Trang chính » Chuyên đề Flash, truyện thử nghiệm, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Một bản án ♦ Con hổ ♦ Giết gián ♦ Bản thảo cháy

0 bình luận ♦ 29.09.2017

 

 

 

Một Bản Án

 

Tử hình, án treo dưới thòng lọng. Chết treo chẳng lạ lắm dù thời đại nào chăng nữa. Cái chết sẽ dằn mặt những kẻ rắp tâm làm điều ác. Tôi nhớ mờ mờ nhưng đích thị thế, ông của tôi từng bị treo cổ. Giữa khu đất lớn, giữa một đám đông chân đất với nhiều cuốc thuổng vác trên vai, người ông vắt vẻo dưới thòng lọng. Xương cổ gãy tan, lưỡi lè ra, mắt trợn ngược. Ông tôi phạm tội và đã chịu tội. Tôi cũng phạm tội, chiếu theo luật pháp thì tội tôi đáng tử hình. Một ngày, có khi nhiều hơn hoặc mấp mé, thiếu đúng nửa tiếng là tròn 24 giờ, tôi loay hoay tìm một vị trí để treo cổ. Cần phải có một sợi dây đủ chắc để không chết hụt. Vài tiếng trước, tôi vớ được một sợi thừng rất bền và thiếu một cái ghế thật cao. Không ai bán ghế cho tôi. Người ta lườm nguýt, thóa mạ khi tôi lấy ghế mà không trả tiền. Và chẳng có sự vay mượn nào cả. Cái ghế ở đâu phải nguyên chỗ đấy, đừng hòng mà xê dịch với lý do ngớ ngẩn rằng mày muốn treo cổ. Chết treo không nhất thiết phải có ghế, tôi mờ mờ nhớ rằng ông mình lơ lửng sau khi cái ghế bị đạp văng ra xa. Nhìn khắp nơi, tôi đi vào cửa hàng nội thất. Một cái xà quá lý tưởng để treo dây. Vừa thắt nút dây, tính thòng cổ mình thì mấy người trong quán đã tóm lấy tôi. Quá tức giận, họ khiêng tôi ném ra cửa. Sợi thừng vẫn lơ lửng trên xà. Cánh cửa đóng lại, thế là mất tiêu sợi thừng tốt nhất trong ngày. Tôi có tội, án chết treo không thể thay đổi. Tương tự ông mình, tôi phải chịu tội giữa ban ngày và trước đám đông. Một tiếng “à”, tôi tìm vào chỗ đông người nhất. Tôi hô to rằng “Tôi có tội, tôi phải bị treo cổ!” Người quanh đấy gật đầu tán thành và đứng mãi thế, nhìn kẻ lạ mặt loay hoay. Tôi hỏi xin ghế và dây thừng. Tất thảy giấu tiệt ghế cùng dây thừng. Tôi nhìn lên cành cây lớn. Một người trèo lên chặt phăng cành. Truồng, phải rồi, đấy là điều tôi biết trong ngày bốc mộ ông. Cơ thể ông chỉ có xương, không một mảnh vải, nghĩa là ông đã khỏa thân trước khi treo cổ. Tôi cởi hết quần áo. Đám đông đứng thế một lúc rồi bỏ đi. Ai cũng quay lưng với. Người đi hết, tôi bé xíu phía sau, phố đã tàn từ bao giờ. Quên cả việc nhặt lại áo quần, tôi bước đi, lết theo bóng người ông heo hắt giọt lửa dầu. Ông gần tầm mắt mà với mãi không tới. Về nhà, tôi thấy mẹ đang khâu áo. Thứ vải nâu sòng nghe như tiếng mõ. Tôi sà vào lòng mẹ. Vòng tay ấm vừa ẵm con liền thoãi ra. Ngã dập xuống đất, tôi thấy cuống họng nghẹn siết một án treo.

 

 

 

Con Hổ

 

Con hổ không biết từ đâu xổng ra. Quanh đây không có cánh rừng nào. Tôi phủi biến suy nghĩ một cái cũi sắt trong rạp xiếc hay cái chuồng nạm vàng với bạc trong nhà phú hộ. Điều rõ nhất lúc này là con hổ đang nằm dưới gầm lên xuống cầu thang nhà tôi. Chẳng ai quan tâm về nó, họ chỉ la toáng lên khi cái gì đấy trong nhà mình đột ngột hỏng hóc. Tôi thấy con hổ và nó cũng biết tôi, hai mắt chọi hai mắt. Lũ mèo trong khu nhà, từng con một chui cả vào bụng hổ. Bắt đầu từ con mèo vàng nhà tôi. Hôm đấy, như thói quen, con mèo sau khi no nê cơm cá thì đi xuống cầu thang. Chẳng tiếng gầm gừ dấu hiệu, thoắt cái một bàn chân lớn rồi thì con mèo nằm bẹp dưới bộ vuốt ông anh cùng họ. Hổ liếm láp, chưa no. Hôm sau, nó bắt thêm nhiều con mèo nữa. Một ngày đẹp trời với nắng vàng ruộm, con hổ bắt gọn bà hàng xóm lắm mồm. Không kịp rên la, con thú gặm chẳng chừa một sợi tóc. Không ai biết bà hàng xóm đi đâu. Lời đồn rằng bà ta đi công tác, bệnh đãng trí tái phát khiến quên đường về nhà. Con hổ rất vằn, nó nằm thu mình dưới gầm cầu thang. Biết bao kẻ đi qua, gõ tiếng chân lên đầu nó chẳng hay biết. Ngày hôm qua, lại có thêm người nữa bị hổ vồ. Lão hàng xóm khó chịu, cô tiểu thư mới lớn đỏng đảnh, ông già thu tiền điện hay ăn trộm bật lửa…Món thịt béo bở quá chừng. Rồi một ngày, tôi trở về nhà, tháo giày cầm trên tay, đi thật khẽ trên đầu con hổ. Mẹ tôi không có nhà. Bà vẫn luôn ở nhà. Hẳn nhiên con hổ vừa được no, cho đến tiếng gầm tiếp theo, bộ vuốt thò ra tóm lấy con mồi. Tôi lấy cái ghế con, ngồi và nhìn xuống gầm cầu thang. Sẽ đến lúc là tôi…kệ xác, cho đến giờ vẫn chỉ tôi là biết về cuộc săn này.

 

 

 

Giết Gián

 

Tôi giết biết bao là gián. Gián chết đầy mặt bàn. Giật mình trước lúc thiếp, tôi giết gián bằng ngón tay. Và chắc chắn thế, giết gián bằng bàn chân chứ không phải ngón tay. Gượm đã nào, lũ côn trùng hôi hám không thể chết dưới tay trần hoặc bàn chân không đi dép. Và tôi choàng thức, vớ lấy một thứ nghiền nát những xác gián ngửa khô khắp nhà. Lũ gián vẫn sột soạt, mùi hôi. Ai đó gọi tôi đi chứ, tôi nói lớn. Và lũ gián sột soạt, mùi hôi, không biết cái gì đã làm tôi bẹp dí giữa trang khải huyền.

 

 

 

Bản Thảo Cháy

 

Trong đám cháy, nhà văn lao vào cứu lấy bản thảo còn nhà thơ chui vào lửa viết thơ. Nếu được chọn, y sẽ cứu cha mẹ mình rồi sẽ tự sát tạ tội cho những bản thảo bắt buộc phải đánh đổi, nhưng trong trường hợp không cứu được gì, y sẽ ngồi viết. Còn tôi, khi tưởng tượng ra những điều trên, liền châm lửa đốt căn phòng, gối mình trên số bản thảo đầy máu lẫn nước mắt. Thế nhưng tôi nhận ra mình chưa một lần viết văn.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch