Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Bờ Bên Kia- Chương 19: Phần kết (2)

 

Tôi mở cửa bước vào căn hộ. Có một thứ gì đó không bình thường trong căn phòng mà qua vài giây tôi mới nhận ra. Chốt cửa đã không khóa hai vòng như tôi vẫn làm. Mùi vị và hơi thở của một kẻ thứ hai tản mát trong không khí.

Cánh cửa phòng ngủ mở toang báo hiệu một sự đột nhập. Cánh cửa này luôn được khóa lại khi tôi bước ra khỏi nhà, đó là thói quen từ khi còn sống cạnh Moni. Tôi rón rén, nép mình theo vách tường lần vào phòng ngủ. Những trải nghiệm sóng gió ngày hôm nay làm tôi trở nên quả cảm và nhạy bén.

Một cái va li màu đen của ai nằm trong góc phòng.

Một người lạ nằm trên giường ngủ của tôi.

Tim tôi thắt lại nghẹn ngào. Trong bóng đêm, tôi vẫn nhận ra người ấy. Hương thơm dịu ngọt của nàng. Mái tóc đen mượt mà của nàng. Mái tóc vừa gội còn hơi ướt xõa mịt mùng trên gối. Vi đắp mền cao đến ngang cổ, nhưng tôi biết, bên dưới tấm mền bông là thân mình mềm mại trong bộ đồ ngủ màu đỏ. Bằng cách nào mà Vi vào được đây?

Tôi bước rón rén đến bên giường, ngắm nhìn khuôn mặt xanh xao của Vi trong giấc ngủ. Đôi chân mày nàng hơi cau lại. Vi có vẻ tiều tụy và lo âu. Bàn tay tôi rụt rè chạm vào tóc Vi, thèm khát được đặt môi mình lên đó. Nhưng Vi ngủ say và tội nghiệp làm sao. Tôi thở dài bước ra ngoài và khép cửa lại. Đêm nay tôi sẽ ngủ trên sofa trong phòng khách, lần đầu tiên ngủ chung nhà với Vi mà không thấy sợ hãi.

Con dao cắt cà chua vẫn sẽ nằm yên trên giá treo. Một buổi sáng yên bình sẽ tìm đến.

*

Giữa đêm, tôi giật mình thức giấc. Chiếc bóng vừa lướt qua thổi vào mặt tôi một làn hơi lạnh. Ai? Suýt nữa thì tôi hét lên. Màu đỏ lóe lên dưới ánh trăng làm lưỡi tôi cứng lại. Đó là Vi. Đó chỉ là Vi thôi mà.

Dần dà tôi mới nhớ lại chuyện đêm qua. Vi ngủ qua đêm ở đây và bây giờ cô ấy ở trong nhà bếp. Tôi định nhắm mắt ngủ tiếp, nhưng những tiếng động nho nhỏ trong bếp làm tôi khó thư giãn. Căn phòng vẫn tối thui. Ánh trăng vàng vọt từ hướng của bếp soi lên tường những mảng đen chuyển động chập chạp. Đó là cái bóng của Vi. Cô ấy làm gì trong gian bếp tối thui. Cánh cửa sổ bếp vừa bị ai mở ra. Gió lạnh từ hướng đó đang tràn vào phòng khách.

Tôi lo lắng đi vào nhà bếp. Chúa ơi, Vi đang ngồi cheo leo trên bệ cửa sổ bên ngoài. Kiểu ngồi chơi kỳ dị của Vi làm tôi thắt tim. Đây là tầng bốn, lỡ xẩy chân té xuống là tiêu tan. Tôi định gọi Vi, nhưng một suy nghĩ lạ lùng giữ miệng tôi lại. Có vẻ như Vi… không được bình thường, tiếng kêu của tôi sẽ làm Vi hoảng hốt tỉnh ngủ và rơi xuống đất.

Trời bên ngoài bắt đầu mưa, nước từ thành cửa sổ nhà bên trên đổ ào ạt xuống người Vi. Còn tôi thì cứ đứng loay hoay bên trong này, không biết làm cách nào đưa Vi vào. Tấm áo đỏ của Vi ướt sũng và sẫm lại. Dường như nước mưa lạnh dần dà cũng làm Vi tỉnh ra. Nàng xoay người lại. Suýt nữa thì tôi hét lên vì sợ Vi rớt xuống đất. Nhưng Vi leo trở vào rất thành thạo, rõ ràng không phải lần đầu Vi làm chuyện này.

Vi đi chân không trên thềm, lần mò đến bên bàn ăn, mắt đăm đăm nhìn vào giá treo dao. Cặp mắt Vi trong veo hướng về những con dao sắc. Đừng. Đừng, Vi ơi. Tôi sợ hãi kêu thầm. Bàn tay xanh xao có những cái ngón thật dài như tay quỷ lần trên giá, tìm đúng con dao cắt cà chua. Nàng từ từ rút nó ra, đưa lên ngang tầm mắt. Dưới ánh trăng đôi mắt của Vi trống rỗng vô hồn thật dễ sợ.

Trong một phút bất ngờ, Vi đâm mạnh con dao xuống mặt bàn. Cử động của Vi nhanh gọn và chính xác đến không ngờ. Con dao lóe sáng cắm sâu xuống mặt bàn gỗ. Tôi hoảng quá hét lên xông tới bên Vi. Tiếng hét của tôi làm Vi giật mình, ánh mắt nàng lóe sáng như ánh dao. Khuôn mặt nàng trắng bệch, xa lạ và ma quái.

Tôi đứng sững lại, đưa tay về phía Vi, sợ hãi gọi nhỏ:

"Vi. Đừng… sợ."

Vi bỗng xoay người thật nhanh. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì bàn chân trái của nàng đã lướt đến như vũ bão. Mặt tôi vỡ tung ra. Bóng đêm vụt đổ xuống.

*

Tôi tỉnh dậy khi ánh ban mai len lỏi vào gian bếp. Trời bên ngoài vừa hửng sáng. Tôi nằm lăn lóc trên sàn nhà, nửa bên trái của khuôn mặt đau dữ dội. Quai hàm như đã long ra, mấy cái răng chắc đã rụng hết. Đầu óc váng vất quay cuồng. Trong cơn hoảng hốt, tôi ngồi bật dậy. Đây là căn phòng bếp màu vàng chanh của tôi. Trên bàn ăn con dao cắt cà chua hiện ra sừng sững, một phần ba lưỡi dao cắm sâu xuống mặt gỗ. Tôi mò đến bên bàn, thử rút con dao ra, nhưng nó dính cứng ngắt. Trời Đất, lưỡi dao cắm chặt trong lớp gỗ dẻ không sao rút ra được. Hình ảnh của Vi khi phóng dao hiện ra trong mắt tôi. Hành động đó không chỉ dứt khoát, nhanh gọn mà còn mang một sức mạnh ghê hồn. Không ngờ, một phụ nữ Á Châu mảnh mai xinh đẹp như Vi lại sử dụng dao thành thạo như vậy. Ban ngày Vi làm gì mà ban đêm, trong giấc chiêm bao, nàng sử dụng dao? Chẳng lẽ ban ngày Vi luôn bận rộn với dao nhọn? Chưa bao giờ tôi hỏi Vi làm nghề gì. Có thể cô ấy làm nghề cắt bánh mì, cắt sushi. Hay xắt rau cải thịt cá trong nhà hàng Tàu?

Cú đá chân trái của Vi cũng thật kinh khủng. Không ngờ, một phụ nữ Á Châu mảnh mai xinh đẹp như Vi lại sử dụng bạo lực dã man như vậy. Tôi vừa há miệng ra định chửi Vi đã thấy đau thốn. Hôm nay tôi định đi bác sĩ khám cổ chân, không ngờ rồi khám luôn cả quai hàm. Thật không ngờ. Không ngờ, Vi lại ra đòn sát thủ như vậy với một người đàn ông yếu đuối không phương tự vệ. Nếu con dao còn cầm trong tay, chắc Vi đã đâm cho tôi một nhát lủng tim. Thật ghê rợn. Tôi thầm nguyền rủa Vi. Tôi nguyền rủa tất cả những người phụ nữ Á Châu mảnh mai xinh xắn.

Nửa bên mặt trái của tôi bây giờ đau nhức không chịu nổi. Tôi nhớ đến vỉ thuốc paracetamol nằm trong tủ đựng dầu thơm và dao cạo râu. Hy vọng là vỉ thuốc chưa hết hạn. Tôi lảo đảo lần mò vào nhà vệ sinh tìm thuốc uống và kiểm tra lại mức độ thương tật của mình. Chắc chắn tôi sẽ kiện Vi ra tòa đòi bồi thường tiền đau đớn và phạt tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp.

Ánh đèn trong phòng vừa bật sáng, một hình ảnh gớm ghiếc hiện ra trước mắt tôi.

Ai đã dùng son đỏ vẽ trái tim bị dao đâm trên tường. Màu son đỏ chót trên nền gạch men trắng thật kinh dị. Chúa ơi, Vi định đâm lủng trái tim tôi thật. Hình ảnh đe dọa nằm rành rành ra đó. Hai đứa đâu có thù oán gì nghiêm trọng, sao Vi lại nỡ ra tay tàn khốc. Cây son đỏ của Vi còn nằm lăn lóc trên nền nhà kia kìa.

Nếu Bartmann có ở đây, anh ta sẽ giải thích rành rọt là: "Cô ấy lên chương trình hành động ở đây rồi đi ra phòng khách, định đâm chết anh nhưng không có dao." Đúng vậy, Vi vào nhà bếp tìm dao nhưng vì lý do gì đó mà Vi leo ra cửa sổ. Khi phát hiện ra tôi, Vi liền hạ độc thủ, định đá tôi bể đầu. May mà tôi chịu đựng được cú đá của Vi nên chỉ bể quai hàm. Suy nghĩ này làm tôi thấy tự hào chút đỉnh, nhưng nó khẳng định một điều ghê rợn: Vi là một người phụ nữ vô cùng độc ác.

Bartmann sẽ nói gì? Gã sẽ đặt ra hàng loạt nghi vấn:

"Anh biết gì về cô ta?"

"Một người phụ nữ với cái tên giả."

"Một người phụ nữ không rõ nghề nghiệp."

"Một người phụ nữ tuy có chỗ cư ngụ nhưng vẫn có thể vô gia cư. Thỉnh thoảng phải đến nhà người khác ngủ nhờ."

"Nghiêm trọng hơn hết, cô ta chứa đầy bạo lực, ra tay rất chuyên nghiệp và ác hiểm."

Mẹ ơi, một thứ bạo lực giết người, một nữ sát thủ máu lạnh. Không ngờ bao lâu nay tôi thầm yêu một người đàn bà như vậy. Tôi tưởng phụ nữ Á Châu hiền dịu ngọt ngào, không ngờ lại có loại phụ nữ Á Châu điên loạn hung hãn đến mức ác hiểm trầm trọng. Nhẫn tâm giết chết người tình. Đàn ông Âu Châu mê phụ nữ Á vì lẽ gì? Vì lẽ: họ hiền lành, ngoan ngoãn, luôn phục tùng và chăm chỉ nấu ăn.

Vi chẳng ưa nấu ăn lại còn độc ác hung dữ.

Tôi bực bội bước tới trước gương. Thằng người trong gương hiện ra thật khủng khiếp, suýt nữa thì tôi la làng lên. Khuôn mặt tím ngắt một nửa bên trái. Lưỡi cũng sưng vù. Nhưng may quá, răng còn đủ cả. Nếu răng rụng, tôi sẽ kiện Vi bắt bồi thường tiền làm lại răng mới. Tôi lắc đầu nhìn bộ dạng thê thảm trong gương, tức giận nguyền rủa Vi. Loại đàn bà hung dữ này không được phép nằm trên giường của tôi.

Những mảnh puzzle trong đầu tôi bỗng rùng rùng chuyển động, chúng tự gắn vào chỗ khuyết. Bức tranh ghép bây giờ hiện ra hoàn chỉnh, đó là hình ảnh con dao cắt cà chua. Bấy lâu nay con dao cắt cà chua này là nỗi ám ảnh điên loạn. Cứ mỗi khi có Vi ngủ qua đêm, buổi sáng con dao lại leo xuống nằm trên bàn. Bao giờ tôi cũng tưởng, đêm qua tôi vừa giết Vi. Bao giờ tôi cũng tưởng, vì yêu Vi mà giấc mơ ký ức quay ngược về. Bao giờ tôi cũng tưởng, tôi là kẻ bị rối loạn nhân cách. Thời gian quen Vi là những ngày tháng dằn vặt hãi hùng. Vi không chỉ tàn phá thân thể tôi mà còn hủy hoại tinh thần tôi.

Một tội ác quá lớn.

Tôi tức giận xăm xăm đi vào phòng ngủ, quyết định lôi cổ Vi dậy, đuổi Vi ra khỏi nhà.

Một tội ác không thể tha thứ.

Vi nằm đó, mái tóc xõa dài.

"Ánh nắng ban mai mông lung chuồi ra từ hai mép màn trôi từng dọc dài trên bức tường giấy hoa dã yên thảo. Em yêu những buổi sáng cuối tuần tỉnh dậy trên chiếc giường êm ái của anh, trong căn phòng ngủ màu tím của anh. Màu tím kỳ diệu, cứ như mình vẫn còn đi lạc trong giấc mơ sâu lắng và nhạt nhòa sương. Tấm màn cửa sổ tím thẫm, như xa hun hút. Cảm giác vừa qua một đêm bên một người, cảm giác không lẻ loi cô quạnh khi tỉnh giấc, thật êm đềm dễ chịu."

Tôi đứng sững bên giường, lời thì thầm vừa thoảng qua bên tai. Giọng nói của Vi êm đềm trong những giấc mơ. Một đêm nào đó, nàng đã đến cạnh tôi, ngồi lên mép sofa và thì thầm những lời âu yếm như vậy. Bao giờ khi tỉnh dậy, tôi cũng tưởng đó là giấc mơ, vì Vi vẫn còn ngủ say trong phòng, vì khi tỉnh dậy Vi luôn chối bỏ những điều đó.

Vi nằm co ro trên giường, đơn độc và nhỏ nhoi. Lưng nàng quay về phía tôi như đứa trẻ dỗi hờn.

"Có thể em sẽ gọi điện thoại cho anh vào một ngày nào đó trong tuần và bảo rằng, em còn để quên cái áo ngủ ở nhà anh. Hay anh sẽ gọi điện thoại cho em vào một ngày nào đó trong tuần và bảo rằng, anh vừa tìm được một tiệm bánh ngọt rất ngon?

Có khi… hai đứa mình sẽ hẹn gặp nhau ở một quán cà phê êm đềm nào đó bên bờ Museumsinsel, ngắm tranh vẽ và ngắm thuyền trôi trên sông. Hai đứa sẽ nắm tay nhau thả bước trên những con phố nhỏ xinh tươi, đẹp như cổ tích của Hackesche Höfe."

"Người yêu trong giấc mơ của anh."

Tim tôi thắt, một cảm giác êm đềm xâm chiếm tâm hồn làm tôi thấy mình mềm yếu. Đã có những đêm Vi tìm đến bên tôi, dành cho tôi những lời tâm sự từ đáy lòng nàng, nhưng chưa bao giờ tôi đáp trả. Giấc mơ vây phủ thân thể Vi, quá khứ giam hãm tâm hồn tôi. Chưa bao giờ chúng tôi đến được với nhau.

Câu chuyện đêm qua đối với tôi là sự thật hãi hùng, đối với Vi chỉ là giấc mơ. Bao giờ tôi cũng tỉnh giấc trước Vi. Tôi sợ hãi đón nhận sự thật và tìm cách giấu giếm sự thật để Vi đừng biết được.

Tôi lặng lẽ nằm xuống cạnh Vi, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng. Vi hơi cựa mình rồi lại nằm yên. Tôi lùa bàn tay mình vào mái tóc ẩm ướt của nàng, lắng nghe cảm giác đê mê xâm chiếm những đầu ngón tay. Tóc Vi có mùi thơm hạnh nhân. "Vi." Tôi thì thầm, quai hàm vừa dịch chuyển ra đã thấy đau nhói. Chờ cho cơn đau qua đi, tôi khó khăn nói tiếp:

"Vi. Vì sao em lại đến đây?"

"Giọng anh thật khó nghe. Anh bị đau răng à?"

Vi cười nho nhỏ chế diễu. Nàng không nhớ gì chuyện xảy ra đêm qua. Tôi cố nhịn đau, cố dìm cơn giận, nói tiếp:

"Em bị mộng du từ bao lâu rồi?"

Cả thân hình Vi cứng lại, mãi lâu sau nàng mới lên tiếng:

"Tại sao anh hỏi như vậy?"

"Vì đêm qua anh bắt gặp em."

Vi lại im lặng một lúc, rồi hỏi thật nhỏ:

"Bắt gặp ra sao?"

"À, em tỉnh dậy và đi lòng vòng trong nhà, nhưng không nhận ra anh."

"Thật không?"

"Thật. Em mở cửa sổ, muốn leo ra ngoài."

Vi nói ngắc ngứ ngập ngừng như một đứa nhỏ có tội:

"Khi còn rất nhỏ… em thường trốn nhà ra đi vào ban đêm… em luôn thấy mình chạy trốn trong mưa, buổi sáng tỉnh dậy quần áo em vẫn còn ướt. Suốt bao nhiêu năm, em vẫn không lý giải được giấc mơ kỳ dị này, vì khi đó, gia đình em sống trong căn hộ ở tầng năm."

Tôi vuốt tóc Vi:

"Em chỉ ngồi trên cửa sổ và thả giấc mơ của mình đi. Đêm hôm qua cũng vậy, trời mưa rất lớn. Em ngồi rất lâu trên thành cửa sổ nhà bếp. Trong nhà vệ sinh em dùng son đỏ vẽ lem nhem trên tường."

Nàng rùng mình, hỏi như khóc:

"Hình trái tim bị dao đâm, đúng không?"

Tôi kéo Vi sát vào lòng mình:

"Ừ. Hình trái tim bị dao đâm. Nhưng tại sao em có những giấc mơ kinh khủng như vậy?"

Vi lùi sát vào người tôi, thân thể nàng mềm và ấm. Cái mông chắc lẳn của nàng thúc vào háng tôi đầy khoái cảm. Tôi ôm Vi chặt hơn, mong nàng đừng nói gì lúc này. Nhưng Vi lại thì thào ngắt quãng:

"Lúc nhỏ em luôn khao khát được thoát ra khỏi cuộc sống hiện tại. Em mơ thấy mình thoát đi. Những giấc mơ này nhạt nhòa dần khi em trưởng thành và đủ sức đứng vững. Khi đó em mạnh mẽ hơn những giấc mơ. Thời gian sau này… nó bỗng quay trở lại. Giấc mơ lại thúc dục em chạy trốn. Và em tìm cách chạy trốn."

Như có một luồng điện chạy qua đầu tôi. Câu hỏi bật ra ngay lập tức:

"Vì sao trong thời gian sau này? Vì sao nó trở lại?"

"Có lẽ lúc sau này em làm việc quá sức. Em trở nên mệt mỏi và yếu đuối hơn giấc mơ."

Tôi gật đầu, ngẫm nghĩ:

"Có lẽ! Giấc mơ như con vật độc ác bị giam hãm trong cũi sắt. Nó kiên nhẫn nằm yên ở đó. Nó chờ khi con người yếu đuối, kiệt sức thì nó bò ra và tấn công ngược trở lại."

"Thật là khủng khiếp, khi người ta không còn đủ sức đạp lên quá khứ và đi tới."

"Quá khứ?"

"Dạ."

Tiếng dạ của Vi thật nhỏ nhưng vẫn làm tôi giật mình. Phải rồi. Quá khứ. Tôi chạy trốn quá khứ rồi quay lại săn lùng quá khứ. Vi thì khác, Vi can đảm đạp lên quá khứ mà đi tới nhưng rồi Vi bị quá khứ quay ngược lại tấn công. Nhưng quá khứ đó của Vi gì? Có chuyện gì hệ trọng đã xảy ra trong cuộc đời Vi? Hệ trọng đến độ trong giấc mơ Vi trở thành kẻ bạo loạn, muốn giết chết đàn ông. Cách xử trí và hành động của Vi rõ ràng là bất thường.

Tôi thận trọng hỏi Vi:

"Khi em còn nhỏ thì sao? Ở tuổi lên sáu, lên bảy, có bao giờ em nghĩ đến bạo lực?"

"Em luôn nghĩ đến bạo lực! Có một nguồn năng lượng dữ dội nào đó tồn tại trong cơ thể em. Nó đòi phá vỡ những trật tự có sẵn, nó đòi tấn công ra bên ngoài."

"Tấn công ai?"

"Tấn công những đứa con trai cùng tuổi."

"Rồi em làm gì?"

"Em đánh nhau lung tung trong trường, rồi tìm cách yêu một thằng con trai cùng tuổi. Em muốn tự giải thoát mình khỏi những trật tự có sẵn để đi về phía trước. Chuyện tình để lại một kết cuộc chẳng hay ho gì, nhưng khi đó em đã đủ sức đạp lên những rào cản. Khi đó, em trưởng thành sớm và đủ sức kháng cự."

"Khi đó? Vào lúc nào?"

"Năm em mười bốn tuổi."

"Như vậy giấc mơ đã được hình thành từ trước đó, rất sớm. Một đứa trẻ không tự nhiên khi sinh ra đã có những ham muốn bạo động, phải có một tác động tâm lý nào đó."

Vi vùi đầu xuống gối, có vẻ như nàng mệt mỏi, có vẻ nàng lại muốn trốn chạy. Tôi giữ chặt bờ vai Vi, hỏi tiếp:

"Bây giờ, khi nhận diện được giấc mơ của mình, em thử tìm nguyên nhân xem. Có thể nó bắt đầu từ một biến cố nào xa xưa trong quá khứ."

Trong lòng tôi, đôi vai Vi run lẩy bẩy. Tôi áp môi mình lên cái gáy mảnh mai của Vi, áp cả thân mình vào lưng Vi. Một cảm giác khao khát dữ dội chưa từng có trong đời bỗng tràn tới. Tôi ôm choàng lấy Vi, ép sát bụng mình vào lưng nàng. Dường như Vi cũng cảm nhận được điều đó, nàng lùi lại, rúc sâu vào tôi. Cả hai nằm lặng đi, tìm tòi đón nhận phần thân thể của nhau. Tôi lên tiếng khi cảm giác tuyệt vời nhẹ nhàng lắng xuống:

"Đã có chuyện gì xảy ra? Kể cho anh nghe đi."

"Năm lên năm tuổi, em theo ba mạ xuống tàu trốn khỏi quê hương. Tàu lênh đênh trên biển không bờ bến. Một đêm tối những người đàn ông hung tợn xuất hiện. Họ đánh đập ba, kéo mạ đi. Mạ không vùng vẫy chống cự, không kêu la gào thét như những người đàn bà khác. Mạ chỉ nằm yên khóc và gọi em. Nhắm mắt lại đi con. Nhắm mắt lại. Con ơi. Nhắm mắt lại. Chính điều ấy đã làm ba thù oán mạ, nguyền rủa mạ."

Tôi sững sờ nghe tiếng Vi nức nở. Vi khóc rất to, khóc ngon lành như đứa con nít:

"Bao lâu nay em cứ tưởng mình không biết khóc. Nước mắt luôn làm em nghĩ đến mạ nên em không thể khóc. Em muốn mình phải mạnh mẽ hơn mạ để không bao giờ bị vùi dập bị hành hạ."

Tôi đưa tay lên, xoa những giọt nước mắt ấm nóng trên má nàng. Vi nghẹn ngào nói tiếp:

"Dù cố gắng hay không, có ý thức hay không, cả em và ba mạ không ai thoát khỏi cái bóng đen của quá khứ. Ba bỏ mạ theo một người đàn bà khác. Mạ tự tử, hiện nằm trong nhà thương. Em bị quá khứ săn đuổi."

Tôi giật mình, lo lắng:

"Mẹ em tự tử sao? Đã đỡ chưa?"

"Chưa, càng lúc càng trầm trọng. Bác sĩ mới gọi điện cho em tối qua. Mạ nhất quyết từ chối cuộc sống và đang ra đi."

"Em có vào thăm mạ chưa?"

Vi lại khóc thành tiếng:

"Em không đủ sức. Nils ơi, em đã nhìn thấy chuyện đó vì em không sao nhắm mắt lại được. Em không nhắm mắt lại được. Thật là kinh khủng. Có lẽ mạ cũng biết như vậy và không tha thứ cho em. Em sợ không dám vào thăm mạ. Em sợ mạ nhìn thấy em mạ lại giận dữ."

Tôi nằm im, áp môi mình lên gáy Vi. Có những đoạn đường kinh hoàng trong quá khứ mà người ta phải đi qua. Không có cuộc đời nào giống với cuộc đời nào. Không có nỗi ám ảnh nào giống với nỗi ám ảnh nào. Hai mẹ con Vi lẽ ra có chung một ký ức để mà nương tựa vào nhau, nhưng ký ức kinh hoàng đó lại chia cách họ. Tôi thì khác, tôi chỉ có một mình, lặng lẽ xoay xở vật vã với quá khứ. Khuôn mặt nghiêm nghị của Moni bỗng hiện ra trong tâm trí tôi. Có thật là tôi chỉ có một mình? Moni thì sao? Bà ấy đóng vai trò nào trong miền quá khứ thê thảm của tôi. Những chuyện xảy ra ngày hôm qua lại lần lượt trở về như một cuốn phim. Không phải John là chiếc chìa khóa. Chính Moni mới là chiếc chìa khóa.

Tôi nhắm mắt lại. Tiếng đàn Tschaikowski bảng lảng từ một nơi nào đó. Không gian bỗng mênh mang mùi hương cũ.

*

Buổi tối cuối cùng trong căn nhà ma ám, tôi ngồi một mình dưới tầng hầm. Ánh nến leo lét trên tường không đủ soi rõ những góc tối tăm của phòng làm việc. Ngày mai những người chủ mới sẽ đến đây nhận chìa khóa. Họ sẽ sơn lại những bức tường tím u buồn. Cánh đồng thủy thảo phía sau cũng sẽ bị cày xới và trồng một loài hoa sặc sỡ nào đó. Dãy kệ sách khổng lồ của Moni sẽ bị mang đi thiêu hủy, những cuốn sách quý giá mà Moni luôn nâng niu gìn giữ.

Bàn tay tôi run rẩy đặt lên cuốn sách đang mở. Đó là cuốn sách cuối cùng Moni đọc, Pierre Janet – De l’Angoisse à l’Extase. Những hàng chữ thẳng đứng cứng cỏi của Moni hiện ra chập chùng lung linh bên lề trang giấy.

"Một điều thật bất cẩn và nguy hiểm. Vì muốn tìm hiểu tư tưởng thầm kín của bệnh nhân, muốn xâm nhập vào vô thức của bệnh nhân, người ta thường tự đặt mình vào vị trí người ấy, tìm cách tưởng tượng ra suy nghĩ trong những hoàn cảnh đặc thù của người ấy. Đó là sai lầm tệ hại. Sai lầm đó…"

"Mẹ. Con không muốn phân tích những sai lầm." Tôi thì thầm.

Gió lùa qua ô cửa sổ lay động ánh nến. Chiếc bóng của Moni mỉm cười u uẩn.

"Nhưng khi con trở về…"

"Con sẽ không bao giờ trở về, vì con không thể tha thứ cho mẹ và không thể tha thứ cho chính bản thân con."

"Con sẽ trở về. Một ngày nào đó con sẽ trở về. Bây giờ hãy ra đi và mang theo những điều mẹ dặn dò."

"Mẹ. Mình cần nói lời chia tay."

"Robert. Đừng quên vấn đề cốt lõi, ngôn ngữ là hành động thực thụ bên ngoài – nghĩa là hành động của một chủ thể gây ra những phản ứng ở kẻ khác. Nhưng ngôn ngữ có thể rất dễ dàng trở thành một hành động bên trong – nghĩa là một hành động của chủ thể chỉ gây những phản ứng ở chính mình."

Hơi lạnh miên man làm tôi rùng mình. Bao giờ căn phòng này cũng lạnh lẽo. Hơi lạnh bị giam giữ giữa những bức tường bằng đá kiên cố do Moni xây nên. Nó không thoát ra được bên ngoài, nó luẩn quẩn ở đây cùng năm tháng u tối.

Tôi lắc đầu:

"Ngày mai con phải ra đi. Và sẽ không bao giờ quay trở lại."

"Robert. Cho đến một ngày nào đó con phát hiện ra tiếng nói nội sinh thì con phải trở về và tìm cách tự cứu lấy mình."

Tôi buồn bã kéo lại tấm áo khoác. Lá vàng giờ đây đã phủ kín mặt hồ.

"Có còn cứu vãn được gì đâu."

"Đừng bỏ cuộc. Phải biết tự giới hạn vị trí của mình mà khảo sát tâm lý của đối tượng qua cách xử trí và hành động của chính họ."

"Đối tượng? Ai là đối tượng khảo sát ở đây?"

"Tất cả. Tất cả những người trong cuộc đều là đối tượng khảo sát của con. Tất cả những kẻ khích thích ham muốn hành động của con, những kẻ thúc đẩy xung động vô thức chống lại bản thân con."

"Chúng ta đang nói về tư tưởng và tâm lý học xử trí, sao mẹ lại nhảy sang khái niệm vô thức? Thật không chịu nổi. Mẹ nói về thứ vô thức nào chứ?"

"Mẹ nói về phần nhân cách tối tăm mù quáng của mỗi con người, nói về nơi chôn giấu ký ức."

Nước mắt giận dữ của tôi trào ra:

"Mẹ nghĩ là con chôn giấu ký ức trong vô thức? Tất cả những lời điên loạn này có nghĩa là gì?"

"Không chỉ ký ức bị chôn giấu trong vô thức mà ở đó còn có những yếu tố bị dồn nén khác."

"Phi lý. Điên loạn. Hoang tưởng. Người ta không thể tự khảo sát trạng thái vô thức của chính mình. Người ta không thể tự mình bước chân vào nơi chôn giấu ký ức của chính bản thân để giải thoát những dồn nén."

"Robert. Con phải cố làm cho được điều mẹ căn dặn. Hãy trở về và tìm cách mở cánh cửa đó ra."

Robert. Hãy trở về.

Và mở cánh cửa đó ra.

*

Moni không nói cho tôi biết đó là cánh cửa nào.

Tôi ra đi và bỏ lại bên bờ hồ những lời dặn dò. Ký ức là một bóng ma đáng nguyền rủa và không đáng được tha thứ.

Phương pháp nghiên cứu sai lầm, tự đặt mình vào vị trí của bệnh nhân đã đẩy Moni vào một tình yêu lầm lạc không lối thoát. Sai lầm đó, sự bất cẩn đó, Moni phải trả giá bằng mạng sống của mình. Lá thư của John mà Moni để lại mở ra cho tôi một con đường tìm kiếm khi tiếng nói kỳ lạ bên trong bắt đầu xuất hiện. Tiếng nói nội sinh ma quỷ đó lúc đầu đẩy tôi vào miền sợ hãi hoảng loạn, nhưng những lời dặn dò của Moni đã từng bước nâng đỡ tôi. Moni biết trước, một đứa trẻ lên năm yếu ớt mang mầm bệnh tâm lý sẽ không tự mình vượt qua những khó khăn, một ngày nào đó tôi sẽ đánh mất tài sản tri thức của mình và rơi vào tình trạng điên loạn và đần độn.

Cánh cửa vô thức bị đóng kín trong nhiều năm đã từ từ mở ra. Giờ đây tôi có thể nói lời chia tay với Moni."Mẹ. Con đã trở về và tìm lại được chính mình."

"Con đã trở về."

Tôi ứa nước mắt, buồn bã gọi Vi:

"Vi này, em có nghĩ rằng, mẹ dùng cái chết để giải thoát cho mình và giải thoát cho cả em?"

Vi co rúm người lại, chỉ khóc nhiều hơn chứ không nói gì.

Tôi xoay Vi lại, hôn lên gò má đẫm ướt của nàng:

"Ngay bây giờ, anh đưa em đến thăm mẹ. Hãy nói với mẹ, em yêu thương mẹ, yêu thương hình ảnh của mẹ trong phút giây này. Trong phút giây này con yêu mẹ, khi mẹ nằm trên giường bệnh, khi mẹ mỉm cười với con."

"Trong phút giây này?"

"Là hiện tại."

Tôi cúi xuống, nhìn ngắm khuôn mặt Vi. Đôi môi nàng yếu ớt mỉm cười. Tôi nghẹn ngào nói:

"Anh yêu em. Yêu thương hình ảnh em trong phút giây này. Khi em nằm đây và mỉm cười với anh."

Bỗng nhiên rồi Vi mở mắt ra, nàng thôi cười, nhìn tôi trân trối. Đôi môi Vi mấp máy sợ hãi:

"Khuôn mặt anh vì sao tím bầm một bên?"

Tôi giật mình, trở về với câu chuyện tối hôm qua. Hình ảnh Vi lại hiện ra bên khung cửa hung hãn với con dao nhọn.

"Có một kẻ đã đá lên mặt anh. Một đòn thật dữ dằn. Nhưng thôi, đó là chuyện của ngày hôm qua."

Vi lắc đầu kiên quyết:

"Đâu được. Chuyện ngày hôm qua nhưng nỗi đau ngày hôm nay. Đứa nào đá anh?"

Tôi thở dài, buột miệng tuôn ra nỗi ám ảnh:

"Vi, em làm nghề gì? Vì sao em lại dùng dao rất… điêu luyện?"

Vi hơi nheo mắt, nhưng lại mỉm cười rất đáng yêu:

"Anh muốn biết thật sao? Em sợ anh sẽ nhảy ra khỏi giường và chạy trốn vô bếp."

Tôi trườn lên người Vi, hôn lên khóe môi khiêu gợi của nàng và thì thầm:

"Không đâu. Anh nghĩ rằng, một phụ nữ Á Châu thì…"

*

 

 

 

Berlin, mùa thu 2016

Lưu Thủy Hương

bài đã đăng của Lưu Thủy Hương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch