Trang chính » Bàn Tròn: Chiến Tranh Việt nam, Biên Khảo, Phê Bình, Quan Điểm Email bài này

Đằng sau người và việc trong bộ phim The Vietnam War (phần 2)

 

Đám cưới chạy tang

Ông Diệm về nước cầm quyền, giống cảnh một cô dâu trưởng được rước về quán xuyến giang sơn nhà chồng trong một đám cưới chạy tang. Mọi việc diễn ra trong cấp bách, bối rối, bất trắc nhiều hơn ổn định. Đám tang chờ đợi đã diễn ra vào đêm 20 rạng 21 tháng 7, 1954, đất nước bị chia đôi tại Genève đúng hai tuần sau khi ông lập xong chính phủ.

Gánh nặng giang sơn nhà chồng giờ đây nằm trọn trên vai cô dâu trưởng họ Ngô, tuy không phải sống chung với mẹ chồng (theo Bernard Fall, ông Bảo Đại có tìm cách trở về VN, nhưng bị ngăn cản – ít nhất một lần bị chặn ngay trên sân bay Orly), được toàn quyền xoay sở, giữa một họ nhà chồng chưa biết lành dữ ra sao.

Lịch sử sang trang mới, mọi sự hoàn toàn thay đổi.

Người Việt Quốc Gia chấm dứt được cảnh trớ trêu, không ưa Pháp mà phải chiến đấu bên cạnh người Pháp, do Pháp chỉ huy, để chống lại người mình là Việt Minh.

clip_image002

TT Eisenhower và NT Dulles đón TT Diệm tại Washington – National Airport (AP)

Người Mỹ trước đây trong thế “chẳng đặng đừng” phải giúp Pháp ngăn Cộng Sản, mang tiếng giúp thực dân, đi ngược đường lối của Mỹ sau Thế Chiến Hai. Bây giờ, tiền bạc võ khí viện trợ thẳng cho Việt Nam, không qua trung gian Pháp, chính danh ngôn thuận hơn. Một tháng sau Hiệp Định Genève, ngày 20 tháng 8, 1954, Tổng Thống Eisenhower đã chấp thuận bản ghi nhớ về An Ninh Quốc Gia, mang tên Review of US Policy in the Far East, hậu thuẫn quan điểm của Ngoại Trưởng John Foster Dulles là Hoa Kỳ nên giúp đỡ cả về quân sự và kinh tế cho Thủ Tướng Ngô Đình Diệm của Nam Việt Nam, cùng lúc khuyến khích ông mở rộng thành phần cai trị. Đồng thời, chỉ ba tuần sau, Mỹ đã cùng với bảy nước khác là Anh, Úc, Pakistan, Thái, Tân Tây Lan, Philippines và Pháp, ký thoả ước tại Manila, lập ra Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á (SEATO), tạo căn bản pháp lý để có lý do ngăn chặn cộng sản bành trướng tại vùng này. Để khỏi trái với Hiệp Định Genève, Nam Việt Nam và Miên, Lào không được gia nhập như là thành viên, chỉ là quan sát viên. Nhưng tổ chức này hữu danh vô thực, không đi đến đâu.

Ý muốn giúp đỡ của Mỹ cho Chính quyền Ngô Đình Diệm đã được cụ thể hoá qua lá thư của Tổng Thống Eisenhower gửi ông Diệm ngày 24 tháng 10, 1954, có đoạn quan trọng sau đây:

Mục đích của đề nghị này là để hỗ trợ Chính quyền Việt Nam trong việc phát triển và duy trì một quốc gia mạnh mẽ, thành tựu, có thể đương đầu với mưu toan nổi dậy hay xâm lấn bằng phương tiện quân sự. Chính quyền Hoa Kỳ mong đợi rằng viện trợ này sẽ được đáp ứng bằng thành tích về phía Chính quyền Việt Nam trong quyết tâm thực hiện những cải cách cần thiết. Hy vọng rằng Chính quyền Việt Nam sẽ đáp ứng những nguyện vọng quốc gia của người dân, sáng tỏ trong mục đích và hữu hiệu trong thực hiện, để sẽ được kính trọng tại cả trong nước và ngoại quốc và làm nản lòng bất cứ ai muốn áp đặt một ý thức hệ ngoại lai trên người dân quý quốc.

Thái độ tích cực của Mỹ, ý chí cương quyết của ông Diệm, thủ đoạn của ông Nhu, cộng với sự hứng khởi của người dân lúc ban đầu, Chính quyền Ngô Đình Diệm đã vượt qua nhiều trở ngại tưởng như không thể vượt nổi. Ông Diệm đã bị Mỹ quyết định bỏ rơi vào tháng Năm 1955. Mỹ đã thay đổi vào phút chót, và tiếp tục ủng hộ ông Diệm, nhờ ông đã thắng Bình Xuyên. Với ủng hộ tích cực của Chính quyền Eisenhower, nhất là Ngoại Trưởng Dulles. Trong năm năm kế tiếp, ông được chính quyền và giới truyền thông Mỹ coi như thần tượng, người của phép lạ, Miracle Man.

Về phía Việt Minh cộng sản, sau chín năm chiến đấu gian khổ, tuy có dịp xả hơi vào đúng lúc hơi cùng lực kiệt, giã biệt chiến khu, có được một thành phố làm thủ đô, một thành phố cảng, nhưng mục tiêu mới đạt một nửa, mới được làm chủ nửa nước. Trước đây vốn cầm cờ kháng chiến, hô hào toàn dân hy sinh chống Pháp dành độc lập, bây giờ hết Pháp, chống ai? Hà Nội bắt đầu giai đoạn mới, hướng vào mục tiêu thống nhất.

Trong khi ấy, quá tự phụ về những thành công ban đầu của mình, sai lầm tai hại đầu tiên của chính quyền miền Nam là vào tháng Bảy 1955, một năm trước hạn dự trù bầu cử để thống nhất đất nước theo bản tuyên bố sau cùng của Hiệp Định Genève, ông Diệm đã gạt phắt chuyện này. Cũng là sai lầm của Mỹ khi ủng hộ ông Diệm làm điều này. Ai chả biết Cộng Sản là thứ đại bịp, chơi trò bầu cử với họ cũng như chơi bài với những tay cờ bạc bịp chuyên nghiệp, là điều tối nguy hiểm. Nhưng nếu ông Diệm mềm dẻo hơn, cứ đồng ý thương thuyết về tiến trình bầu cử, đưa ra những đòi hỏi rất chính đáng để chắc chắn có thể bảo đảm một cuộc tổng tuyển cử thực sự tự do dân chủ ở cả Bắc lẫn Nam. Ngày nay, trên sáu mươi năm sau, Cộng Sản vẫn chưa dám cho bầu cử thực sự tự do dân chủ và có giám sát quốc tế, làm sao họ có thể chấp nhận điều này vào năm 1956? Nếu thương thuyết bế tắc, cả hai bên cùng đồng ý hoãn hay huỷ bỏ bầu cử, là quyết định chung của đôi bên, không thể đổ lỗi cho bên nào. Vì vội vàng gạt phắt, ngày nay ông Diệm vẫn bị mang tiếng vì không được lòng dân, sợ thua nên không chấp nhận bầu cử. Đó là điều đáng tiếc. Đáng tiếc hơn nữa, là nếu có thương thuyết về bầu cử, có dịp để đại diện hai miền có cơ hội gặp gỡ, biết đâu chả nảy ra một cơ hội tốt đẹp hơn thảm cảnh chiến tranh.

Cộng Sản phải tạo ra lý do để người dân chịu tiếp tục hy sinh. Hết hy vọng thống nhất bằng bầu cử, Hà Nội quyết định thống nhất bằng quân sự. Tháng Năm 1955, thay vì tập kết ra Bắc theo Hiệp Định Genève, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ trốn ở lại, tổ chức hàng ngũ với hy vọng dành thắng lợi qua bầu cử. Hết hy vọng bầu cử, họ ra Bắc, làm lớn, phát động chủ trương thống nhất bằng quân sự để làm chủ cả nước, đồng thời cứu hàng ngàn cán bộ còn ần náu tại Miền Nam, trước nguy cơ họ bị tiêu diệt hết.

Một việc làm khác của Chính Quyền Ngô Đình Diệm, nhìn qua tưởng như thành công lớn, nhưng thật ra là sai lầm quan trọng. Vào thời gian Ông Diệm gạt bỏ tiến trình thảo luận về bầu cử để thống nhất, Sài Gòn đã phát động “Chiến dịch Tố Cộng” rầm rộ, từ thành thị tới nông thôn. Qua sách báo và các ban văn nghệ dân vận lưu động, không khí “Tố Cộng” rất sôi nổi. Ngoài mặt có vẻ thành công, nhưng tai hại ở chỗ nhiều người dân bị dẩy vào hoàn cảnh oán ghét chính quyền. Tại sao?

Gần 900 ngàn người Miền Bắc di cư vào Nam, hầu hết đi cả gia đình. Gần 90 ngàn người từ Miền Nam tập kết ra Bắc, mỗi gia đình chỉ đi một vài người. Tổng số người ở lại trong các gia đình có người tập kết cũng đông ngang ngửa với tổng số người di cư. Rồi những gia đình có người tập kết còn có họ hàng quen thuộc nữa, kể tất cả, có thể lên tới nhiều triệu người. Đó là tập thể có cảm tình với những người tập kết. Họ mong được tái đoàn tụ trong hai năm. Đối với những người di cư từ miền Bắc, họ đã ghét cộng sản sẵn, chiến dịch Tố Cộng có thể làm họ thêm hứng khởi, nhưng không cần thiết. Với những người miền Nam có liên hệ gia đình, quen thuộc hay tình cảm với những người tập kết, vừa mất hy vọng tái đoàn tụ qua bầu cử, vừa bị đẩy vào thế thù địch qua chiến dịch Tố Cộng, có thể ngoài mặt vẫn chịu đựng, nhưng trong lòng, nếu họ nuôi căm hơn là điều dễ hiểu. Thay vì mở chiến dịch thu phục nhân tâm, chiến dịch Tố Cộng đã đẩy họ vào thế thù địch. Khi các du kích nằm vùng nổi dậy khủng bố, chính họ là những người nuôi dưỡng.

Tuy nằm vùng ở miền Nam hay công khai ở miền Bắc, tất cả lực lượng Cộng Sản đều do Hà Nội chỉ huy. Nhưng để che mắt quốc tế, Hà Nội nói dân quân Miền Nam là những người dân bất mãn nổi dậy chống chính phủ Sài Gòn. Hà Nội còn đi thêm những bước kế tiếp bằng cách lập ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Chính Phủ Lâm Thời Miền Nam VN. Dư luận sai lầm khi gọi những người này là Việt Cộng, để phân biệt với Cộng Sản Bắc Việt. Cả hai chỉ là một.

Như đã trình bầy, trong văn thư đầu tiên ngày 24 tháng 10, 1954, tỏ ý sẵn sàng giúp ông Diệm, Tổng Thống Eisenhower đã nói rõ “Mục đích của đề nghị này là để hỗ trợ Chính quyền Việt Nam trong việc phát triển và duy trì một quốc gia mạnh mẽ, thành tựu, có thể đương đầu với muu toan nổi dậy hay xâm lấn bằng phương tiện quân sự”. Nhưng khi chính quyền của ông Diệm thẳng tay đàn áp những kẻ nổi dậy bằng phương tiện quân sự, chính quyền và truyền thông thời Kennedy đồng hoá quân du kích cộng sản với đối lập chính trị, kêu ầm lên rằng ông Diệm dùng viện trợ Mỹ để đàn áp đối lập, mất lòng dân và làm xấu mặt Hoa Kỳ trên thế giới. Cuối cùng, đi tới kết luận: Phải được lòng dân mới có thể thắng Cộng Sản. Muốn được như vậy, phải thay anh em ông Diệm.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Đinh Từ Thức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch