Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Gió Tang

0 bình luận ♦ 25.04.2017

 

Hết thật rồi, những run rẩy thân quen. Tháng năm ngày thứ tám, trận gió tận của cúc vàng cúc trắng quất cỗ xe dát dày những tóc tươi xuống cõi vô biên ảo giác. Trên những bậc thang nối lên gác xép hình chữ nhật, mỗi khoảnh khắc trôi vèo, không cách gì lưu giữ được. Người mẹ ôm con mình, khiến nó chết ngạt trong thứ tình nồng của sữa thơm, nơi bầu ngực đã hoắm vào đêm đen, núm vú nhọn và sắc chẻ đôi lưỡi thằng lỏi khuyết tật đã trăm năm. Gió nén hơi lại, nhiều chục năm, trước khi trút tàn trong một lần thở. Mồ chôn của những nỗi buồn cùng sự thao láo từ đồng tử sáng suốt chẳng một lần nín câm. Nến thơm vì được đốt hàng ngày. Giọt lửa đã lâu chưa leo lét. Gác xép này chưa từng sẵn sàng cho một thứ máy móc tạo gió, gió đã vãn kể từ lúc cái tên bị chôn xuống để một cái tên được ra đời, với đầy nanh đầy vuốt, cặp sừng dài vun vút, đuôi con rắn. Làm sao đây, linh giác của giấy và mực. Thành phố này, miền đất nhỏ bé nhưng quyền năng không đâu bằng vẫn chật thêm chật. Đứa trẻ không thể quyết định sự chào đời của mình, trừ khi nó được hỏi và chết sau tiếng trả lời kiêu hãnh đấy. Xứ sở kia, gật gù rằng Akutagawa cũng đã trốn biệt sau lần trở gió cuối cùng. Cơn lốc xoáy vun vút, ăn tròn vào nhau, đánh thức những lá tàn phải nhảy nhót. Một vòng tròn.

Ngày thứ tám trong tháng năm, đứa so bị rạch ra ngoài. Cuống rốn thương yêu bị đoạn đi, người ta ném nó vào cái áo thùng thình, ních đầy trân châu, cái mũ rộng nhưng biết thóp mình, cùm cứng bộ óc non. Sau tấm rèm luôn là bàn tay khô, hoặc không, hết thảy đều lầm tưởng, lịch sử và quá khứ không đồng lõa với nhau trong cái đuôi thứ chín, con trẻ sống bởi cha mẹ chúng đã nhiếp chính sau lưng. Cái mũi dài ra thành cuộc sống và nếu ngắn lại, linh hồn được ấp nở.

Nắng mặt trời chỉa vào vùng trũng, giấc mơ thật nồng nàn, bỏng và băng hết ngôn ngữ. Biết bao tiếng đồng hồ đã trôi trong vô ích. Lịch đời nhiều năm vẫn ngủ vùi, rêu mốc trong những ngày tháng cổ xưa. Kẻ này đánh mất đi danh tiếng của mình trong cõi đời, cõi người, nơi ai ai cũng mòn nát cả gót giày và còn ham hố lắm, nếu có trong tay bảy mươi hai phép biến hóa.

Những bậc thang quá ngắn, không ai rảnh rang đếm bậc. Sau vài bước thang đã cúi chào mặt đất. Lũ mèo từng xuất hiện nơi đây từng leo lên leo xuống biết bao nhiêu lần. Chỉ cần thu vuốt, rồi leo ton tót không quá nửa giây, con hổ thuần chủng đã có mặt trên gác, tương tự thế, sau một cái lao thốc xuống, trên gác chỉ còn vương những dấu bàn chân lẫn với nắng buồn. Cái gì đang thoắt qua thoắt ẩn. Gió tàn cỗi, xuống mồ đã lâu, cùng với cái tên nằm gần chót bảng chữ cái. Căn gác này khuôn chữ nhật, trước giờ chỉ thui thủi một con quái xà mải cuộn mình, quên béng đi túi nọc trong nanh. Người ta sống dưới kia, đi lại, cắt tiết đánh chén các sinh vật không đồng chủng và ngáy khò không mộng mị. Vạ vật trên sới giấy bạc và ngã vật trong tầng tầng vàng mã, đấy có là chân lý của kiếp sống này…

Sự nhoài mệt, ôi ôi, thứ cảm xúc mới phiền muộn làm sao. Chúng cuồn cuộn như trận tàn phong năm nào, bởi xối mãnh liệt nên đã cạn khô dưới giếng. Là nến thơm leo lét, dấu thập giá khoét trên từng cây nến nối tiếp nhau, cùng cháy, cùng ư vô. Là cúc vàng tạ thế và cúc trắng ban ơn. Thứ hoa này cũng như tính mạng cau có kia, đã có đến hai sinh mệnh. Chúng chui lên từ bóng tối, ăn thịt đất mẹ để trồi cao, cười tóe những cánh trắng lẫn vàng. Đời hoa chấm dứt khi bị nhổ khỏi vùng dinh dưỡng màu mỡ. Bị rút lên, phăng một cái bởi một bàn tay lạ hoắc. Ký ức muộn màng cho tuổi thần tiên lớn lên, vùng vẫy trước lúc đủ cao lớn để hóa thân dưới miếng nắng đầu tiên của thần mặt trời. Nến châm rực mái đầu, thui quăn những lọn tóc. Và rồi, sự khải sinh của những cánh cúc vàng và trắng là trên căn gác này. Cái cầu thang khóa dấu vết của kẻ đã sinh tồn nhiều năm trời. Đứng trên vùng nước trong, pha với máu có nọc, một cái bình bằng xương, những bông cúc một lần nữa được sinh thành. Các cánh nhỏ ươm lên cái xác ngày ngày bị róc gầy chút hương da thịt.

Nắng sẽ còn nhảy nhót. Còn lửa nến thì không. Gió đã tàn, như trăng đã chết khi chị Hằng bị Cuội chặt đầu, xác thỏ ngọc nhuộm ngầu cả cung trăng. Cây đa run mình, không còn phép thuật, lá cây í ới rằng trả vợ cho Cuội, trả mặt đất cho quê hương…Sự chuyển mình của lửa nến đến từ những thoi thóp của cánh mũi lạnh. Đấy chẳng phải gió, chỉ là hơi thở vắt qua lại dưới hình thức một lọn gió con con. Lửa nhảy trên sợi bấc, tưới vàng thêm số cúc đang sinh nở trên lồng ngực. Bàn tay với lên, chẳng bắt được gì ngoài những tay ngắn quá đỗi của mình. Hoa tay trên từng ngón cũng vàng vọt dưới ánh nến, trong những cành cúc.

Con người, chỉ biết đặt xuống đất một cái bóng hững hờ, trước khi tiếp tế dinh dưỡng cho lòng đất cái xác mình. Ngày thứ tám, không còn ai gọi gió. Tháng thứ năm, Luyện Ngục náo loạn vì sổng mất một Titan. Mada bắt trượt kẻ thế mạng còn chốn miên di thì không. Phía sau khuôn mặt thơ trẻ nín câm, là suối rắn ăn nhau.

Một ngày, bắt đầu khi mặt trời bị bắn rụng. Trăng. Cũng chẳng cần trăng, miễn là bóng tối táp thấu đỉnh trời. Cuộc săn của những loài thú săn đêm. Nơi đây, trên căn gác sâu hút trong ngõ tối, kẻ đào huyệt và đứng trên những cái đầu trống rỗng vươn mình đón nắng. Những mệt nhọc, thuốc bộ não vào giấc ngủ nhưng không, đã không có một giấc ngủ nào khi cái thây kia chui dưới vỏ chăn con công. Một sự nương náu tạm bợ. Chăn chẳng có ruột. Cơ thể đuối sức kia đã như một thứ ruột chăn. Lúc bộ xương nhẹ đi bởi thịt đã co rút lại thì những trang giấy mất đi màu trắng, chúng đặc lên, mang trọng lượng của quan tài.

Đón lấy bình minh không mặt trời và chấm dứt nó bằng thứ hoàng hôn của bình minh đầu ngày. Sự thiêm thiếp không nghĩa lý gì khi đôi chân sẽ cùn đi nhanh chóng. Gió chưa bao giờ là một cái tên và nhiều cái tên vẫn được đặt lên gió. Chúng không thắp được trên gió chút hào quang nào. Bởi gió thì ẩm, trơn trượt và biết trườn khắp nơi như loài bò sát ngàn năm chưa hóa thạch. Gió đã tàn. Và thứ hình hài không mang kiếp đời của một thứ mơn man, đầy sức mạnh đốn gãy cây, chào đời. Cái sinh vật lạ lùng, đội lốt một kiếp đời này không biết oe khóc và chẳng chịu chứng nhận mình dù với ai, bao gồm cả cái bóng đổ dưới đất, ảnh phản trên gương. Cái thang rất ngắn, cũng rất dài. Mọi kẻ leo trên đấy chỉ đến một căn buồng chật, chết công tắc và chẳng có gì ngoài hương tử thi ướt nhẹp đỉnh đầu. Ngược lại, những kẻ còn biết thấy, sẽ vất vả với cái thang luôn biết đạp người từ bậc đầu tiên. Món quà cuối cùng, là một căn gác đầy những cúc vàng cúc trắng chất héo dưới chân, con vật hắc ám ngày ngày giũa tan tành bản thân, phí phạm hết thọ mạng nhằm viết lên thứ kinh chú triệu hồi.

Sự cá cược không để ăn thua. Thứ hợp đồng này không vì một khế ước kinh thiên động địa. Một cái giá đắt từ máu và nặng ký hơn bầy sâm cầm chỉ còn là từ khóa. Trên các vách tường, từ tấm gương được lau hàng ngày, lóe lên những hoài ảnh, của hư vô. Khó khăn lắm để đọc ra một cái tên không phải cái tên đã chết, ngay lúc vật chủ còn sống. Hơi gió nào còn thoi thóp, nó từng tru lên, thứ âm thanh cao chưa từng thấy và không một lỗ tai nào được đánh thức. Trận hú đấy cao mãi, vươn đến những tầng những tầng và bằng một sự xót thương, vực sâu đã thâu nhận, giúp các hòa âm được giấc ngủ bình yên. Và khi cái thang gãy từng bậc, không còn một cầu nối nào, căn gác đóng hàm, trong một tháng năm, một ngày thứ tám, cúc trắng tẩy trắng những đóa vàng họ cúc.

Ngón tay, một khi đã chạm đến giấy vĩnh viễn sẽ thuộc về những dòng chữ. Bằng việc gục xuống không còn cân nặng, ngực lún sâu cùng hơi thở đã thanh thoát sau tiếng khà, một thứ ngôn ngữ mới, cái tên, và đám giỗ của gió biếc giữa trần gian.

4.4.2017

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch