Trang chính » Chụp và Chép, Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Một sự hình dung

(Tại một studio, khởi sự viết một bức thư cho chính hắn)

MotSuHinhDung

“……Thứ Ba. Ngày 5 tháng 9. 2008. Một buổi sáng mờ mịt hơi nước.

Họ, không thấy đến từ lúc nào. Chỉ nằm chờ từ sáng này qua bình minh khác, vẫn không thấy đâu. Tôi có bị lừa chăng, khi nghĩ rằng tháng này họ sẽ đến, họ phải đến để gặp tôi.

Cà phê. Tôi tiếp tục pha một cốc ca phê sữa nóng và ngồi chờ. Riêng ngày hôm nay, họ nhất định phải xuất hiện thôi. Vì tôi sắp sửa rời khỏi nơi đây rồi.

Cuộc sống có phải ở đây. Hay nó vẫn lang thang đâu đó. Không, nó đã nằm đây rồi, khi tôi thức dậy trong cái trắng mờ mờ và cảm nhận một đợt gió lớn thổi về, sau đó sẽ là một cơn mưa to xối xả phủ kín vạn vật. Hẳn nó sẽ ập đến, như một cơn bão vui vẻ, nó sẽ xóa hẳn con sông vàng đục sau nhà. Và cái điều sau cùng nó sẽ lấp hẳn, là đánh thức tôi dậy với cảm giác mình đã bị ướt sũng từ đầu đến chân, cả tấm chăn đang vắt qua người, cả bộ da của người nằm bên nữa.

Tôi đã bật dậy, cố nhìn sự vật qua cửa sổ chắn ngang. Ở những khe hở be bé chằng chịt dây nhợ bông giấy, tôi chỉ thấy gió, sao mà gió.

Tôi lay hắn dậy: họ đã đến rồi chăng?

Nhưng hóa ra họ vẫn chưa tới. Những hoa và lá, và đợt mưa to xối xả vui vẻ thế kia vẫn chưa phải là triệu chứng tốt của họ. Người ta cảm nhận họ bằng cách nào? Tôi cũng biết họ không phải theo kiểu tôi hình dung. Họ phải rất khác kia. Tuy tôi chưa hề biết họ là như­ thế nào, màu sắc nó ra sao, và người người sẽ có chung tâm trạng gì khi đón nhận họ. Nói tóm lại, tôi không biết gì về họ cả, nhưng tôi chắc chắn sẽ nhận ra họ ngay từ giây phút đầu tiên.Và còn gì nữa? Đợt gió trắng thổi về làm xóa đi làn nắng nóng, hắn hít hà thấy mưa sắp qua đây, hắn thấy mình cần thức dậy, bước chân xuống giường, hắn phải sửa soạn cơ thể thật sạch sẽ và thơm tho đến tận chân tóc chỉ để sau đó ngồi thư thái bên mép giường. Hắn nghe mùi café đang bắt đầu chảy và mùi khét nồng của nó từ từ lan tỏa, xâm chiếm cả một phòng vẽ, hơi nóng của nó còn ám lên tất cả câu chuyện của loạt tranh kia, rồi nó đi một cách êm ái thôi, trở ra hành lang chật hẹp, nó lách qua những đồ đạc lặt vặt để trở về với hắn đang ngồi bó gối trên mép giường. Hắn sẽ ngắm nhìn mọi thứ như thế.

Rồi hắn sẽ thấy, hóa ra đấy không phải là dấu hiệu tốt. Đấy vẫn chưa phải là một mùi thơm rất buồn sẽ đến trong khoảnh khắc rất ngắn rồi vội vã đi. Nhưng, đây cũng chưa hẳn là một kết luận cho ngày hôm nay. Tôi biết tôi sắp sửa nói ra một điều gì. Tôi biết rồi đây mọi việc có thể bị bỏ ngỏ, câu chuyện sẽ không có thêm chi tiết nào cả, cái còn lại chỉ là cảm giác, một cảm giác mơ hồ thế thôi.

Tôi đã nói trong những ngày hiện diện nơi đây: thời hạn tôi sắp hết rồi. Tôi đã nuốt hết hơi thở cuối cùng và tôi phải khăn gói bước đi để hồi phục lại mọi thứ. Lúc đó tôi mới biết được rằng, tôi có tiếp tục chờ nữa hay không, tôi có tiếp tục đến nhìn họ như thế kia?

Tôi đã trò chuyện với họ suốt đêm suốt tháng, suốt mùa hè nóng rực, suốt mùa đông ám ảnh khối óc chết vì hơi sương mờ mờ. Tôi nói mải miết với họ cho tất cả những gì đang diễn ra, lúng túng buồn bã, vội vàng, say mê và thất vọng, tuyệt diệu. Họ có thể nghe, có thể không, có thể hiểu, có thể ghét tôi, và có thể giết tôi. Sự thật là thế.

Nhưng tôi vẫn đi trong mê man và không sao tách được những suy nghĩ đang dính liền với nhau. Mà tôi cũng đâu muốn làm công việc nhàm chán và nặng nhọc đó. Tôi phân tích chỉ để làm nó rối rắm lên và tôi được tận hưởng cảm giác sẽ chẳng biết mình làm gì tiếp theo, mình đi đâu nữa, mình gặp ai nữa, mình nói gì với họ nữa.

Giờ thì nơi đây ánh sáng đã bắt đầu hết. Tôi muốn pha một cốc café thứ hai. Tôi lần trở ra hành lang chật hẹp và u tối. Tôi mở bao và trút mẩu còn sót lại, vét không còn một hạt cafe để vừa đủ một cốc đậm đặc. Tôi đã đứng hít hà rõ lâu cái vỏ trống không ấy. Lát nữa tôi sẽ đi bộ mua một gói mới. Mùi cafe và tiếng nước sôi. Khiến tôi lưu ý đến tôi đang còng lưng trong những bức tranh xám ngoét kia, họ sẽ nhìn thấy tôi một loạt, ngưng đọng và bạc nhược thế đó.

Bỗng dưng tôi thèm một bó hoa, một màu sắc gì đó, phải để nó ở đâu trong studio này. Dù sao thì cũng muốn mọi thứ bừa phứa một chút.

Nơi đây.”

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch