Tịch Bộ Tham Mưu Liên Quân, ông trao cho Đại Tướng Cao Văn Viên. Thành tích nổi tiếng của vị tướng này là trung thành với ông Diệm, đến nỗi suýt mất mạng. Nhiều phần chắc là ông Viên không đảo chánh, nhưng không thể bảo đảm các tướng tá khác cũng trung thành như ông. Thế là ông Thiệu phải tự lo giúp Chúa bảo vệ mình, ông trực tiếp nắm quyền chỉ huy về quân sự, cắt đặt mọi chức vụ quan yếu, “trung hơn chuyên”; anh nào có tí máu tham nhũng, càng dễ cầm chân, ít muốn làm phản, vì “có tật giật mình.” Thế là Tướng Viên ngồi chơi xơi nước. Xin từ chức, ông Thiệu không cho. Để người khác ngồi vào địa vị quan trọng đó, như ông Diệm dùng ông Đính, chỉ có sớm về chầu Chúa.

Hãy thử đọc quân sử khắp thế giới, có nước nào, trải qua một thập niên chiến tranh, thiệt hại hàng triệu sinh mạng, mà vị tướng ở địa vị cao nhất, rảnh rỗi đến nỗi, thay vì bận tâm giết thù, đã giết thì giờ bằng cách đi học Văn Khoa, và ngồi thiền!

clip_image004

Đại Tướng Cao Văn Viên, quá nhàn rỗi trong thời chiến

Chưa hết chuyện ông Thiệu lo đảo chánh. Trong cuốn Tears Before the Rain (Nước mắt trước Mưa) của Larry Engelmann xuất bản năm 1997, Dân Biểu Pete McCloskey đã kể câu truyện đáng chý ý. Tháng 2, 1975, vào thời kỳ sắp bỏ phiếu quyết định viện trợ 300 triệu đô la cho VN, Tổng Thống Gerald Ford khuyến khích Quốc Hội cử một phái đoàn Lưỡng Viện sang quan sát tại chỗ tình hình Nam VN, vì có những điều “Chúng tôi biết mà Quốc Hội không biết.” Dân Biểu McCloskey là thành viên của phái đoàn 8 người. Sau khi gặp Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Khu Một (gồm 5 tỉnh vùng giới tuyến), trở về Mỹ, ông nói với các ông Ford và Kissinger rằng: “Bạn không thể thắng. Chúng có thể vượt qua bất cứ lúc nào chúng muốn.” Tướng Trưởng nói với Dân Biểu McCloskey rằng ông thiếu quân để ngăn chặn các sư đoàn Bắc Việt ngay tại biên giới. “Và ông ấy mới mất một đơn vị thiện chiến, bởi vì Thiệu đã hoảng hốt, và rút đơn vị này về phía Nam để phòng vệ chống một cuộc đảo chánh ở Sài Gòn.”

Vẫn chưa hết. Tối 26 tháng Ba, 1975, giữa lúc Huế bỏ ngỏ, Đà Nẵng hấp hối trong cảnh náo loạn, vào nửa đêm, cả một lữ đoàn Thuỷ Quân Lục Chiến tan vỡ, lọt gọn vào tay khoảng một đại đội du kích Việt Cộng, bị bắt làm tù binh ở làng Cự Lại, miền Trung, như mô tả trong hồi ký Tháng Ba Gẫy Súng của Cao Xuân Huy. Tại Sài Gòn, ông Thiệu ngồi với các thân cận trong ngành Cảnh Sát ở một nơi bí mật gần Khách San Majestic, bàn kế hoạch và ra lệnh bắt mười người, gồm các nhà hoạt động chính trị và nhà báo, vì tình nghi họ âm mưu đảo chánh, theo ghi nhận của Frank Snepp trong Decent Interval.

Mỹ đã rao giảng các nguyên tắc căn bản về dân chủ cho cả thế giới noi theo. Trong ngôn ngữ của một nền dân chủ đích thực, không hề có hai chữ “đảo chánh.” Với tất cả những di hại của cuộc đảo chánh do Mỹ khuyến khích vào tháng 11 năm 1963, dù Đồng Minh không tháo chạy, chiến thắng cũng xa vời. Lỗi ấy tại ai? Ông Thiệu cũng chỉ là nạn nhân.

clip_image006

Đài kỷ niệm Chiến Tranh Việt Nam tại Washington D.C.

***

Tuy có những khuyết điểm như đã trình bầy, ít nhất, bộ phim The Vietnam War đã nêu bật được sự vô lý và tàn ác của chiến tranh.

Vô lý vì, trong khi Mỹ nỗ lực phát huy dân chủ, đã không hề bận tâm trong việc khuyến khích đảo chánh, lật đổ chính quyền hợp pháp của Đồng Minh. Vô lý khi cho rằng, nếu không loại bỏ anh em ông Diệm thì sẽ thua Cộng Sản. Loại bỏ rồi, tình hình tệ hơn dự đoán, phải mang cả nửa triệu quân Mỹ vào cứu vãn, cuối cùng cũng vẫn thua Cộng Sản. Vậy thì, sự hy sinh của một chế độ cùng với nhà lãnh đạo, cộng với mạng sống của hàng triệu người từ mọi phía, và những di hại khác do chiến tranh gây ra đến nay vẫn chưa dứt, để làm gi? Được gì? Sinh mạng, tài sản và tương lai người dân các nước liên hệ chỉ là trò chơi của một nhóm người có quyền lãnh đạo?

Mặc dầu chiến tranh vô lý và tàn ác, như đã được chứng kiến qua phim ảnh, vẫn có người lớn tiếng chỉ trích những người làm phim là tay sai của khuynh hướng phản chiến.

Tàn ác như vậy chưa đủ sao?

Phải hiếu chiến bao lâu nữa mới là yêu nước?

bài đã đăng của Đinh Từ Thức


4 bình luận »

  • vương ngọc minh viết:

    Cá nhân tôi nhận xét qua hai bài viết của ông Đinh Từ Thức trình bày ở đây, thì, rõ ràng, vai trò của Richard Nixon, ông có mặt trong lịch sử Mỹ, chỉ để làm nốt công đoạn cuối của cuộc chiến tranh Việt nam (sau những gì đã thỏa thuận giữa toán SOS, thông qua bộ máy chính quyền, bấy giờ với Hồ Chí Minh!) Vậy thì, ông Nixon có mặt, chỉ để mọi cách phải làm ra một cuộc hòa đàm, rút hết quân Mỹ về, với chút danh dự, khoán trắng miền nam VN cho miền bắc (tôi thấy, nó như đã được mặc cả với Hồ Chí Minh, như thế!) chịu để công luận thế giới phán là đã thua ở cuộc chiến Việt nam, rồi, từ đó mà chiến thắng hoàn toàn cái gọi “Ai Thắng Ai” giữa chủ nghĩa cộng sản, tư bản. Ôi, ông Nixon, công, tội, ông nhận đủ, riêng về bộ phim, tôi xem từ tập 1 đến tập 10, xong, với tôi, nó là một bộ phim truyện, hình sự, được kể qua những câu chuyện nửa có thực, nửa hư cấu, đầy bạo lực; tuy nhiên, về mặt lịch sử Mỹ, nó đã thành công, nó nói cho các thế hệ người Mỹ nối tiếp, rằng cha ông chúng thua cuộc chiến tranh Việt Nam, bởi từ “cứt đái” phản chiến, ngay trong nhà ném ra, tới tấp!

  • Khách Quan viết:

    Bàn về lịch sử,nếu chỉ nhận định về những gì diễn ra ở ngoài mặt mà bỏ qua những hoạt động bí mật, ở bên trong tức lãnh vực tình báo, gián điệp thì qủa là thiếu sót. Càng sai lầm trầm trọng hơn nếu 1 trong 2 phe cho giải mật như trong trường hợp này, Mỹ đã làm còn CSVN vẫn chưa phép giải mật thì mức độ chính xác rất đáng nghi ngờ,do đó theo thiển ý của tôi, người viết không nên khẳng định chắc nịch như “đinh đóng cột” là mình đúng và chính xác, còn những kẻ khác thì sai!
    Về phía Mỹ (giải mật), tôi xin phép đặt câu hỏi liệu Mỹ có thủ tiêu tài liệu bất lợi nào hay không,để chỉ đưa ra những gì có lợi cho họ,như trường hợp Iraq họ khăng khăng cho là Iraq có vũ khí giết người hàng loạt chẳng hạn ? Trước bất cứ cuộc chiến tranh nào, người ta cũng cần phải giương cao ngọn cờ “chính nghĩa” thì mới tiến hành được, chứ không thể trịch thượng
    muốn đánh ai là đánh!
    Trong số những bài viết phê bình phim,tôi thiết nghĩ nhà thơ Trần Trung Đạo nhận định
    khá nhất khi ông cho là 2 đạo diễn trên viết với “tâm lý phản chiến” vì 2 ông bà này từng tham gia vào phong trào phản chiến trước 1975!

  • Trần Doãn Nho viết:

    Tôi không xem phim “The Vietnam War” (biết rồi, khổ lắm, nói mãi!).
    Đọc những nhận xét của tác giả Đinh Từ Thức trong bài này cũng như nhiều bài ông viết trước đây trên Da Màu về ông Ngô Đình Diệm và chế độ NĐD (Kỳ nhân gặp sát nhân, 50 năm sau biến cố 1/11), tôi thấy tác giả có cái nhìn thẳng thắn, ít thiên kiến và khá chính xác.
    Chợt nhớ lại một chuyện nhỏ. Năm 1963, lúc đó tôi là học sinh lớp đệ nhất Quốc Học, tham gia vụ bãi khóa tại trường, vụ bãi khóa thất bại, tôi và bạn bè bị bắt ở tù cho đến sáng ngày 2/11 mới được phóng thích. Xe vừa chạy ra khỏi khu thẩm vấn của Ty Cảnh Sát Huế thì nghe tin hai anh em ông Diệm vừa bị giết. Nghĩ lại và nghĩ cho cùng, một tay học trò vô danh như tôi hay một ông tổng thống và một ông cố vấn, vào giai đoạn đó,cũng chỉ là những quân cờ của lịch sử. Đôi khi, nghĩ đến mấy chữ “làm nên lịch sử” mà buồn cười!

  • black raccoon viết:

    Sự kiện lịch sử, có cần giải mã hay không ?
    Theo tôi, cần và không cần. Cần là khi sự kiện còn nóng hổi, mới. Còn không cần khi nó đã được an bài.

    Hồi năm ngoái, trong khi đi nghĩ hè ở TB Idaho, tôi lái xe đến thị trấn lịch sử nhỏ và nghèo (người ta muốn giữ nguyên như vậy) Idaho City, tôi xem màn kịch ngoài trời về thời kỳ người Mỹ đang lập quốc. Ông cảnh sát già Terry biểu diễn bắt cướp, rồi biểu diễn bắn lủng đồng xu cho thôn nữ Lila xem. Màn biểu diễn xưa cũ, sáo mòn, và có phần nhiều cường điệu. Điều tôi ngạc nhiên là hầu hết khách xem khá đông, kể cả trẻ em, đều rất tán thưởng một cách nồng nhiệt. Tôi nghĩ, có lẽ người Mỹ đã “an bài” một chuyện như vậy rồi. Chẳng có gì cần phải tranh… cãi nữa.

    Ngày 21 tháng 10 vừa qua, TT Trump đã đồng ý cho công bố tất cả hồ sơ điều tra vụ TT Kennedy bị ám sát 54 năm trước. Rồi đây vụ này sẽ đi vào chuyện ngã ngũ an bài. Ít lắm là nó sẽ kết thúc chuyện nghi vấn về “sát thủ” cũng như âm mưu chính trị đằng sau vụ án đã tốn kém quá nhiều bút mực của ngay chính người Mỹ vốn không thích thêu dệt sự kiện.

    Dường như về phương diện lịch sử, người VN chưa yên ổn bề nào. Ngay cả lịch sử (và huyền sử) ngàn năm trước.

    JFK assassination: Trump to allow release of classified documents
    https://www.cbsnews.com/news/jfk-assassination-trump-to-allow-release-of-classified-documents/

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch