Trang chính » Chụp và Chép, Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

những buổi chiều lửa

 

 

Nơi đây tôi đã trải qua những buổi chiều một mình, trở nên im lìm như những đồ vật quanh mình, để cảm giác của lửa từ một lò sưởi đã tắt trào vọt lên và thiêu đốt mình.

Lửa đang liếm mặt bàn, liếm gối tựa  vai và chăn đắp ngực tôi, đốt đi bức tranh dở dang. Mỗi ngày khi chiều rũ xuống thì lửa bừng lên, như thế. Nó chờ một giờ khắc chập chùng nhất của một đời người để mà hực lên – hay chính vì những giờ khắc ấy mà lửa nghe được lời kêu gọi, hãy đốt đi, đốt hết đi, những mồi lửa này, để chẳng còn sầu muộn nữa.

Những mồi lửa đó, những con người tự nguyện để lửa thiêu đốt tâm can, trong cơn mù quáng họ đã viết lên những dòng mê sảng xuất thần. Những câu chuyện cháy bỏng đang chờ được lắng nghe. Bạn có thấy cuốn sách trên sofa không, chính giữa nó là một trái tim bị khoét sâu nhiều tầng. Không làm sao mà thoát khỏi trái tim dù nó đã trở thành một ẩn dụ cũ mèm và tôi đã tránh để đừng trở nên mơ mộng.

Nơi đây tôi đã từng từ khước bên ngoài để nằm yên một mình, nằm ôm ấp trái tim với đồ ngủ thảnh thơi và hai bàn chân lạnh ngắt. Trong yên lặng tôi biết sẽ có người ngồi xuống và tôi sẽ nói với người bằng tâm tưởng thôi, vì những buổi chiều như thế sẽ chẳng ký tự nào ghi được. Cũng có khi tôi ngủ quên nhưng tôi tin rằng người vẫn đến, đi lại quanh tôi và thả những lời nói vu vơ vào những giấc mơ ấm áp.

Tất cả tình huống này, những buổi chiều này, những thời gian này, những giấc mơ này chỉ để đặt cho tôi câu hỏi về lửa, hiện hữu của nó, làm sao đánh mất và làm sao để giữ… Lửa có điểm dừng, hay lửa là bất tận? Luôn luôn, lửa chỉ tồn tại như một điều gì đó giữa hai thân thể, lửa đốt cháy khoảng cách giữa hai con người. Và có thật rằng, nếu một ngày người không đến nữa, thì lửa sẽ tàn rụi theo?

Tôi không tin. Tôi muốn la lên rằng: Hãy nhìn những vết cháy trong căn phòng này, những lở loét trên trang giấy này, những vết phỏng trên thân thể này, những hằn sâu trên ký ức này! Khi người gieo lửa đã đi rồi, lửa bấy giờ sẽ dấy lên, từ đó mới tấy lên, tàn nhẫn.

Một thứ lửa vĩnh hằng.

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch