Trang chính » Biên Khảo, Quan Điểm Email bài này

Vết thương Việt Nam chưa lành


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 5.06.2017

Lời Dịch Giả: Ken Burns đã làm nhiều phim tài liệu nổi tiếng cho truyền hình, tiêu biểu nhất là The Civil War ‘Nội Chiến’ (1990). Trong vòng năm nay ông sẽ cho ra mắt The Vietnam War với Lynn Novick (hai người đã cộng tác để thực hiện nhiều tác phẩm). Theo ông, đây là tác phẩm công phu nhất trong đời: tất cả 10 chương trình, chiếu trong 18 tiếng (so sánh với The Civil War có 9 chương trình và tổng cộng 11:30 giờ).

Vào đúng ngày Memorial Day 2017 (Chiến sĩ Trận Vong), hai người đã tóm tắt lý do làm đề tài này: https://www.nytimes.com/2017/05/29/opinion/ken-burns-lynn-novick-vietnam-war.html

Chắc chắn đây sẽ là một sự kiện văn hóa của năm 2017.

—Nguyễn Minh

 

VetThuongVN

(Hình: Owen Freeman)

 

 

Ngày 23 tháng 4 năm 1975, Tổng thống Gerald R. Ford đọc diễn văn tại Đại học Tulane ở New Orleans. Trong khi ông đang thuyết trình, hơn 100.000 lính Bắc Việt đang tiến gần Sài Gòn, chỉ trong vòng 3 tháng họ đã thôn tính gần hết miền Nam Việt Nam. Ba mươi năm sau khi Hoa Kỳ bắt đầu nhúng tay vào Đông Nam Á và 10 năm sau khi Thủy Quân Lục Chiến đổ bộ xuống Đà Nẵng, một đất nước xấu số, nơi hơn 58.000 người Mỹ đã chết, đang bắt đầu bại trận.

“Quả thật sao không buồn được vì những biến cố ở Đông Dương,” tổng thống nói với đám đông. Mong “Hoa Kỳ có thể sớm lấy lại được niềm tự hào đã tồn tại trước khi can thiệp vào Việt Nam”, như ông nói, nhưng chỉ khi chúng ta “thôi không sống lại những đấu tranh và buộc tội nhau của quá khứ.” Đã đến lúc, ông ta kết luận: “để thống nhất, để băng lại vết thương của quốc gia “và” bắt đầu một cuộc hòa giải lớn”. Chỉ bảy ngày sau đó, xe tăng Bắc Việt tàn phá cổng Dinh Tổng Thống ở Sài Gòn. Chiến Tranh Việt Nam kết thúc.

Sau hơn 40 năm, và mặc dù với sự lạc quan của TT Ford, chúng ta vẫn chưa đẩy được cuộc chiến đó đi vào quá khứ. Cựu chiến binh Mỹ, Phil Gioia đã nói với chúng tôi, “Cuộc chiến tranh Việt Nam đã đóng một chiếc cọc nhọn vào trái tim của nước Mỹ”.

Sau hơn một thế hệ, thay vì tạo ra con đường hoà giải, chúng ta đã cho phép những vết thương chiến tranh- những vết thương mà đất nước, nền chính trị, và nhiều gia đình chúng ta phải gánh chịu- trở nên ung nhọt. Những bất ổn ngày hôm nay- sự tha hóa, oán giận và hoài nghi; mất niềm tin vào chính phủ và nghi kỵ lẫn nhau; sự xuống cấp của những bàn cãi trong tinh thần công dân và các định chế dân sự; xung đột về sắc tộc và giai cấp; thiếu tinh thần trách nhiệm trong các cơ quan quyền lực – rất nhiều hạt giống của các hiện tượng này đã được gieo trồng từ thời Chiến Tranh Việt Nam.

Trong thời điểm chia rẽ sâu sắc này, người Mỹ nên chịu khó nhìn lại thật kỹ thảm kịch Việt Nam đầy cay đắng và đau đớn, dù đó là một thử thách khó khăn và gắt gao. Nếu chúng ta có thể lý giải được biến cố phức tạp này, đắm mình vào nó và nhìn nó bằng con mắt mới, chúng ta sẽ có thể thông hiểu được đây là một trong những biến cố để lại nhiều hậu quả nhất, và bị hiểu sai lệch nhất trong lịch sử, và từ đó có lẽ chúng ta sẽ ngăn ngừa được sự chia rẽ độc hại khỏi lây lan thêm nữa.

Không gì có thể làm cho bi kịch chiến tranh Việt Nam hợp lý hoàn toàn. Nhưng nếu chúng ta muốn bắt đầu tiến trình bình phục, trước hết chúng ta phải tôn trọng lòng dũng cảm, sự anh hùng và hy sinh của những người phục vụ và những người đã chết, không phải chỉ như chúng ta làm trong ngày hôm nay (ngày tưởng niệm Memorial), nhưng trong mỗi một ngày.

Là nhà làm phim, chúng tôi đã cố thực thi điều đó bằng cách lắng nghe câu chuyện của họ. Một cựu chiến binh của quân đội, Vincent Okamoto, nói với chúng tôi, “Điều này làm tôi muốn khóc”, khi nhớ lại đại đội bộ binh mà ông ta chỉ huy tại Việt Nam vào năm 1968. “Mười chín tuổi, bỏ ngang trung học, thuộc giai cấp thấp nhất của xã hội Mỹ”, ông ta nhớ lại “Họ sẽ không được tưởng thưởng vì đã phục vụ tại Việt Nam. Tuy nhiên, sự kiên nhẫn vô hạn, lòng trung thành với đồng đội, lòng dũng cảm trong lửa đạn, những điều đó thật phi thường. Và bạn sẽ tự hỏi: nước Mỹ làm gì để có thể đào tạo những thanh niên như vậy?”

Trong khi ông Okamoto và hàng trăm nghìn lính đang chiến đấu và đang bị chết ở nước ngoài, thì hàng trăm ngàn người Mỹ khác đang lên đường biểu tình chống lại một cuộc chiến mà họ cho rằng không những không phải vì lợi ích của đất nước mà còn vô đạo đức và bất công. Như nhà hoạt động chống chiến tranh, ông Bill Zimmerman nói với chúng tôi, “Những người ủng hộ chiến tranh thích nói rằng ‘Ủng hộ bất kể nước tôi đúng hay sai’,” nhưng những người chống đối cuộc chiến đã không “muốn sống ở một đất nước mà chúng ta sẽ ủng hộ bất kể đúng hay sai. Vì vậy, chúng ta bắt đầu một kỷ nguyên mà hai nhóm người Mỹ, cả hai đều nghĩ rằng họ đã hành động trong tinh thần ái quốc, nhưng đấu tranh kịch liệt với nhau”.

Quá thường xuyên khi người Mỹ nói về Chiến Tranh Việt Nam, như nhà văn Nguyễn Thành Việt đã viết, chúng ta chỉ nói về chính mình. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ hiểu những gì đã xảy ra nếu chúng ta không hỏi lại cả đồng minh lẫn kẻ thù — những người Việt Nam trong cả hai phe của cuộc xung đột — cuôc chiến đã thực sự như thế nào. Đối với nhiều người trong số họ, đó vẫn là một nguồn đau đớn, bất ổn và khó bàn cãi cũng như cho người Mỹ chúng ta.

Đối với những người Miền Nam sang Mỹ tị nạn sau chiến tranh, họ không phải chỉ phải chịu tổn thương mất mát người thân mà mất cả đất nước của họ nữa, thì những câu hỏi vẫn còn dai dẳng. Các nhà lãnh đạo của họ có xứng đáng với sự trung thành của người dân không? Không có nó, chính phủ của họ liệu chịu đựng được bao lâu?

Đối với người Việt Nam ở phe thắng, chi phí xương máu cho cuộc chiến đó là vô bờ bến. “Cuộc chiến này tàn ác khủng khiếp”, tướng lục quân Lỗ Khắc Tâm nói với chúng tôi, “Tôi không có đủ chữ để miêu tả nó. Làm thế nào chúng ta có thể giải thích cho thế hệ trẻ biết được cái giá gắt gao đó? ” Thất bại trong việc hoà giải với nhau mặc dù đã hy sinh rất nhiều, nhiều người Việt Nam đã bắt đầu tự hỏi liệu cuộc chiến đó có cần thiết hay không, hay giá như có thể thống nhất quốc gia bằng một cách nào khác chăng?

Không có sự thật nào đơn giản hay duy nhất có thể suy diễn từ Chiến Tranh Việt Nam. Nhiều câu hỏi vẫn không thể trả lời. Nhưng nếu, với tâm trí và trái tim rộng mở, chúng ta có thể xem xét biến cố phức tạp này từ nhiều góc độ và nhận ra nhiều hơn một sự thật, may ra chúng ta có thể ngừng việc tranh chấp với nhau về cách nhìn nhận và cách nhớ về cuộc chiến; mà thay vào đó, tập trung vào những gì cuộc chiến có thể dạy chúng ta: lòng dũng cảm, ái quốc, kiên trì, tha thứ và cuối cùng là hòa giải.

 

 

 

Vietnam’s Unhealed Wounds

By KEN BURNS and LYNN NOVICK

MAY 29, 2017 New York Times

 

On April 23, 1975, President Gerald R. Ford delivered an address at Tulane University in New Orleans. As the president spoke, more than 100,000 North Vietnamese troops were approaching Saigon, having overrun almost all of South Vietnam in just three months. Thirty years after the United States first became involved in Southeast Asia and 10 years after the Marines landed at Danang, the ill-fated country for which more than 58,000 Americans had died was on the verge of defeat.

“We, of course, are saddened indeed by the events in Indochina,” the president told the crowd. The United States could soon “regain the sense of pride that existed before Vietnam,” he said, but only if we “stop refighting the battles and the recriminations of the past.” The time had come, the president concluded, “to unify, to bind up the nation’s wounds” and “begin a great national reconciliation.” Just seven days later, North Vietnamese tanks smashed through the gates of the Presidential Palace in Saigon. The Vietnam War was over.

It’s been more than 40 years now, and despite Ford’s optimism, we have been unable to put that war behind us. As one Army veteran, Phil Gioia, told us, “The Vietnam War drove a stake right into the heart of America.”

For more than a generation, instead of forging a path to reconciliation, we have allowed the wounds the war inflicted on our nation, our politics and our families to fester. The troubles that trouble us today — alienation, resentment and cynicism; mistrust of our government and one another; breakdown of civil discourse and civic institutions; conflicts over ethnicity and class; lack of accountability in powerful institutions — so many of these seeds were sown during the Vietnam War.

In our own treacherously divisive moment, Americans would do well to take a long, hard look at the bitter and painful tragedy of Vietnam, as searing and difficult as that will be for our country. If we can unpack this enormously complicated event, immerse ourselves in it and see it with fresh eyes, we might come to terms with one of the most consequential, and most misunderstood, events in our history and perhaps inoculate ourselves against the further spread of the virulent disunion that afflicts us.

Nothing will ever make the tragedy of the Vietnam War all right. But if we are to begin the process of healing, we must first honor the courage, heroism and sacrifice of those who served and those who died, not just as we do today, on Memorial Day, but every day.

As filmmakers, we have tried to do so by listening to their stories. “It’s almost going to make me cry,” another Army veteran, Vincent Okamoto, told us, remembering the infantry company he led in Vietnam in 1968. “Nineteen-year-old high school dropouts from the lowest socioeconomic rung of American society,” he remembered. “They weren’t going be rewarded for their service in Vietnam. And yet, their infinite patience, their loyalty to each other, their courage under fire, was just phenomenal. And you would ask yourself: How does America produce young men like this?”

While Mr. Okamoto and hundreds of thousands of other soldiers were fighting and dying overseas, hundreds of thousands of other Americans were taking to the streets to protest a war they believed was not only not in our country’s best interest, but immoral and unjust. As the antiwar activist Bill Zimmerman told us, “People who supported the war were fond of saying ‘My country, right or wrong,’ ” but the war’s critics didn’t “want to live in a country that we’re going to support whether it’s right or wrong. So we began an era where two groups of Americans, both thinking that they were acting patriotically, went to war with each other.”

Far too often when Americans talk about the Vietnam War, as the writer Viet Thanh Nguyen wrote, we are talking only about ourselves. But we will never understand what happened if we do not ask our allies and our enemies — the Vietnamese on both sides of the conflict — what the war was really like. For many of them, it remains as painful, unsettled and difficult to talk about as it is for us.

For the South Vietnamese who came to America as refugees after the war, and who suffered not only the loss of loved ones but of their country itself, questions linger. Did their leaders deserve the loyalty of their people? Without it, how long could their government have endured?

For the Vietnamese on the winning side, the war’s cost in blood and bone was immeasurable. “The war was so horribly brutal,” the North Vietnamese Army Gen. Lo Khac Tam told us, “I don’t have words to describe it. How can we ever explain to the younger generation the price paid?” Having failed to reconcile with one another despite their enormous sacrifice, many Vietnamese have begun to ask themselves whether the war was necessary, whether some other way might have been found to reunite their country.

There is no simple or single truth to be extracted from the Vietnam War. Many questions remain unanswerable. But if, with open minds and open hearts, we can consider this complex event from many perspectives and recognize more than one truth, perhaps we can stop fighting over how the war should be remembered and focus instead on what it can teach us about courage, patriotism, resilience, forgiveness and, ultimately, reconciliation

bài đã đăng của Ken Burns và Lynn Novick


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch