Trang chính » Biên Khảo, Đọc và Đọc lại, Giới thiệu tác phẩm Email bài này

HỒNG NGUYỆT

 

Trăng huyết. Một cái tựa đề truyện ngắn. Bí ẩn. Bắt mắt. Rùng rợn. Một cái truyện ngắn sáu trang. Của nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc (Pearl Nguyễn). Có thể đầu tay. Viết ở lứa tuổi teen, lứa tuổi của những Rimbaud man rợ, nổi loạn, bức phá. Viết vì cần phải viết. Viết cho vơi bớt những bức xúc nấu nung. Viết chỉ để cho chính mình. Viết không cần ai đọc, ai khen, ai chê. Viết để rồi có thể phủ nhận như Rimbaud, hay bỏ dở, đốt bỏ, như Kafka về sau.

“Trăng Huyết” có thể chia ra làm hai phần.

Phần đầu kể lại tuổi thơ của Huyên và Hải, người anh trai và đứa em gái kėm hơn anh nó gần mười tuổi đời, tại một thành phố ven biển, có thể là Phan Rang, Phan Rí, hay Phan Thiết, nếu cù lao Hồng có thật, nửa thành thị nửa hoang dã, do Hải kể lại. Phần cuối là sự chia tay — vĩnh biệt tuổi thơ và ngôi nhà cũ — qua vài biến cố đương nhiên của cuộc đời thường, biến cố trong và ngoài gia đình, một đám cưới, một đám tang, người anh lấy vợ rồi nhập ngũ, đứa em gái phải đi xa học, và, qua vài nhân vật và vài biến cố biểu trưng khác, khi cô gái trong thoáng chốc bất chợt bỗng thấy mình trở thành một thiếu nữ khá xinh, vừa tự ti vì cái chân hơi cà nhót, vừa tự cao vì "sự độc ác lạnh lùng Huyên truyền thụ cho tôi". Hay đúng hơn, biến thành một pho tượng đá, "máu tươm một đường đỏ, chấm dứt ở đầu vú trông như một nhánh hồng đầy gai máu", — máu rỉ đọng lại trong tim (sẽ hóa ngọc).

Vừa đọc hết trang đầu của “Trăng Huyết”, tôi đã nghĩ ngay đến bài thơ Moesta et Errabunda (Buồn bã và Lang thang) trong Les Fleurs du Mal (Ác hoa) thi tập lừng danh của thi sĩ Pháp Charles Baudelaire, về "le vert paradis des amours enfantines", cái thiên đường xanh của những tình yêu thơ dại.

Cái thiên đường xanh, hay đúng hơn, cái vườn địa đàng xanh của Hải và Huyên, sau lưng thành phố, có đủ cả để cho chàng A Dong và nàng Ê Và vị thành niên của chúng ta vui đùa nghịch ngợm đuổi bắt nhau, phá phách thám hiểm, ẩn núp ngơi nghỉ, ngày lẫn đêm tiếp tục những trò chơi ngây thơ rồ dại của trẻ con, đôi khi vô tình sado-masochist: rừng dương, đồi mai rừng, những cây dừa hoang để trèo lên bẻ trái, táo dại dứa gai, hoa trắng của những cụm xương rồng, một đồi cát, một nghĩa trang. Trước mặt là biển cả trùng dương mênh mông sóng, những hòn đảo nhỏ, đen đúa, như khiêu khích, có những chùm rong mơ xanh, nơi luôn luôn mơ ước được tới, tuy gần mà ngoài tầm vì quá sức bơi lội của Hải.

Mấy câu mở đầu, của “Trăng Huyết”, độc đáo, thần kỳ, tượng thanh và tượng hình – âm thanh của biển và hình ảnh của sóng gợn – khiến người đọc ngạc nhiên, sửng sờ, sởn tóc gáy: "Biển ngợp ngụa trong màu đỏ của trăng. Trăng đỏ như máu tanh ngợp ngụa trên mặt biển đêm. Tôi ngợp ngụa trong cái thứ nước mặn tanh đó". Trăng vàng, trăng xanh, trăng ngà, trăng trong, trăng sáng, trăng mơ, trăng mờ, trăng tròn, trăng khuyết, trăng thu, trăng rằm, trăng liềm, trăng xẻ đôi, cũng như biển lớn, biển cả, biển nhớ, biển biếc xanh, biển hát chiều nay… lềnh khênh trong thơ văn, ca khúc của ta. Nhưng trăng đỏ, “Trăng Huyết”, biển ngợp, biển tanh, biển máu… thì chỉ có một mình con bė Hải trông thấy được mà thôi. Có thể vào cái lứa tuổi khi một hôm nó bỗng dưng ngỡ ngàng hoảng hốt nhìn thấy những giọt máu đỏ thắm, tanh tưởi đầu tiên rịn ra từ cái cơ thể ngây thơ, trinh trắng, bė bỏng của mình.

Nhà thơ Diễm Châu đã ca ngợi “Trăng Huyết” không tiếc lời, từ hơn mười năm, hai mươi năm trước. Và anh cũng có bảo tôi nên tìm đọc. Nhưng tôi chưa gặp dịp. May thay, vài hôm trước đây, nhờ liên lạc qua facebook, tôi được tác giả ưu ái gởi cho một bản đã gõ máy sẵn qua điện thư. Trước đó nữa, vào các tiệm sách mạng, tôi cũng có thấy một hai cuốn truyện ngoại quốc mang tựa đề “Trăng Huyết”. Nhưng với tôi “Trăng Huyết” sẽ mãi mãi là một "khám phá" – một cách nói – của Nguyễn Thị Minh Ngọc và chỉ thuộc về Nguyễn Thị Minh Ngọc thôi, với nhãn hiệu cầu chứng không thể vi phạm.

Nhiều truyện ngắn, của Hemingway, Faulkner, Joyce, Chandler, McMurtry… chỉ kể thử vài nhà văn Anh, Mỹ tôi còn nhớ tên, đã được những cây bút tài hoa của Hollywood viết thành kịch bản, rồi được quay thành những cuốn phim tuyệt vời, cổ điển, muôn đời, có một không hai. “Trăng Huyết” thuộc loại truyện ngắn này. Ngắn nhưng chứa chan. Nhân vật không nhiều, tuy phác thảo nhưng chính xác, có kích thước, có chiều sâu, tầm cỡ, rất thích hợp để chuyển thể, phát triển thêm. Câu văn ngắn gọn, nhịp nhàng, chữ nghĩa chọn lọc, chính xác, với những hình ảnh lạ lùng, tân kỳ, dồi dào ẩn dụ, nhưng tự nhiên, không chủ tâm, không phô trương, không gượng ėp.

Rừng, biển, đất, cát. Nghĩa trang, lỗ huyệt. Cái chân xiêu, chiếc giầy tuột khỏi chân, sau đêm dạ vũ. "Những cù lao đen đũi khiêu khích" quyến rũ mời mọc. Buổi dạ vũ đầu tiên mà cũng là cuối cùng trước khi giã từ tuổi thơ và, haha, tuyệt vời quá ― nếu ta muốn có thêm tí khôi hài của tranh mộc bản dân gian, dù trong truyện con bė bướng bỉnh Hải không mặc váy hở hang và vėn váy lên ― cảnh anh trèo cây hái trái em đứng dưới hứng dừa. Ôi, biết bao nhiêu là hình ảnh như tiếng ca tiên cá vẫy gọi người đọc tới tìm thêm dụ ẩn để diễn dịch. Nhưng tôi tránh chi tiết, đào sâu, diễn dịch những hình ảnh, những tín hiệu – người anh lớn tuổi, người cha vắng mặt, người đàn ông xa lạ đáng tuổi cha của Hải – mang nhiều tính ẩn dụ thuộc loại phân tâm học ấy. Một, vì sợ nói bậy. Hai, vì tôi không là một nhà phân tâm học, hay một nhà điểm sách phê bình chuyên môn. Trước và sau tôi chỉ muốn giữ vai trò thuần túy của một độc giả thưởng ngoạn bình thường.

Nhưng mà, hãy thử đặt ra một câu hỏi ở đây chơi nhá. Adam và Eve trong Thánh Kinh đã bị con rắn quỉ quái xúi dại nàng Eve ăn trái cấm. Eve nghe lời con rắn ăn quả táo cấm nên Adam và Eve bị Thượng Đế đuổi ra khỏi Thiên Đường, đày xuống dương thế làm người trần tục lõa lồ biết xấu hổ phải bứt lá nho để che đậy chỗ kín. Thế nhưng, con rắn trong vườn Địa Đàng của anh em Huyên-Hải ở đâu, sao không thấy? Vì tôi đã nói ở trên rằng nó có đủ cả. Hải tất nhiên không ăn táo dại. Vậy thì ai xui, ai là rắn, và quả gì, tội ác nào đã khiến cho Huyên, Hải bị đuổi ra khỏi thiên đường xanh mát của tuổi ấu thơ?

Thể Tần, người vợ trẻ đoan trang, xinh xắn của Huyên quá hiền lành không thể là rắn hay trái cấm. Hay là Cẩm Lai, người phụ nữ quí phái, sang trọng, đài các, cổ thụ, âm thầm như một bóng ma, bí ẩn, đẹp nhứt thành phố? Hay là ông Hạo, giáo sư, người đàn ông "mặt lạnh như đá", thầy và bạn rượu của Huyên, và chồng của bà Cẩm Lai, hoa khôi của thành phố, vừa chôn cất xong đứa con trai yêu quí cùng lứa tuổi với Hải. Hay là ông Hạo, kẻ đã trao cho Hải một nụ hôn môi buốt giá – một pho tượng ôm hôn một pho tượng khác – sau đêm dạ vũ?

Đi vào mê cung của những liên hệ tình cảm chồng chėo phức tạp ― tất nhiên dồn nėn ― giữa các nhân vật mà chính họ cũng chưa hiểu rõ, với chiếc đèn bấm cầm tay để lùng bắt cái thằng người có đầu thú vật ẩn nấp trong đó. Hay chỉ để được trực diện với một vật hay điều gì đó vô hình chung bị cất giấu bên trong ― tình thương bình thường hay tình yêu cấm kỵ, tuy không ý thức, giữa hai anh em cùng chung máu mủ ― ánh sáng dù chỉ yếu ớt lờ mờ, và sự phơi bày không cần thiết đó, vẫn có thể làm mất đi sự huyền bí của câu chuyện và cái thi vị của các nhân vật. Hãy để cho họ, như phiến đá nặng trên lưng ông Hạo, ám ảnh, đeo đuổi chúng ta mãi mãi. Ai là nạn nhân? Ai là kẻ đã gây ra tội ác? Tội ác nào? Nạn nhân của điều gì? Tại sao Hải đã kết thúc câu chuyện với một lời xin lỗi: "Ông Hạo! Ông Hạo! Và những ai sau này nữa. Hãy tha thứ cho tôi. Hãy tha thứ cho anh em tôi…" ?

Với tôi, Hải- “Trăng Huyết” của Nguyễn Thị Minh Ngọc gợi nhớ mãnh liệt Cathy-Đỉnh Gió Hú của Emily Brontë, và Mick-Trái tim là một thợ săn cô đơn của Carson McCullers. Hải, Cathy, Mick, nhân vật chính trong truyện của của ba nữ nhà văn tất nhiên phải mang nhiều nėt tiểu sử, ― những bė gái mới lớn, chưa ý thức được rõ ràng giới tính của mình, tình cảm còn hơi man dại, khėp kín, cô đơn, nhiều nam tính, luôn luôn tìm một chỗ vắng cho riêng mình.

Xin hân hạnh giới thiệu – có thể tôi là người đầu tiên làm công việc này – và gởi “Trăng Huyết” đến bạn hữu và độc giả như một món quà mọn Năm Mới, tuy nhỏ nhưng đặc biệt, để, nếu như chưa có thì giờ xem ngay, thì dành lại chờ tới lúc đã chán chê rượu bánh, hôn hít và cười cợt — vui thật hay vui gượng — muốn tìm một chỗ vắng để mà, qua một câu chuyện của tha nhân, hồi ức lại trong giây phút những kỷ niệm vui buồn, nếu có, của chính tuổi thơ mình. Rồi một lần nữa, tạm biệt quá khứ, đóng khėp tuổi thơ, chỉnh sửa lại khăn áo chỉnh tề, mỉm cười, cười thoải mái vui vẻ hay chỉ gượng gạo nhếch môi thôi, nghiêm trang sẵn sàng chào đón một năm mới tinh khôi chưa cắt chỉ.

Nguyễn Đăng Thường

bài đã đăng của Nguyễn Đăng Thường


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch