Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác Email bài này

Thư giao mùa, hoa nhài, Song tử tặng bạn gái Lưu

 

(Trích Những lá thư Song tử)

 

P1280365

 

Giá rét trên đôi bàn tay gầy guộc, nàng phải tô thêm màu son cho những ngón tay khỏi lạnh cóng. Thu tháng 11 vội vã, cuống cuồng chạy trốn, đông vào khe cửa, tràn qua những chiếc khăn choàng rộng. Song tử của nàng im lặng như dần biến mất.

Nàng tĩnh lặng giữa sự ra đi của mùa, của hoa hồng được cắt đi những thân già để chờ mùa mới sang năm. Những buổi chiều mây hoàng hôn mùa thu ấm áp kỳ lạ, những tia lửa sáng loà những toà nhà kính, chập chờn chuyển màu rồi tối dần, tối dần. Đêm dài hơn để loài người thêm chút ấm trong chăn khỏi lạnh lẽo như cuộc đời vốn chả hoàn toàn ấm dù chỉ cần một chút nhen nhóm của lửa, của lòng tin loé lên rồi lịm dần lịm dần.

Còn một bông nhài, chỉ một bông thôi. Mùa năm cũ, giữa đêm khuya, nàng trồng một cây nhài rồi nó dần chết trong mùa đông xứ sở, rụng dần, rụng dần. Nàng chờ mùa xuân để hy vọng cây nhài nảy mầm, như chờ đợi tình yêu, người yêu…. và rồi nó đã chết đi giữa những rực rỡ khác. Bông nhài của tháng 11, năm nay, giữa niềm vui yên lặng lúc này, như hương thơm buổi ban mai, trong căn nhà nhỏ, mùi hương kéo nàng tỉnh giấc, một ngày mới đầy âm u và trên những con đường, nàng chờ nắng lên và cái lạnh lúc ấy nàng như ăn tất cả đến tím tái đôi bàn tay, nhịp đập của nàng trên những bước chân.

Người đàn bà ấy nghi hoặc nàng, bỏ trốn nàng, dấu nhẹm nàng đi ở những con chữ không hiện ra. Kỷ nguyên của nàng, sự nhạy cảm và hồn nhiên, sự mâu thuẫn và trắc trở tâm can, những nghịch lý. Song tử cũng là người đàn bà ấy. Nàng như một Song tử khác. Người đàn bà ấy gọi tên nàng, tha thiết.

Giữa mùa thu lạnh giá, nàng yêu như một kẻ khác đi trên dây của thi ca, tưởng tượng.

 

P1280361

 

Tháng 12, hơn một nửa vẫn là mùa thu ở Châu âu, cho đến trước 4 ngày của Giáng sinh thì mới là mùa đông. Mùa đông đến ngay cả khi tuyết đã rụng rời từ cuối thu có khi cả mùa lặng câm đến tháng 4, lại rơi một đợt hiếm. Tháng 12 trăng lạnh và lên cao vào mỗi buổi chiều tối. Hoàng hôn rạng rỡ trong một khoảng khắc ngắn rồi lịm dần đi, yên ắng trong khói của lò sưởi của bếp lửa mùa lạnh. Rạng rỡ lên những ánh đèn như những ngọn lửa nhỏ bên Thông Giáng sinh, bên những ô cửa, màu của ấm áp trong tuyết, trong cái lạnh mờ ảo sương khói mịt mùng, thế mà vẫn có lúc tuột khỏi không gian ấy, lạc vào một cõi người khác, bao nỗi buồn tràn ngập kéo xuống. Những hàng cây của mùa đông, nỗi buồn trên cây như những kiếp người tàn phai, hiu hắt. Phải chăng sự tàn lụi của một năm luôn rơi vào lúc này, những mâu thuẫn, những xung động, và sự bùng nổ âm thầm diễn biến trong những đôi bàn tay khẳng khiu, trên những mái tóc đôi màu thương nhớ… Rồi trôi qua đi đến ngày năm mới, càng quạnh quẽ, mịt mờ, những trắc ẩn điên rồ trỗi dậy, đòi hỏi sự cân bằng của tâm trí, của những cảm giác dư thừa sự nhận biết.

Brussels, giao mùa tháng 12, 2016

bài đã đăng của Như Quỳnh de Prelle


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch