Trang chính » Diễn từ, Quan Điểm Email bài này

TỰ ĐIẾU VĂN của ABHINYANA


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 6.01.2017

 

LTS: bài này do nhà nghiên cứu Nguyễn Nhân Trí giới thiệu và trích dẫn dịch thuật.

 

clip_image002

Trước hết, “tự điếu văn” là một từ do tôi vừa chế ra để diễn tả “điếu văn cho chính mình”. Cũng tương tự như “tự truyện” là “truyện về chính mình”. Tôi không biết từ nào trong ngôn ngữ VN mang nghĩa nầy. Có lẽ vì không mấy ai viết điếu văn cho chính mình nên không có nhu cầu cho danh từ nầy.

Abhinyana là một tu sĩ Phật Giáo gốc người Anh mà tôi đã có dịp quen biết. Mấy năm trước tôi có viết về Abhinyana và sự quen biết giữa ông ấy và tôi trong Tạp Chí Văn Tuyển (http://vantuyen.net/2015/03/01/abhinyana-nha-su-du-muc/)

Trong bài “Một Sáng Trời Mưa” trên Da Màu gần đây tôi có nhắc đến tự điếu văn. Tình cờ mấy hôm qua vào một trang mạng về Abhinyana, tôi đọc thấy bài tự điếu văn của ông ấy ở http://www.abhinyana.com/PS/c4.htm. Abhinyana được bác sĩ chẩn bệnh năm 2007 cho biết ông bị ung thư cuống họng. Ông qua đời năm 2008 tại Úc. Dưới đây là trích dẫn từ bài tự điếu văn của ông ấy.

******

Khi cuốn băng ghi âm nầy được phát lại như dự định thì có lẽ tôi đã biết những gì xảy ra, nếu có cái gì, bên kia biên giới của sự chết. Đây là một điều mà phần đông chúng ta chắc chắn thỉnh thoảng có suy nghĩ đến. Nhiều người sống với sự sợ hãi về điều đó, nhiều người khác sống với niềm hy vọng và mong mỏi một thế giới bên kia tươi đẹp hơn.

Mặc dù tôi quan niệm rằng có một sự sống tiếp diễn sau khi cơ thể nầy chết đi, tôi phải thú thật rằng ngay trong lúc ghi âm cuốn băng nầy thì tôi vẫn không biết gì về nó hơn đại đa số những người khác. Điều đó vẫn chỉ là một khái niệm, và nó không phải là một điều đã ảnh hưởng lớn trên lối sống của tôi – có nghĩa là tôi không sống trong sợ hãi hay hy vọng về sự sống trong đời sau.

Từ lâu lắm rồi tôi đã thoáng nhận ra rằng những gì mà tôi đã, và vẫn, cho rằng là Thực Tại, là sự hiện hữu của mọi sự vật kể cả bản thân cá biệt của tôi, chỉ là một ảo ảnh. Từ đó trở đi, tôi đã cố gắng sống với cái nhìn đó trong tâm trí, như một nguyên lý dẫn đường, ngay cả mặc dù tôi đã không thành công mấy.

Tôi không thâu âm cuốn băng nầy vì một cao vọng tự mãn cho thấy tôi vẫn có thể nắm sự kiểm soát và điều khiển ngay cả sau khi tôi chết. Đó là vì tôi đã thấy rằng chúng ta không kiểm soát và điều khiển được nhiều thứ lắm trong đời sống chúng ta ngay khi còn sống. Tôi làm điều nầy chỉ vì tôi không muốn người khác tổ chức và bày trí những nghi thức tang lễ mà tôi cho là vô dụng cho tôi. Tôi đã thấy qua quá nhiều những thứ như vậy, và tôi không hề tin tưởng hay nể trọng những thứ đó.

Trong đời tôi, tôi đã làm chủ lễ cho đám tang của vô số người, cho nên lần nầy, để khác biệt một chút, tôi muốn được làm chủ lễ cho đám tang của chính tôi.

Từ lâu rồi tôi đã cảm nhận rằng một tang lễ chỉ là cho người sống hơn là cho người chết. Đó là vì tôi không biết chúng ta có thể giúp đỡ gì được cho người đã chết, tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta có thể giúp đỡ đôi chút cho người còn sống, và tang lễ là một cơ hội tuyệt vời để suy ngẫm về bản chất của sự sống của chúng ta. Do đó, những lời nói nầy trước khi tôi qua đời – lúc nào thì tôi không có cách chi biết được – có lẽ nên được xem là món quà ra đi của tôi.

Từ bao lâu nay tôi đã viết rất nhiều bài để cố gắng lay động người khác, để khuyến khích họ sống, không phải cho chính họ, mà là để họ mở rộng trái tim và chân trời trí tuệ của họ ra để cảm nhận và hòa nhập vào tất cả những cái bao la khác trong sự sống chung quanh họ. Tuy vậy, chữ nghĩa vẫn sẽ chỉ là chữ nghĩa suông nếu chúng ta không thử áp dụng những tư tưởng trong những chữ nghĩa đó vào đời sống chúng ta.

Xin mời quý vị bây giờ cùng nghe với tôi một bài hát cũ của ban nhạc Beatles, bài “Within You, Without You”. Bài nầy đã mang đến tôi một ảnh hưởng rất lớn khi còn mò mẫm trong bóng tối lúc vừa bắt đầu cuộc hành trình tâm linh của tôi.

“We were talking
About the space between us all,
And the people who hide themselves
Behind a wall of illusion,
Never glimpse the truth,
Then it’s far too late,
When they pass away.
We were talking
About the love we all could share,
When we find it, to try our best
To hold it there,
With our love, with our love
We could save the world
If they only knew.

Try to realize it’s all within yourself,
No-one else can make you change;
And to see you’re really only very small,
And life flows on within you and without you.
We were talking
About the love that’s gone so cold,
And the people
Who gain the world and lose their souls,
They don’t know, they can’t see;
Are you one of them?

When you’ve seen beyond yourselves
Then you may find
Peace of mind is waiting there;
And the time will come when you see we’re all one
And life flows on within you and without you.”

 

“Ta đang nói về
Khoảng cách ở giữa mọi chúng ta,
Và những người đang lẩn trốn chính họ
Đàng sau bức tường ảo ảnh
Không bao giờ ghé mắt vào sự thật
Rồi đã quá muộn màng
Khi họ ra đi.
Ta đang nói về
Tình yêu có thể chia sẻ giữa mọi chúng ta
Khi tìm thấy nó, hãy hết lòng
Ôm giữ nó
Với tình yêu, với tình yêu
Thế giới nầy có thể được cứu rỗi
Phải chi họ biết được điều đó

Xin cố thấy rằng tất cả đều tại tâm
Không ai có thể làm em thay đổi
Và hãy thấy sự bé nhỏ của chúng ta
Đời sống vẫn trôi qua bất kể có ta hay không.
Ta đang nói về
Một tình yêu đã nguội lạnh
Và những người
Đã chiếm ngự thế giới, và đánh mất linh hồn
Họ không biết, và họ không thấy
Em có là họ hay không?

Khi nhìn ra bên ngoài khỏi chính mình
Em có thể sẽ thấy
Tâm bình an đang đón chờ
Sẽ có lúc rồi em nhìn thấy
Đời sống vẫn trôi qua bất kể có ta hay không.” (Dịch lời: NNT)

 

Có một bộ lạc Ấn Độ tên gọi là Kalama. Họ đã gặp và nghe lời truyền dạy của rất nhiều những đạo sư giảng đạo đi lang thang qua. Và họ trở thành rối rắm vì dường như đạo sư nào cũng chỉ xưng tụng quan điểm về vạn vật của riêng họ và lên án quan điểm của các đạo sư khác. Một ngày nọ, họ nghe đồn Thích Ca Mâu Ni đang tạm trú ở gần đó, và họ đã biết đến danh tiếng của Thích Ca từ lâu rồi. Vì vậy họ quyết định đến gặp ông để bày tỏ những ngờ vực và rối rắm của họ với ông. Họ nói họ không biết phải tin cái gì và không tin cái gì. Thích Ca bèn khuyên họ như sau, một lời khuyên tươi sáng và thực tế trong thời buổi lúc đó cũng như bây giờ. Chúng ta ngày nay gọi lời khuyên đó là bài Kinh Kalama.

‘Đúng rồi đó, người dân Kalama, các người nên ngờ vực. Trong các người đã trổi dậy nỗi ngờ vực về những điều đáng ngờ vực.

Nầy người dân Kalama, đừng tin vào điều gì chỉ vì các người đã nghe ai đó nói về điều đó.

Đừng tin vào truyền thống chỉ vì nó đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ.

Đừng tin vào điều gì chỉ vì nó đã được nói đến và đồn đãi bởi nhiều người.

Đừng tin vào điều gì chỉ vì nó đã được ghi chép trong những sách vở được xem là thiêng liêng.

Đừng tin vào điều gì các người đã tưởng tượng, cho rằng vì nó siêu phàm nên nó chắc phải đã đến từ một thượng đế hay những thần tiên nào đó.

Đừng tin vào điều gì chỉ vì nó đến từ quyền uy của những đấng thầy, những bậc tổ, những sư sãi của các người.

Tuy nhiên, khi các người tự biết rằng những điều đó vô đạo đức, những điều đó đáng chê trách, những điều đó không được kẻ trí tuệ chấp nhận, những điều đó khi thực hành sẽ dẫn đến đổ nát và sầu khổ, thì các người nên từ bỏ chúng. Và, khi các người tự biết rằng những điều đó đạo đức, những điều đó không có gì để chê trách, những điều đó được kẻ trí tuệ ngợi khen, những điều đó khi thực hành sẽ đem đến an lành và hạnh phúc, thì hãy thu nhận chúng và hành sử tương ứng.’

Rồi Thích Ca dạy họ cũng nên áp dụng nguyên tắc trên cho chính các lời dạy của ông: ‘Đừng thu nhận các lời dạy của ta vì nể trọng ta, mà phải trước tiên xét nghiệm chúng cũng giống như một người thợ kim hoàn thử nghiệm vàng.’

Một bài hát khác, về tình thân hữu, vui tươi và sôi động đã từng gây nhiều cảm hứng cho tôi. Đó là bài “Lovely to See You Again” của Moody Blues sau đây:

“Wonderful day
For passing my way,
Knock on my door,
Even the score
With your eyes.

 

Lovely to see you again, my friend,
Walk along with me to the next bend.

 

Dark cloud of fear
Is blowing away,
Now that you’re here,
You’re going to stay,
‘Cos it’s

 

Lovely to see you again, my friend,
Walk along with me to the next bend.

 

Tell us what you’ve seen
In faraway forgotten lands,
Where empires
Have turned back to sand.

 

Wonderful day
For passing my way,
Knock on my door,
Even the score
With your eyes.

 

Lovely to see you again, my friend,
Walk along with me to the next bend.”

 

“Một ngày tuyệt vời
Vì đã ghé ngang
Gõ cửa
Mọi thứ cân bằng
Nhờ đôi mắt em

 

Sung sướng thay gặp lại em, người bạn tôi
Hãy bước cùng tôi đến khúc quanh tới

 

Mây đen hãi hùng
Tiêu tán mông lung
Giờ em đã ở đây
Em sẽ ở lại đây
Đó là vì…

 

Sung sướng thay gặp lại em, người bạn tôi
Hãy bước cùng tôi đến khúc quanh tới

 

Kể lại chúng ta nghe
Những gì em đã thấy
Ở những miền xa thẳm mịt mờ
Nơi các vương quốc
Trở lại thành những bờ cát

 

Một ngày tuyệt vời
Vì đã ghé ngang
Gõ cửa
Mọi thứ cân bằng
Nhờ đôi mắt em

 

Sung sướng thay gặp lại em, người bạn tôi
Hãy bước cùng tôi đến khúc quanh tới.” (Dịch lời: NNT)

 

[Kế đó Abhinyana trích đọc một đoạn ngắn từ quyển sách Vì Tôi Quan Tâm của ông ấy. Đoạn nầy nói về những giai đoạn khó khăn, những hầm hố tuyệt vọng, những đau khổ bệnh hoạn, mệt mỏi buồn chán trong con đường ông đã đi qua. Và ông cho rằng sự kiện ngày nay ông vẫn còn tồn tại dù với một cơ thể đau yếu để có dịp chia sẻ sự hiểu biết của ông với mọi người là một điều cực kỳ hạnh phúc. Ông cũng nhắc nhở những ai đã trải qua những đoạn đường đời đầy gian nan tương tự thì họ cũng nên cảm nhận niềm may mắn và hạnh phúc với sự thành công vì đã sinh tồn của họ.

Rồi ông kết luận…]

Tôi sẽ không làm tốn thêm thì giờ quý báu của quý vị. Phần nghi thức tang lễ của tôi đến đây xin được kết thúc với bài hát hay nhất của John Lennon, bài “Imagine”. Cám ơn tất cả, và xin chào chia tay.

Imagine there’s no heaven ~
It’s easy if you try ~
No hell below us,
Above us, only sky.
Imagine all the people
Living for today.

 

Imagine there’s no country ~
It isn’t hard to do ~
Nothing to kill or die for,
And no religion, too.
Imagine all the people
Living life in peace.

 

You may say I’m a dreamer,
But I’m not the only one;
I hope some day you’ll join us,
And the world will be as one.

 

Imagine no possessions,
I wonder if you can,
No need for greed or hunger,
A brotherhood of man.
Imagine all the people
Sharing all the world.

 

You may say I’m a dreamer,
But I’m not the only one;
I hope someday you’ll join us,
And the world will live as one.

 

 

Thử tưởng tượng không có thiên đàng
– Không khó lắm đâu nếu em ráng –
Dưới chúng ta không có địa ngục
Trên chúng ta chỉ có trời cao
Thử tưởng tượng mọi người
Chỉ sống cho hiện tại.

Thử tưởng tượng không có quốc gia
– Một điều không khó làm lắm –
Không có gì nhân danh để giết và để chết
Và cũng không có tôn giáo
Thử tưởng tượng mọi người
Sống một đời sống bình an.

Em có thể cho rằng ta mộng mơ
Nhưng nào đâu phải chỉ có ta
Một ngày hy vọng em sẽ cũng như thế
Và cả thế giới hòa đồng như một.

Thử tưởng tượng không có sở hữu
Chắc là em có thể làm được
Không có gì để tham lam hay đói khát
Cả nhân loại đều là bằng hữu
Thử tưởng tượng mọi người
Chia sẻ cùng nhau một thế giới.

Em có thể cho rằng ta mộng mơ
Nhưng nào đâu phải chỉ có ta
Một ngày hy vọng em sẽ cũng như thế
Và cả thế giới hòa đồng như một. (Dịch lời: NNT)

bài đã đăng của Abhinyana


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch