Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Kẻ Xăm Mình

0 bình luận ♦ 24.01.2017

 

Tôi vẫn thấy họ. Những kẻ xăm mình.

Con phố thứ tư. Quán nước vỉa hè. Sương trắng.

Đã từ lâu thành phố này ngủ trong sương. Ở đây mọi quy luật về ngày đêm đều vô nghĩa. Chỉ có sương trắng. Sương chính là mây, cũng là nắng và là nguồn sáng của thành phố. Nước trà trắng bợt và lạnh toát vì ngấm sương.

Người nơi đây hít khí sương, còn tôi thì sợ điều này.

Những kẻ xăm mình không hoàn toàn cởi trần, hoặc chỉ một số ít là cởi trần. Bà cụ trông quán cũng có hình xăm. Tôi là người ở đây, tôi chưa xăm mình. Những người này đây, quanh tôi, quanh nhiều nẻo phố đều xăm chung một loại hình. Nói rằng đấy là hình thì thật chưa đúng. Thứ họ khắc lên mình giống những mẫu tự. Chữ tượng hình, mật mã hoặc một dấu ấn có từ thượng cổ. Tôi không đọc được. Nhiều người nói với tôi họ đang khiêng năm ngón tay Phật. Một người bảo rồng thiêng đang ngủ trên mình. Người nói rằng đại bàng sải cánh sau lưng, cái đầu mãng chúa với cặp mắt lóe sáng trước ngực, những tiên nữ tắm trần, đấy là vẩy rồng, chân rết, dơi treo ngược, bùa chú thông vào Minh Giới, rồi thì đấy là mật lệnh của thần linh, và tất cả họ phải bảo vệ thật tốt cho đến ngày về trời.

“Có ai biết tại sao phải xăm mấy ký tự đó lên mình không.” – Tôi nói to để người trong quán, và những người đi đường nghe thấy.

“Cần phải xăm lên người.” – Vẫn luôn là câu nói đấy. Cha tôi cũng nói với tôi như vậy.

“Chàng trai, cậu chưa xăm ư.” – Một bà đứng tuổi hỏi tôi như thế.

Nhiều cặp mắt nhìn tôi. Sương che mờ mấy khuôn mặt nhưng tôi biết mắt họ vẫn nhìn tôi. Không một câu hỏi. Không một tiếng rót trà. Và khi tôi nói “Có.” thì họ quay đi, trở lại việc của mình.

Sương không biết khi nào thì tan. Tòa thị chính cũng nằm trong sương. Trước đấy có nhiều vụ tai nạn xe cộ vì lý do sương đã phủ tầm nhìn. Những xác chết khi khám nghiệm thì không thấy hình xăm. “Có thể phần xăm đã bị tróc, hoặc phần thịt chỗ thấy loét ra.”

Tôi hỏi cha tôi. Ông ấy nhìn tôi, mắt trợn trừng và hàm răng nghiến ken két. Anh trai tôi đã kéo tôi ra khỏi nhà, trước khi cha tìm được dao.

“Ông già sẽ giết mày.” – Anh tôi nói.

Tôi hỏi tại sao, anh tôi im lặng. Anh bằng tuổi tôi. Hai chúng tôi là một cặp song sinh từng dính liền. Tôi là đứa lêu lổng, còn anh là một nhà văn có tiếng.

Thức khuya, viết khuya và kiếm tiền bằng chữ. Nhiều năm về trước anh tôi đã xăm mình. Trong gian phòng hẹp cha đã trói anh lại bằng dây thừng. Một cái bàn thép lạnh, anh tôi nằm úp sấp và tứ chi bị kéo căng bởi những sợi thừng. Dao đã mài từ lâu, cha tôi hơ lưỡi dao vào khí sương lạnh. Con dao uống no khí hàn, sượng lại như kết băng và tuồng như cũng sắc bén hơn. Cha cởi trần, phô ra hình xăm trước ngực. Hình mẫu tự trên ngực ông rất rõ. Bởi nó khắc lồi lõm nên khi ông chuyển động, kết hợp với ánh sương từ lỗ cửa, trên ngực ông như có trăm con mắt đang hấp háy.

“Tao không đau.” – Anh tôi nói nhưng sự thật anh ấy đã gào khàn máu.

Cha nhét giẻ vào miệng anh. Mũi dao xiên rất sâu, máu đổ túa như những nhánh cây. Tôi không thể cản cha vì chính tôi cũng bị trói ở một cái bàn đặt song song anh.

Sau anh trai là tôi. Cha lau máu trên dao, lau máu trên người và bước đến phía tôi. Anh tôi vẫn bị trói tứ chi, anh hét cha ngừng tay. Cha vẫn bước tiếp. Anh há miệng, lè lưỡi và nghiến chậm hai hàm răng. Cha tiến một bước, hàm răng cắn chặt một chút. Dao rơi loảng xoảng dưới đất. Tôi được cứu.

Sương dày đặc quanh thành phố. Nơi đâu cũng chỉ thấy sương trắng. Mấy bóng người thấp thoáng, nửa mù nửa tỏ. Bầu trời dày trắng sương. Hơi lạnh ngùn ngụt khắp nơi. Những kẻ xăm mình ở quanh tôi. Họ không đi theo hàng lối nhưng dường như chẳng mấy khi va vào nhau. Sương không đủ dày để che mắt họ hay họ đã thích nghi được như loài bò sát. Tôi đau mắt và không thấy đường. Tiếng xe nổ bành bạch. Tôi lảo đảo trong màn sương.

Tay tôi chìm vào sương, đầu tôi cũng chìm vào sương. Họng tôi buốt lạnh vì hít nhiều hơi sương. Lảo đảo và dường như tôi va phải cái gì đấy. Một tiếng còi bíp không kịp hoặc một vật thể rơi từ nóc công trường sẽ kết liễu tôi.

Tôi ở nhà, nằm trên giường anh trai mình. Cửa cài chặt và những ba lớp khóa. Anh tôi đang viết. Ở ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập. Tôi nghe thấy tiếng cha. Mẹ cũng gọi tôi, giọng mẹ ôn nhu, ngọt hương như chất lỏng nhỏ giọt trên thân gọng vó.

“Mày ở yên đấy.” – Anh tôi nói.

Anh tôi cởi trần, và đang hì hục viết. Trên bàn, nhiều xấp giấy chồng chất với hàng mớ bút hết mực vứt lăn lóc quanh nhà. Hình xăm chằng chịt sau lưng anh. Dù tôi đã nhìn nghiêng, ngó sang ngang, chồng cây chuối để nhìn ngược vẫn không giải mã được gì. Thứ khắc trên thịt da anh giống với những nhát cắt sâu tận xương hơn là một hình xăm trừu tượng.

“Lại chuyện mây và gió nữa à…” – Tôi nói trong cái cười tủm tỉm.

“Tao sẽ nói chuyện với mày vào lúc khác.” – Anh nói, giọng rất dữ dằn.

Mực bút cứ thể đổ cạn thành chữ. Anh trai gạch xóa rất nhiều, rồi xé cả và viết một trang khác. Không biết anh ấy viết gì mà lại nhọc nhằn đến vậy. Có lẽ vẫn một thiên tình sử nhưng nghiêm túc.

Nàng, đã đi rồi. Nàng chưa hoàn toàn là của tôi, dù tôi đã chiếm được thân xác nàng. Và bây giờ nàng bỏ tôi. Sẽ may mắn nếu nàng nói tôi không thực sự tốt để lấy làm chồng, hoặc nàng đã tìm được một người hoàn hảo hơn để thay thế tôi. Nàng đã xăm các mẫu tự, còn tôi thì không. Đấy là lý do.

Hình xăm của nàng ở sau lưng. Do chính cha nàng khắc. Nàng không thù ông ấy, cũng không gục vào ngực tôi khóc như những lần bị ai đó làm đau. Nàng đã cười. Nụ cười không mở to tới mức hé ra những chiếc răng màu ngọc, cũng không kéo theo hình lưỡi liềm hay đơn giản là một cái nhếch miệng. Nụ cười nàng nhăn nhúm, bèo nhẽo như con hạc giấy bục nát dưới trời mưa.

“Xăm mình, phải thế ư, ai cũng xăm.”

“Rất đau, nhưng rất đã.” – Một người nói với tôi.

“Đấy là những con rồng đang say ngủ. Sẽ có ngày chúng quẫy mình thức giấc và làm rung chuyển cả biển Đông…”- Một đứa, nhỏ tuổi hơn tôi nói.

Nỗi thống khoái nhất của con người là đau khổ. Đầu tiên là ở nhục thân, và cũng như đức Thích Ca, phải hoàn toàn tru diệt thân xác mới tới được cực lạc. Những tu sỹ. Họ nằm đinh, uống dầu sôi, tuyệt thực tọa thiền…Trong sự thống khổ tuyệt cùng họ tìm được mặt ngã đời mình. Hình xăm, nghi thức xăm, bằng dao, lưỡi lê, dưới một thạch thất, cùng sự giám sát của bậc trưởng bối, đấy là thử thách của thần linh…

Mang theo niềm kiêu hãnh linh thiêng, và cất lên tiếng hoan ca…

Trong một cuốn sách từ thuở tám hoánh viết như vậy. Người nơi đây truyền tay nhau từ lúc sách ở dạng chữ cổ. Một đội ngũ giáo sư đã dịch lại.

Cha tôi vẫn luôn rình rập tôi cùng con dao phóng tiết lợn.

Anh trai tôi có tiếng tăm và nhiều người phải ngả mũ khi gặp anh. Có lẽ đây là lý do cha tôi nể sợ. Người ta chuộng sách của anh. Một loạt đầu sách về xăm mình mang lại tiền và danh tiếng cho anh. Sách anh viết không hề có sự giải mã. Một nghìn trang, là sự sùng bái cuồng loạn với hình xăm. “Xăm mình, đấy là ý chỉ của thần linh…Hình xăm là cố tổ của tôi…Hình Xăm là chữ còn chúng ta là bia…Yêu hình xăm như yêu nước Mẹ…” – Những dòng trong sách. Những dòng ngoài sách chỉ ở dạng giấy. Anh trai tôi viết vào từng tờ, từng tờ như thầy đồ viết sớ. Chỉ mình tôi được phép lục lọi số giấy viết của anh trai. Đọc chúng, tôi thấy lú lẫn hơn cả khi đọc số sách đã được in và được chắp thành một mẩu huân chương trên ngực anh. Từng tờ giấy chia lẻ, không đánh thứ tự, không đóng quyển nhưng dày cộm như một thiên từ điển bách khoa. Tôi từng thấy một trang máu dính bết lại và đóng cục.

Anh em tôi được mổ hai lần. Lần mổ thứ nhất là khi bác sĩ phẫu thuật gắp hai đứa tôi khỏi bụng mẹ, vì mẹ tôi quá yếu và đã ngất lịm trong ngày lâm bồn. Đầu hai đứa trẻ dính vào nhau. Con dao mổ một lần nữa vung lên, đấy là lần mổ thứ nhì. Tôi vốn học dốt, suy nghĩ chỉ vươn đến trần nhà là tịt ngóm. Anh tôi thì quá thông minh. Thời đi học anh luôn có học bổng, được tuyển thẳng vào đại học và nhanh chóng tốt nghiệp với bằng giỏi. Anh có nhiều bằng cấp, học vị giáo sư trẻ, còn tôi ngoài chứng minh thư công dân thì trắng tuếch. À, tôi còn kha khá hóa đơn thanh toán tiền, tích kê lô đề trượt, nhiều mẩu tin tức rao vặt còn lại thời làm nhân viên phát tờ rơi…Mấy thứ nhăng nhít này chẳng thị uy được với ai. Anh tôi là vàng, còn tôi là vết sẹo trên mặt vàng. Tôi thắc mắc, nếu chúng tôi dính đầu vào nhau thì não là của chung, khi bác sĩ phẫu thuật tách đầu, đã ưu tiên dành não cho một đứa. Hai đứa trẻ, mỗi đứa một lá thăm. Đứa nào thăm tốt, đứa nào thăm xấu…May thay, kết quả khám chụp X-Quang giúp tôi thấy trong hộp sọ mình cũng có não, và não óc nhăn nhúm chẳng kém gì ai. Tôi mơ hồ nghĩ rằng chỉ số IQ đã truyền phần lớn vào đầu anh mình. Ý nghĩ này thuyết phục hơn nhưng cũng chẳng làm sứt mẻ tình anh em. Hai đứa tôi hai mà một. Một đứa là bóng, một đứa là hình, đứa là gương, đứa kia là ảnh trong gương.

“Nhiều chục đầu sách nhưng chẳng có quyển nào là của tao. Viết như tự thiến. Tao có tội.”

“Giờ anh đang viết gì.”

“Sách.”

“Anh đang bệnh. Cũng phải nghỉ ngơi chứ.”

“Tao không có bệnh.”

“Máu.”

“Đúng, là máu.”

Máu của anh. Máu từ ngón tay cầm bút quá lâu. Cũng là máu anh cứa dao lên mình. Đã năm lần tôi thấy anh tự cắt đi lớp thịt quanh hình xăm. Nó vẫn lồ lộ dù bị xẻo đi. Chính xác là, khi thịt lên da non và lành lại thì hình xăm cũng hiện lại như nó đã là máu thịt của anh. Cha không biết chuyện này, những kẻ xăm mình, gồm cả cộng đồng của riêng anh cũng không biết. Mỗi khi anh tự dày vò mình bằng dao, tôi là người băng bó và cầm máu. Tôi là y tá thường trực cũng là cái bóng biết nói của riêng anh trai. Tôi sẵn sàng cắt lưỡi để chôn vùi bí mật.

Họ nói trong sương trắng. Họ hít hơi sương, uống hơi sương và cùng cười hô hố với nhau khi phơi ra cơ thể trần truồng trong phòng tắm công cộng. Nước nóng bốc thành khói, và những hình xăm…Tôi sợ tắm chung với họ, cũng sợ bị ai đấy mở cửa phòng tắm khi mình còn trần truồng. Khoe mẽ với nhau. Không hẳn thế. Một suối nước nóng không tường ngăn. Nam nữ tắm chung không một mảnh vải che thân. Những con giống chúc lên với gân xanh nổi cồm cộm và bắn tinh dưới nước. Một ả mở sẵn cặp đùi, chỉ đợi cái sinh thực khí đầy uy quyền rẽ nước xâm nhập. Việc truyền giống hoàn toàn hợp lý dù trên giường cưới hay chốn đông đúc theo kiểu bầy đàn. Họ có thể bịt mắt lại nhưng vẫn nhận ra nhau khi nắn thấy hình xăm. Một người đẹp không xăm mình sẽ trọn kiếp là trinh nữ. Giống đực thì dễ dàng hơn khi có thể hóa kiếm em bé dậy thì bằng cách cưỡng dâm. Đấng bề trên sẽ phán tội. Một án treo sổ bằng xích sắt. Kẻ nhận án cheo leo, rồi thành xác chết và mãi lơ lửng như thế cho tới khi xương cổ bục nát, rơi…

Tôi không nhìn thấy họ. Những kẻ xăm mình.

Khẩu lệnh trên miệng. Hình Xăm.

Tôi không xăm mình.

Tôi loay hoay ở đây. Không phải phòng anh hai, không phải ở một cửa hàng thời trang hay một con hẻm đã vỡ hết đèn. Trời không tối, trời sáng. Sương lạnh nhói óc. Khí lạnh phả vào họng khiến miệng tôi nhức buốt, có cảm giác mỗi chiếc răng đang lung lay. Một bàn tay vỗ vào vai.

“Sao đờ đẫn thế. Ngươi chưa xăm mình hả.” – Giọng lè nhè của một kẻ say.

Không thấy ai. Bàn tay kẻ lạ bám lấy vai tôi. Thử vùng mình ra, không được. Năm ngón tay khum quặp, cắm vào xương tôi như vuốt diều dâu.

“Tao rất mát tay. Để tao xăm cho ngươi.”

Tiếng vỡ của một cái chai va vào tường. Mảnh thủy tinh rơi lạo sạo.

Không một ngọn ánh sáng dẫn lối cho tôi. Màu trắng của sương, chỉ như thế. Mắt tôi lòa hẳn.

“Ai thế.”

“Có phải hắn chưa xăm.”

“Trói lại, và rửa tội nó bằng nghi lễ đi.”

Những tiếng nói. Chúng vẫn lặng trong màn sương. Nhìn trái, phải chỉ thấy một màu mù mờ. Bầu trời tôi cũng trắng loãng như nước vo gạo. Áo tôi bị xé toạc ra. Tiếng cười khanh khách trong sương. Giãy, không được. Tứ chi tôi đã bị kéo căng ra bốn phía. Tiếng cười khanh khách trong sương. Một mảnh sắc đã cứa vào thịt, và lún sâu. Tiếng hô hoán khanh khách trong sương trắng.

Một tiếng nói nữa. Có sự nhốn nháo trong đám người muốn xăm mình cho tôi. Vật cắt sắc trên da dừng lại. Chẳng một chữ nào lọt vào óc tôi. Họ đang nói gì. Anh ngữ, La Tinh, Mayan, Hồi, Hieratic hay một mật ngữ chỉ thuộc về những hình xăm…Họ sống ở đây đã từ lâu. Thứ tiếng đấy ở đâu ra. Giọng họ đang thay đổi ư? Không lẽ nào. Nhưng tôi biết, họ có thể nói cùng nhau và tôi thì bơ vơ quanh họ như loài dơi kẹt giữa thú và chim.

Mấy bàn tay khóa chân tay tôi nơi lỏng. Tôi vùng chạy. Bả vai tôi bị cào rách nhưng miễn là tôi thoát ra được. Chạy trong màu trắng. Tôi va bên này, bên kia, ngã chúi xuống rồi lăn lóc như hòn đá.

Ai đấy kéo tôi đi.

Mùi máu đánh thức tôi dậy. Đây là phòng kín của anh tôi. Mắt tôi nhức buốt. Có lẽ thị giác của tôi đã bị ánh sương làm hỏng. Tất cả chỉ một màu trắng đang đục dần dần. Đèn trắng, tường trắng, tóc tai trắng, ngay cả máu từ người anh tôi cũng màu trắng…

Anh trai tôi gục xuống, đè lên tôi. Hơi thở anh gãy dần. Tôi hỏi anh trai về hình xăm. Anh xé áo và quay lưng về phía tôi.

Lưng anh trai tôi lở loét. Thịt nát bấy và long ra từng lớp. Vết thương loang lổ thế này rõ ràng do thú dữ tấn công. Xương anh ấy lồi ra ngoài, máu dù đã kết băng vẫn phả mùi tanh. Mấy khúc xương cũng có dấu khắc của mẫu tự. Rửa sạch xương, tôi sẽ thấy hình xăm.

Sợ rằng giấc ngủ sẽ kéo đến và nuốt tươi anh mình, tôi gọi lớn. Tôi lay anh, và tát mạnh khi thấy con mắt lờ đờ của anh. Mặt mũi anh trai trắng xóa như phủ tuyết. Một cái mặt mờ hết nét, từ khoảng trống trắng như miếng sáp, tôi nghe thấy tiếng thì thào. Tôi hỏi. Chỉ nghe vọng tiếng thì thào. Áp tai gần, nước từ miệng anh chảy rỉ vào tai tôi. Thứ nước trắng mang mùi tanh của cá chết nổi trắng bụng. Mấy tiếng thầm thì vẫn chảy ngấm vào tai tôi rồi không nghe thấy nữa…

Anh trai tôi tắt thở.

Bên ngoài tiếng gõ cửa dồn dập. Có đủ tiếng gọi nhưng tôi nghe không rõ.

Xăm mình. Luôn là những kẻ xăm mình.

Tôi trong phòng. Ngồi trước bàn viết của anh hai. Bản thảo chằng chịt chữ, máu sánh đen, đóng thành cục trên giấy và dính khô mặt bàn. Tôi đọc và lẩm bẩm theo các dòng viết.

Một thằng bán báo dạo đọc to mục tin giật gân trên báo. Tôi chắc thằng nhãi cũng xăm mình. Tin tức về một cuộc ẩu đả. Một người đàn ông bị đánh chết. Lúc xác người đàn ông được chuyển vào bệnh viện thì chỉ còn lại một đống thịt nhão nhoét. Trong phần xương, thịt còn lành lặn không thấy dấu vết của hình xăm.

“Một kẻ hành khất từ nơi khác đi lạc tới đây. Chắc thế.”

Họ đi đến, theo một hàng dài. Những kẻ xăm mình. Tôi không biết họ.

Cha tôi mài sẵn dao. Ông ấy đợi cái tháo chốt cửa đầu hàng từ tôi.

Anh trai tôi nằm dưới sàn. Thịt anh rữa như mủ vỡ. Lũ ruồi sau khi đánh chén no nê không cất cánh nổi, nằm cứng đơ dưới đất. Tôi giết từng con ruồi bằng cách ấn bẹp chúng dưới ngón tay cái. Trước đấy, lũ ruồi đã đẻ trứng vào cái xác anh. Trứng sẽ nở giòi, một thế hệ ruồi kế tục.

Tôi đắp thịt anh trai lên mình. Tôi cầm cây bút. Chữ tôi liền với dòng viết của anh, khớp thành một.

Hình xăm và những kẻ xăm mình.

Giấy thông hành không nằm trên giấy trắng, dù mặt trước hay sau, trái hay phải. Chữ được khắc chứ không được viết dù bằng bút, vật sắc hay ngón tay cắn bật chảy máu nóng. Giấy phép họ có và họ có thể đi lại, ăn uống, tiệc tùng, giảng đạo và bắt cặp làm tình. Đấy là luật bình đẳng trong xứ sở trắng bạch tạng này. Tất cả chìa lưng, ngực, nửa cánh tay, nửa cái chân hoặc một cái thân trần truồng được xăm kín như vảy bò sát. Tôi chìa phần cơ thể lồi lõm, nham nhở như bằng chứng rằng tôi ở đây. Một tiếng búa gõ. Cây búa trắng màu băng gõ xuống cái bàn cũng trắng toát như luyện từ băng. Không có hợp lệ nào ở cái tòa án dày trắng sương. Các thẩm phán hội ý, không có luật sư cho tôi. “Ngươi là kẻ lạc xứ. Tội đồ. Người trắng tên.” Quan tòa phán quyết và giơ búa, thật cao. Chưa có tiếng gõ. Vẫn còn ân huệ…

Tiếng vọng trong đầu. Tiếng thầm thì của anh tôi trước đấy. Tôi im lặng để nghe. Im lặng để nhẩm. Tôi hiểu. Tôi đọc làu. Tôi lấy bút, cắm ngòi, viết những nét đậm và sắc đè lên mọi chữ nghĩa trên giấy của anh trai. Di huấn của anh trai. Hãy rửa quỷ ma khỏi kinh sách. Tôi viết, chữ tuôn xối, cuồn cuộn như lũ quét, như vòi rồng xoáy tan những chiến thuyền xâm lăng. Ngoài cửa tiếng gõ cửa dồn dập. Gõ bằng ngón tay, đấm cửa, đạp cửa và không biết ai trong nhà đang kháo nhau tìm rìu. Lúc xây căn buồng này, anh tôi đã làm cửa thép chống đạn. Không gì ngăn được tôi viết nghi thức trừ tà giải thoát những linh hồn.

Bút cạn mực. Tôi thay bút mới. Mực hết, tôi lấy máu dẫn mực.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch