- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Chú * Tiếng kèn * Ông cháu

 

Chú

Đúng lúc tôi nghĩ mình có hai ông chú
Một ông tên Thênh
Một ông tên Thang
Nghe cứ mênh mang
Thì từ đằng xa
Chú tôi đi lại
Vai quang gánh
Gánh nhẹ hều
Như không gánh
Tôi nép sang vệ chào
“Chú”
Chú mơ hồ chào
“Cháu”
Như không phải chú
Như không phải cháu
Như tôi mới chào cái mênh mang
Và thế rồi mênh mang chào lại

 

Tiếng kèn

Khi làng trên lúc xóm dưới
Khi kề ngay bên vách
Kèn đám ma như bông hoa sắt
Mà cái cuống gắn chặt vào vòm miệng hôi sặc mùi thuốc lào và rượu thịt được thết đãi
Cật lực thổi ra âm thanh buổi lễ chết
Loan báo khắp vùng

Bà cụ ngồi nhai trầu nét mặt cau có
Bảo đám ma tao may mà tao chết
Không cũng bị chúng nó thổi cho thủng lỗ tai

 

Ông cháu

Người khách xa mới đến chơi nhà
Hỏi thăm về cụ ông đã khuất
Cụ bà nhỏ nhẹ đáp
Ông cháu đi chơi xa được hơn một năm rồi

Lỏm nghe về đem dạy lại các con
Cứ tấm tắc ngợi khen
Lời nói tiếng ăn nhà nho phong lễ giáo
Đứa trẻ con há mồm nghe không hiểu
Bà nội nó chẳng nói thế bao giờ
Về ông nội đã mất ngày xưa
Bà luôn gọi cái nhà ông ấy
Lúc còn sống làm tình làm tội
Kể lể trách hờn một đỗi
Lại sụt sịt khóc thương
Lại lập lòe hương khói
Lại đứng lặng trước bàn thờ không nói
Hay là nói ở thâm tâm
Ông cháu đi chơi xa thấm thoắt mà đã chục năm

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hải