Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

chùm thơ Vũ Uyên

0 bình luận ♦ 8.05.2017

 

Tự thiêu

Nghìn năm
Tôi trở thành người chăn dắt những buổi chiều
Mỏi mệt vây quanh linh hồn
Bàn tay đầy tóc
Xổ ra như dòng sông nước mắt
Góp nhặt những gương mặt chữ
Đầy nỗi buồn ngồi khóc quạnh hiu

Cơn gió anh thiu thiu gọi dậy những vũng lầy đăm đắm hoài niệm
Chiều êm như một mảnh chăn phủ lên những vết thương trên vùng da thịt trắng
Ngao ngát một mùi hương
Của nụ hôn anh từ mười năm trước

Không ai biết được
Kẻ nhắm mắt quay đầu hay bão bùng từ bỏ những cơn mơ chộp giật mặt người
Cánh tay của sóng giằng thân thể ra khỏi bùn đất
Đưa xuống tận lòng dương những ý nghĩ buổi chiều

Để những ngày cơn gió tịch liêu
Thơm lên linh hồn đầy nước mắt
Trong giấc mơ anh
Gương mặt em còn đọng nỗi xanh xao của một buổi chiều
Mà nắng đã tắt sau những ngày tự thiêu cùng mùa hạ

 

 

Cơn mơ

 

Cơn mơ đến sau một buổi trưa gắt gỏng
Em là gương mặt anh tìm kiếm sau cùng
Lòng chúng ta còn rộng như ngôn từ
Em biến ảo như chữ
Giữa lòng tay anh

Ngọn bút nào thao thức như bão giông
Giữa đường chỉ tay chằng chịt
Em là một nhánh rẽ khác
Không thuộc về anh

Thân phận người mong manh
Em làm sao biết được
Sau mỗi cung mắt là một con thuyền chết chìm
Giữa tua tủa những lời gai nhọn
Của cuộc đời xỉa xói vào anh

 

 

Lưu đày

 

Tôi bị lưu đày trong hình hài chính tôi
Không ý nghĩ nào thẳm xanh như cỏ
Tất cả đều nhàn nhạt vô hình

Những cuộc di cư không làm bật rễ được chính mình
Như một thân cây đã cắm sâu vào buồn tủi
Không có thứ nước rửa ảnh nào thần kì
Để tôi sống lại kí ức của mười năm trước
Cũng không có thứ dung dịch nào cho tôi tẩy rửa
Bàn chân của chính mình đã lún sâu vào đất đai, mùa màng cũ
Và ý nghĩ găm đầy như mạng nhện
Khi tôi cố/thử tư duy về tình yêu, sự sống
Anh yêu hay không yêu
Tất cả những điều đó bỗng nhẹ nhàng như thể
Ánh sáng bình dị mà người nằm mê cảm được

Bàn tay tôi tứa máu
Cỏ xứ người đâm tôi đau buốt
Đôi khi sự giả tạo (trong một hình hài bình yên) cũng có thể giết chết một linh hồn
Sự sống ở đây chảy trôi như thể
Mặt trời kể một câu chuyện quen về ánh sáng

Đến nỗi
Đôi khi tôi không còn cảm được về sự tồn tại chính mình
Nó vô hình như hơi thở, như ánh sáng

Đến nỗi
Đôi khi tôi nghĩ rằng sự biến mất của chính mình cũng không còn hệ trọng với chính tôi

Như những chú hề cởi bỏ mặt nạ
Tôi học cách thành thực với chính mình

Nhưng ngay cả khi tôi bước đi không cần mặt nạ
Cũng không ai nhận ra gương mặt này
Hay có thể chỉ đơn giản là
Chúng ta đã bước qua nhau lạnh lẽo lạ lùng

Như một loài sâu đã ăn mòn chiếc tổ
Của thời gian trong đêm tối mịt mùng

 

 

Thân thể

 

Cỏ thơm
Như mùi dạ hương ánh sáng
Trộn vào mật tự tình của phấn hoa
Trên bầu trời mây theo chim kết nguyệt quế bằng hơi ấm của tháng tư mềm mại
Những hàng cây lọc thời gian qua thân gỗ mục

Tôi thấy nàng chỉ còn là một thân thể
Trắng trong, tuyệt vọng trong khoảnh khắc bình mình
Mái tóc dài như gió
Hơi thở mềm như một nhánh cỏ đẫm sương
(Nước mắt – đôi khi – sáng buồn hơn ta tưởng)

Sự mong manh thời gian không gì bằng ảo ảnh thân xác nàng
Qua những địa cầu lưu vong sự sống
Tôi vớt nàng trong câu thơ cũ
Ánh mắt nàng buồn như một nhành trăng

 

 

Trần tình

 

Những loài hoa trần tình nỗi đau
Trong khu vườn hoang vu mắt phấn
Mỗi chiếc lá là một thân phận
Xanh đến rong rêu

Thử diễn dịch mình theo một cách khác
Không phải nỗi đau của sự tự nguyện/ bị lãng quên
Không phải như cách những cơn giông gió hắt hủi cánh hoa
Mà như cách sống bình thản của một con người
Đã quen/chấp nhận ngay cả khi ánh mặt trời tắt

Diễn dịch bao giờ cũng khó
Anh/tôi đã đắp lên mình quá nhiều gương mặt
Đến lúc cởi bỏ ra thật chẳng dễ dàng gì
(Nhưng tôi muốn cởi bỏ gương mặt buồn này
Cùng một bài hát đã trôi xa về tháng ba đày ải)

Có một cơn hoan lạc trong khu vườn sự sống
Nứt trào lên dòng nhựa nóng bên trong
Thèm làm tình khỏa thân như loài hoa xứ nhiệt
Rồi rũ mình như một cánh hoa buông
Bỏ nỗi buồn rồi sống thật an nhiên

Nhưng chiều nay khi cánh hoa đầm đìa khu vườn bí mật
Có kẻ bước qua xác hoa chẳng nói một lời gì
Sự sống gối lên nhau tàn nhẫn
Zũ zượi đi qua nhau bằng ánh mắt ráo hoảnh lạnh lùng

bài đã đăng của Vũ Uyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch