Trang chính » Chuyên đề Flash, truyện thử nghiệm, Sáng Tác Email bài này

Phút cuối

Waterhouse-sleep_and_his_half-brother_death-1874

John William Waterhouse, Giấc Ngủ và Người Em Tử Thần (Sleep and His Half-Brother Death), 1874

Da nhăn như tờ giấy ai quấn nhàu rồi mở ra, vết xếp dấu nhăn như dấu chân chim chồng chéo theo một thứ tự nào đó. Hỗn mang nào cũng có thứ tự của nó. Lấm chấm điểm nâu. Tôi dí ngón tay lên một chỗ rồi kéo lê chầm chậm vừa đè nhẹ, hướng về cùi chỏ. Những dấu nhăn chân chim quay theo hướng kéo. Tôi ngưng ngón tay, giở lên. Các đường nhăn nghiêng theo hướng miết rồi khựng lại, như đã căng hết lực, chập ngắn rồi dần chậm lui lại chỗ cũ. Da không còn đàn hồi bình thường nữa. Sức đàn hồi đã chậm, rồi sẽ hết chậm. Không phải để bắt đầu lại mà là thôi không còn bắt đầu nào nữa.

Tôi giở cánh tay lên rồi để xuống nhè nhẹ. Vuốt ve làn da nhăn đầy chấm nâu. Cánh tay xương. Dường như không còn thứ gì khác nằm đệm bên dưới da. Tôi có thể lần được xương bên dưới từ cổ bàn tay đến cùi chỏ. Lần được xương ngón tay chỗ nào gù lên chỗ nào xọp xuống. Lần được mấy bắp thịt teo cằn tựa như bọc dài lép kẹp. Gân xanh nổi to trên lưng bàn tay ngón trơ cứng. Bàn tay nhiều việc cực nhọc.

Tôi giở cánh tay lên rồi thả. Nhưng lại đỡ bên dưới như sợ đau. Cánh tay rơi nhẹ vì cùi chỏ vẫn dựa trên nệm. Tôi lật qua nhìn, lật lại nhìn. Sực nhận ra chấm nâu nhiều quá. Nhiều hơn tôi tưởng. Lại giở cánh tay lên ngắm nghía. Đèn trong phòng chỉ còn ngọn chĩa lên trần nơi đầu giường, ánh trắng mờ dịu. Vết to vết nhỏ, những chấm nâu đây đó. Lốm đốm vết nâu nhiều hơn hết nơi lưng bàn tay, da vàng mỏng, vết bầm mảng lớn bên dưới, quanh cổ tay. Không còn nhớ bao nhiêu lần kim đâm tìm mạch máu. Tôi úp bàn tay lên má mình. Bất động, cứng đờ, lại buông ra, rơi xuống nệm. Tôi úp tay lên. Lẩn thẩn tìm mạch. Úp tay lên ngực, cảm được nhịp tim thoang thoảng. Máy oxy vẫn chạy, tiếng động duy nhất trong phòng. Lồng ngực không phồng lên xẹp xuống như trước.

Giở cánh tay lên, tôi xoa nhẹ làn da. Dè dặt nhẹ nhàng như sợ làm đau, làm động cái im lìm lặng lẽ thôi không còn chống đối níu kéo. Tôi vuốt ve cánh tay một lát rồi lại giở lên thả xuống. Như đang đùa với tôi. Giở lên buông ra, rơi xuống. Chợt mấy ngón tay nắm lại thật nhanh rồi buông. Tôi sững sờ ứa nước mắt. Chập lâu ra khỏi cửa.

Bốn giờ sáng, điện thoại reo. Tim bà vừa ngừng đập, chúng tôi xin báo tin buồn cùng cô.

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

bài đã đăng của Nguyễn Thị Ngọc Nhung


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch