Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Vong khúc

 

 

 

Lời 1

 

Người ta hái những bông hoa cắm vào lọ
Đơn giản chỉ để làm màu cho căn phòng
Nhưng họ (có thể không biết) hay  giả vờ
Không biết
Họ đã giết chết vẻ đẹp nguyên bản.

Người ta khoác rất nhiều áo cho thơ
Như con bùi nhùi rơm được phết những lớp sơn lòe loẹt
Có thể họ biết (hoặc cố ý) làm ra vẻ không biết
Mình đang dối gạt chính mình
Và đám đông cổ xúy theo trào lưu thời đại
Chúng ta đang chết dần bởi căn bệnh:  Socialism

Có kẻ nói
Bạn là đứa vô cảm không biết yêu thương những người thân
Bạn cãi
“không phải, đời bảo tôi sắm vai tôi không thể làm sai kịch bản”
Đạo diễn vỗ vai bạn
“Tốt tôi sẽ tăng catxe cho anh”
Trong suốt buổi quay bạn bay như chim
Như mây
Như gió
Như những phát ngôn  người ta đọc trên truyền hình.
Bạn khắc sâu vào não
(như những biểu ngữ nhan nhản phố phường)
Những buổi tung hoành trong quán bar sàn nhảy
Những viên thuốc lắc
Những viên ma túy đá
Và thiên đường.
Bạn bắt đầu lãng quên
Đôi vai gầy của mẹ
Những vết sần trên bờ vai của cha
Những tiếng thở dài có mùi mồ hôi và nước mắt của mẹ
Những vết xước có mùi máu và nỗi đắng cay của tâm hồn cha.
Bạn bắt đầu học hát bài hát
“Là lá la
Ranh giới mong manh ác quỷ thiên thần!”

 

 

 

Lời 2

 

        (Tổ quốc tôi
        Mấy ngàn năm lịch sử
        Những cánh cò tinh khôi cũng thành câu ca dao quằn quại kiếp người)
        — M.V.

 
Ngàn năm
Trôi
Lặng trôi
Cuồng trôi
Chúng ta cầm nắm được gì?
Những nỗi buồn xứ sở
Những khát khao như nhành cây mục nát
Trong khoảng rừng âm u tù hãm
Áo lông ngỗng còn bay
Ngàn năm
Như những mũi dao rạch nát tròng hậu thế
Chúng ta chỉ nhìn thấy hoa hồng như những vệt môi hôn mời gọi nồng nàn
Quỳ gối tung hô kẻ thù là đấng tái sinh

Ngay từ khi còn nhỏ bạn được dạy
“cô Tấm thảo hiền
Trí khôn của dân tộc mình khuất phục cả loài hổ dữ
Những con Trâu khờ hả hê cười vỡ mất cả hàm răng
Suốt đời còng lưng làm nô lệ”
Rồi lớn lên trường đời vẩy mực lên trang giấy tâm hồn
Bạn nhận thức ra
“Cô Tấm ngày xưa chính là quỷ đội lốt người
Trí khôn của dân tộc bạn
Chỉ là sự tàn ác lưu manh
Lường gạt tâm hồn thuần khiết”

Chiếc áo quá rộng
Bạn lại quá gầy
Bài kinh quá màu nhiệm
Gã thầy tu lòng trần quá nặng
Những con đường êm mượt như nhung
Nên lòng người chứa đầy gai độc

Nhắm mắt
Buông xuôi những ngày bão tố
Chờ đợi
Bình yên về trên những mái đời.

Bạn gọi “…”
Mẹ bạn gọi “…”
Em bạn gọi “…”
Thảm thiết như tiếng loài chim từ quy vang dài trong màn đêm vô hạn
Những dòng lũ thét gào miên miết trôi… trôi…
Những xác hài nhi xám ngắt
Nằm co quắp trên nền những câu hỏi hình móc câu
Nước rút những con đường như vết chém thập tự
Âm thầm rỉ máu

Lời của cỏ
“Ngàn năm
Mơ ánh mặt trời
Những dòng sông nín câm lời… bể dâu…”
Lời của chim
“Về đâu
Bay suốt một đời
Nát tan mộng chửa thấy trời tự do.”

Lời của  đứa trẻ
“Ngủ ngoan
Nhé
Những vì sao
Cho em tròn giấc chiêm bao làm người.”

Những lời hát
Đuổi theo bạn
Và bạn chạy trốn thực tại
Sự huyễn hoặc như bức tranh cô gái khỏa thân
Làm tâm hồn bạn hừng hực ham muốn
Bạn là cánh chuồn chuồn lao về phía cơn mưa

 

 

 

Lời 3

 

Bạn không là cánh rừng
Để thấu nỗi đau của hàng cây chảy máu
Bạn không là đại dương
Để thấu nỗi đau bị ép uống độc tố
Bạn chỉ là bụi
Như muôn ngàn hạt-bụi-người-tầm thường
Đến cái tên cũng bị tước đoạt
Bạn chỉ là hạt nước
Rớt xuống từ đám mây không chốn đi, về
Suốt đời chẳng thể tìm thấy chiếc nôi khát vọng
Bạn đành âm thầm gục đầu lên những chấn song
Khung cửa sổ cuộc đời mục ruỗng
Và hát
Hát mãi bài ca “kẻ lữ hành và sa mạc”
Sa mạc thì vô biên
Hai bàn chân của bạn rộp lên vì cát bỏng
Bạn khóc
Nước mắt bạn bốc hơi
Hóa thành mây
Mây rớt xuống thành mưa
Mưa lại hóa thành mây
Vòng tuần hoàn phù phiếm
Như những ảo ảnh của lời hứa hẹn.

Bạn nghĩ mình là kẻ cô độc nhất trên thế giới
Bạn nghĩ mình là kẻ buồn chán nhất trên cõi người
Cho đến khi bạn nhìn thấy sân khấu
Với những diễn viên – đeo-muôn-vàn-mặt nạ
Bạn mới chợt nhận ra
Tất thảy đều mang trong hồn cánh đồng mất mùa
Và những con bù nhìn tư tưởng
Chơ vơ giữa mắt gió.

 

 

 

Lời 4

 

Máu không biết lên tiếng
Máu chỉ biết chảy ra từ cơ thể
Máu cũng chẳng biết cảm nhận cơn đau
Máu chỉ biết khô đi và biến mất dưới dòng nước
Vì thế mọi bài ca về máu
Đều sẽ thành vô nghĩa – lãng-quên
Chỉ có những bài hát về cái-chết-ngu-muội
Được lưu giữ qua ngàn thế hệ
Thành thỏi nam châm hút chặt “bầy cừu”
Bầy cừu chỉ biết kêu be be
Bầy cừu không biết xua tan màn đêm
Cứu rỗi mặt trời
Bầy cừu chỉ biết ăn cỏ
Và hồn nhiên chờ xén lông
Bầy cừu không biết đặt ra câu hỏi vì sao-tại sao cho số phận mình và giống loài.
Bầy cừu rất ghét khi nghe kẻ nào nhắc đến hai tiếng TD.
(Nghĩa là Tự Do không phải Tình Dục)

 

 

 

Lời 5

 

Mẹ ơi
Những bà mẹ
Lặng lẽ hiến dâng
Lặng lẽ đợi chờ
Lặng lẽ khóc
Lặng lẽ sống
Lặng lẽ chết
Lặng lẽ hóa thành những cánh sao cuối trời
Mẹ ơi
Những bài thơ không nở thành hoa
Những bài thơ hát trên xác người-và-máu
Những bài thơ tô điểm tội-ác-trá-hình
Những bài thơ được vinh danh bởi ma quỷ
Những bài thơ chứa lưỡi dao lam
Những bài thơ chứa mầm bội phản
Mỗi ngày sinh sôi
Mỗi ngày hãnh diện múa như những vũ công
Còn mẹ
Mẹ ơi
Mẹ chỉ là chiếc võng
Một đời à ơi
Một đời kham khổ
Nuôi lớn những cánh chim
Chim đủ trí khôn chim bay đi
Bỏ lại những chiếc tổ héo mòn.
Bám víu trên thân cây khô – đời mẹ.

 

 

 

Lời 6

 

Người ta sẽ dễ dàng quên
Những con đường mình đã đi qua
Khi gặp một con đường khác
Con đường vô định
Con đường mù mịt gió
Mù mịt những đôi mắt không mái che
Mù mịt những bàn tay không ngón
Người ta chỉ cần biết một điều
Mình đang sống chẳng cần ngắn-hay-dài
Thơm-thối-khổ-đau-hay-sung-sướng
Miễn sao còn thở

Cho đến khi lưỡi hái kề vào cổ
Người ta mới hốt hoảng nhận ra
Từ lâu mình đang chơi thân với thần chết.
Những nghĩa trang mọc lên
Mọc lên
Nhiều hơn bệnh viện
Nhiều hơn trường học
Nhiều hơn cô nhi viện
Nhiều hơn viện dưỡng lão
Nhiều hơn nụ cười
Nhưng không bằng nước mắt.

Những nghĩa trang dài
Vắt qua những buổi chiều xám ngoét
Kết mãi chẳng thành hai tiếng Tự Do…

 

 

 

.

bài đã đăng của Đời Cỏ Dại


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch