Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

chùm thơ Huỳnh Trọng Khang

 

Mọi

Xin chào em trung hoa mọi nhỏ
Tóc em rào nát con đường đỏ
Mười năm tình hận chiếc dao vàng
Tha phương theo uất lệ trường giang
Xin chào em việt nam mọi vàng
Mắt em cánh én bóng thiên đàng
Trăm năm lầm lỡ sầu bùn đất
Đoạn trường hải vân buồn hiu hắt
Nam mô a di đà phật
Tây phương chim quạ kêu trăng ẩm
Ba ngàn thế giới chiến tranh hoài
Di lặc cười vang rượu đã say
Sóng từ biển bắc xô dâu bãi
Cá kình giẫy chết dòng huyết hải
Đa đoan em việt nam mọi vàng
Đa hận em trung hoa mọi nhỏ
Chia ly đơn côi phai phôi thôi
Ràng rịch ngàn năm sợi xích rối
Ba triệu con mắt đều vô thanh
Cô đơn em nhân loại mọi xanh

 

Bầy cừu bay ngang thành phố

Cái đêm chiến tranh cưỡng hôn thành phố
Em xõa tóc đi trên đường
Chân trần đạp miễng
Qua một đêm tóc anh bạc trắng
Thẩn thờ điếu thuốc cháy tàn
Kim giờ và kim phút
Cắt thời gian thành từng khúc
Anh tan như thỏi bơ
Đàn cừu bay ngang thành phố
Ta dắt nhau về tiền sử
Tìm lối động thiên thai
Mình bên nhau mãi mãi
Mình chăn bầy cừu bay ngang thành phố
Thành phố bị làm nhục
Tuẫn tiết trôi sông dài
Tay em hoang vu tiền kiếp
Mình ôm nhau kể lể những bi kịch
Sắm vai nạn nhân
Em khóc bằng tim anh
Trái tim dây cót
Sau mưa bom bầu trời lanh lãnh hót
Mắt em dài hư không
Ta đi suốt mùa đông
Chân trần ứa máu
Đi cho hết phận con người
Để một ngày lại về
Làm đàn cừu bay ngang thành phố

 

Allons enfants de la Patrie

Elsa ơi giờ này em ở đâu
sau thời khắc ấy anh đi tìm em
tiếng bom khua trong vỏ lon rỗng
thằng bé lắc đều, lắc đều

Đường Promenade des Anglais chảy máu
em kêu lên như con thú bị thương
tóc cào sướt mặt trời
sau thời khắc ấy anh đi tìm em
giấc mơ nát dưới bánh xe
cô bé đội mũ nồi
hát nghêu ngao
C’est toi qui emportes mon coeur au firmament

bức chân dung chưa hoàn thành
xé toan đôi mắt
ai vuốt hộ dùm em đôi mắt
đôi mắt Elsa
đôi mắt hận thù
ai đã xóa tên em trên mặt đất
cái ngày chiến tranh lãng quên
cái ngày mà ta đã mất
có ai đó vừa hát lên
Allons enfants de la Patrie
-    Hãy tiến lên hỡi những người con Tổ quốc
anh nghe thành
éclata en larmes enfants de la Partrie
-    Hãy khóc lên, hỡi những người con Tổ quốc

 

Bài ca của lũ nhu trùng

Bờ ngực em ngập tràn bóng tối
Hát bài ca về một thời để yêu
Khi lũ nhu trùng đang đục khoét giấc mơ không màu
Chúng ta nhìn nhau
Như con thú bị thương, như đứa trẻ lần đầu thù hận
Ngoài kia phố dài bất tận
Những cột đèn im lặng
Những ngã tư chằn chịt chằng lối về

Ngón tay em xoắn xuýt đê mê
Trên những lọn tóc anh nóng hỏi
Chúng minh nhìn nhau không nói
Đó là đêm cuối cùng của mùa đông
Ngoài cửa sổ một vầng trăng đang vỡ
Ta uống kỷ niệm một thời lầm lỡ
Và say sưa trong điệu nhạc điên hồn

Anh muốn trau em một ngàn nụ hôn
Một ngàn vòng tay
Một ngàn ánh mắt
Dâng tặng em cả trời và đất
Dâng tặng em biển động cuối trùng xa

Nhưng em ơi anh là đứa trẻ chết già!
Xuân chưa chín mà hoa lê đã héo
Trời đất rộng mà lòng anh chắn nẻo
Biết đâu về tường lớn vách cao

Bên rìa vực nỗi đau
Bờ ngực em dạt dào bóng tối
Bờ ngực anh gập ghềnh đá sỏi
Hoang mang xô vỡ vào nhau.

 

Thơ cho tuổi hăm hai

Sắp sang tuổi mới rồi
Ngày ngắn, tháng ngắn, đường ngắn
Chỉ có tóc là cứ dài
Thêm đứa bạn vừa xuất ngoại định cư sáng nay
Đứa thứ tám trong năm
Và người thứ bao nhiêu trong 9 tỷ con người
Bảo nước Việt Nam không sống nổi
Phải đi thôi
Em trở về nhà tóc rối
Nhìn anh lắc đầu
Chỗ thứ 20 từ chối
Ghế ấy giá 500
Làm sao mình lo nổi
Anh ôm em chẳng biết nói gì
Hay là chúng mình đi
Mỹ, Úc, Cananda, Đại Hàn, Nhật Bổn…
54 di dân
75 di tản
Bây giờ di gì không biết nữa
Tháng tháng ngày ngày lẵng lẽ nối nhau đi
Phố mỗi ngày thêm chật
Vòm lá me xanh khói bụi đốt tàn
Xe mỗi giờ thêm kẹt
Người ta giết nhau vì một cái liếc nhìn
Bao ngày rồi không dám ăn cá
Thịt heo giả thịt bò
Sói giả người
Người giả thánh
Thánh giả ma cô dắt gái giang hồ
Ở lại nhe em, làm nghề gì lương thiện mà sống
Anh sợ rồi mình cũng giống như ông cụ mình hay mua đồ ăn cho
Héo úa ngồi bên vệ đường
Tay run run vé số
Tiếng rao đứt nghẹn
Rồi một ngày mưa trượt chân ngã đập đâu
Thế là hết một đời
Một đời vô ít
Sách vở giờ vô dụng hết
Chỉ đủ đốt sưởi một đêm mưa
Giá mà anh hút được thuốc
Giá mà anh không sợ chai rượu này vơ
Giá như em đừng có xa vờ
Anh sẽ ôm em cho thật chật
Sẽ nói về một thời để yêu và một thời để mất
Sẽ vạch mặt từng thằng nham hiểm nhất
Ăn của dân hút đến tận xương
Sẽ không nói chuyện về chiến tranh
Ôi chiến tranh muôn thuở
Thời nào cũng chiến tranh
Thằng Trung Quốc khốn nạn
Nhưng đừng chửi nữa
Khuôn miệng này là để hun anh
Anh muốn đêm nay qua thật nhanh
Cái đêm trường nô lệ
Nô lệ tư tưởng, nô lệ tư duy
Nô lệ cả tình yêu mù quán
Sắp 22 rồi
22 năm sống trên đời
Lần đầu tiên thấy bớt yêu nước mình một chút

bài đã đăng của Huỳnh Trọng Khang


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch