Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Con Con Một Mẩu Bánh Mì

0 bình luận ♦ 21.12.2016

clip_image002

Agnès LEDIG sinh năm 1973 tại Alsace, Pháp, lập gia đình với một nhà nông vùng Normandie, hiện sống với chồng và 3 con. Cô bắt đầu viết văn năm 2005, khởi sự bằng những bài viết thật cảm động về những thao thức của người mẹ là chính cô, trong thời gian chăm sóc con trai Nathanael bị bệnh bạch cầu.

Marie d’en Haut (2011) của nhà văn nữ vùng Alsace đã đoạt giải Roman Femme Actuelle, với 15.000 ấn bản được phát hành. Phim cùng tên dựa theo quyển tiểu thuyết, do Sandrine Bonnaire đạo diễn, sẽ sớm ra mắt khán giả. Cô cũng đoạt giải Maison de la Presse với Juste Avant Le Bonheur (2013).

Con Con Một Mẩu Bánh Mì nằm trong tuyển tập truyện ngắn 13 à table do Pocket xuất bản năm 2014.

clip_image004

– Mẹ, con đói!

Vậy ăn cái tay của con đi, nhớ để dành tay kia mai ăn nha.

Thằng nhỏ vừa nắm tay mẹ vừa nhìn ổ bánh mì trông giòn rụm thò ra ngoài cái giỏ mà mẹ đang xách bên tay kia. Nó đói, trong khi ổ bánh mì thì sờ sờ ra đó, nhưng thật là kẹt: mẹ khi nào cũng bám chặt vào những nguyên tắc, như kẻ chết đuối bấu lấy miếng gỗ cứu mạng. Buông ra là chết chìm.

Sáng nào cũng vậy, cứ đi học về Nicolas lại đói bụng, do đã chạy bạt mạng trong giờ ra chơi và đã động não quá nhiều trong giờ học. Sinh hoạt thể chất tốt cho sức khỏe chỉ là một trong vô vàn nguyên tắc. Nhưng mười lăm phút đi bộ về nhà đâu có giải quyết được cơn đói. Rồi còn nguyên tắc 5 loại rau quả mỗi ngày, nguyên tắc béo-mặn-ngọt. Trong xe điện thì phải nhường chỗ cho người già và phụ nữ mang thai, đi bộ cũng vậy, phải nhường.

Mẹ Nicolas không phải bà chằn lửa ác độc, trái lại, cô tự xoay xở hết mức có thể, chỉ vậy thôi. Đơn thân nuôi con đâu phải là việc dễ dàng. Chẳng phải vấn đề tài chính. Nathalie thừa hưởng căn hộ từ bà ngoại thằng nhỏ, làm việc đầu tắt mặt tối để kiếm sống, không cần xa xỉ sang trọng hay quá trớn. Chỉ cần cho ra cái thể thống con người thôi…Khi ba thằng nhỏ tháo lui không báo trước – mà cho dù có báo trước đi chăng nữa gã cũng sẽ chẳng chia sẻ chút trách nhiệm nào, vì gã đâu muốn có thằng nhỏ – cô đã cố giữ gìn chỗ ở của ngoại, giữ gìn công ăn việc làm, cố thủ cái khu vực hai mẹ con đang sinh sống, giữ cả hai cẳng chân như những cái rễ bám để khỏi nghiêng ngã trước phong ba bão táp. Nhưng hơn tất cả những thứ đó, cô còn khư khư ôm lấy hình ảnh người mẹ hoàn hảo làm đích ngắm. Từ lúc thằng nhỏ mới chào đời, cô tắm tưới cho nó cơ man nguyên tắc, mà cô cho là giải pháp tuyệt hảo để giúp cho nó mọc thẳng. Nếu mọc thẳng, nó sẽ vươn cao. Ao ước điều tốt nhất cho con mình là việc bình thường thôi. Đúng không?

Sáng hôm ấy, Nicolas không hề muốn vươn cao, đơn giản chỉ vì nó đói. Đói kinh khủng. Vì nó bị giật mất phần ăn dặm. Mấy đứa lớn ở lớp CM1 từ vài tuần nay đã phát hiện nó luôn khi có đồ ăn ngon trong cặp, chúng cũng biết rõ nó không phải loại đánh nhau trong sân trường để bo bo giữ lấy miếng ăn. Hơn nữa hồi sáng sớm nó đã không kịp ăn điểm tâm. Điện cúp đêm hôm trước là một thảm họa: hệ thống báo thức không hoạt động, không có chén ngũ cốc thường lệ. Mẹ thậm chí còn không có thì giờ nhét vô cặp nó vài cái bánh quy vì sợ trễ giờ học. Tuyệt đối không được trễ. Nguyên tắc miếng ván của người chết đuối mà. Trên hè phố mẹ vừa chen vượt mặt những người đi đường vừa lôi nó theo, nó không còn bước nữa mà bay, tóc tai bù xù trong gió, trên má còn hằn nếp gấp của gối nằm, cặp sách tòn teng nơi cánh tay bay theo nó như dải băng biểu ngữ sau đuôi một chiếc máy bay quảng cáo.

Trên hè phố, trước tiệm bán thịt nơi mẹ xếp hàng mua thức ăn cho bữa trưa, nó càng đói dữ, nó vừa đứng chờ vừa hình dung ra nhiều kịch bản, với cái giỏ đang xách hộ cho mẹ có ổ bánh mì ngay đó, chỉ cần một cái với tay. Nó đã nghĩ đến việc lén rứt một miếng. Không thôi thì đi vào cửa hàng thịt đứng sát bên cạnh mẹ rồi nhìn không chớp mắt ông bán thịt bằng ánh mắt van nài cho tới khi ông ấy đưa cho một thẻo xúc xích. Nhưng mẹ không muốn nó ăn trước khi ngồi vào bàn, làm vậy mất ngon miệng đi. Vậy đó, không thể khác được.

Mọc thẳng để vươn cao.

Nó đành cố gắng nghĩ đến thứ khác. Trước tiệm thịt quay gần đó, mấy con gà tỏa mùi thơm ngon ác ôn, một con chó ngồi kiên trì, không ý thức hai dòng nước miếng đang chực chảy ra hai bên mép. Đứa nhỏ cũng trong tình cảnh y hệt, chỉ là ở tầm cao hơn con chó thôi.

Nó thà nhịn đói cố xua cho qua đi cơn dằn vặt, còn hơn là làm mẹ thất vọng. Vả lại, miếng ván cứu mạng đang trấn ngang đó, dù nó có muốn hay không.

– Vì sao cháu khóc?

Người đàn ông khom người xuống ngang chiều cao đứa nhỏ. Ông ta không trẻ không già, tóc đen dày lấm tấm bạc, râu lún phún ôm quanh khung vuông của xương quai hàm, mắt màu xanh thẳm, Nicolas để ý ngay lập tức hàm răng cực trắng vì ông ta cười toét cả miệng. Đặc biệt ông ta có một ổ bánh mì que cặp dưới nách, chỉ cách mũi thằng nhỏ 20 phân. Khổ vậy đó.

– Tại cháu đói.

– Vậy tại sao cháu không ăn một chút bánh mì của cháu đi?

– Tại vì cháu không được phép làm thế.

– Không phải bánh mì của cháu sao?

– Của cháu, nhưng mẹ không muốn đâu.

– Tại sao mẹ lại không muốn khi mà cháu đang đói?

– Tại vì mẹ nói không nên ăn ngoài bữa chính.

– Thì cũng đã gần đến giờ ăn. 12 giờ trưa rồi. Mẹ cháu đâu?

– Ở cửa hàng thịt. Có nhiều người xếp hàng quá nên mẹ bảo cháu đợi ở ngoài.

– Cháu nghĩ xem mẹ nhìn thấy hai chú cháu mình không?

– Không, chi vậy chú?

– Tại vì chú sắp cùng ăn với cháu một miếng bánh mì. Chú cũng hơi đói. Chú ghét đói bụng lắm. Cảm tưởng như có cóc nhái lôm côm trong bụng.

– Cháu thì cảm tưởng như có giun đất ngo ngoe trong bụng.

– Vậy thì cho mấy con giun của cháu ăn đi, chú lo cho bọn cóc nhái của chú.

Ông ta đưa cho thằng nhỏ mẩu bánh mì rứt ra từ ổ bánh kẹp dưới nách, rồi bẻ thêm một miếng cho riêng mình. Hai người cùng cười, chẳng nói chẳng rằng, họ cùng nhai, trân trọng phục vụ cho mấy sinh vật đang làm reo trong bao tử … Xong ông ta bước đi, vừa đi vừa nháy mắt với thằng nhỏ, bỏ nó đứng lại đó, miệng vẫn còn nhồm nhoàm miếng bánh cuối, một cách sung sướng, đúng lúc mẹ nó trở lại tay cầm hai miếng thịt bò băm . Nicolas ngưng nhai. Nó cố nuốt phần ruột bánh còn lại nhưng miếng bánh to quá, có nguy cơ làm nghẹn. Nó đành hi vọng miếng bánh sẽ dần tan trong nước bọt, sau đó sẽ nhẹ nhàng trôi xuống cổ họng. Chỉ cần nó đừng mở miệng nói gì cho đến khi về đến nhà là được.

Không ai biết gì, không ai thấy gì.

Nhưng mẹ nó thấy, mẹ nó biết, bèn hỏi ngay lập tức nó đang ăn gì. Khi Nicolas trả lời “dạ bánh mì”, cô liền nhìn ổ baguette. Đầu ổ bánh vẫn còn y nguyên. Cô trở đầu kia để xem xét, nghĩ thằng nhỏ đủ ma mãnh để che giấu tội lỗi. Thế rồi mắt trợn ngược, cô nhìn thằng con trai.

– Con kiếm đâu ra bánh mì mà ăn?

– Có ông kia cho ạ.

– Ông nào?

– Con cũng chẳng biết nữa.

Thằng nhỏ vừa trèo 3 tầng lầu của tòa nhà vừa ôn lại nguyên tắc miếng gỗ cứu mạng “không được nói chuyện với người lạ”. Ở mỗi điểm chiếu nghỉ, thiếu phụ dừng lại để thở, tư lự, ngước mắt lên trời rồi hì hục leo tiếp cầu thang.

Bữa ăn và bàn ăn được sửa soạn trong im lặng. Nicolas nhào vào đĩa thức ăn. Nó chẳng hiểu tại sao nhiều phút qua rồi mà đĩa của mẹ vẫn chưa được đụng đến.

– Sao mẹ không ăn?

– Mẹ không đói.

– Mẹ không khỏe?

Ba chữ “mẹ không khỏe” đủ làm tràn ly những gì nãy giờ cô cố nén lại.

Không, không khỏe. Bởi vì kẻ lạ mặt cho thằng nhỏ miếng bánh mì rất có thể đã dắt nó đi mất, bắt cóc nó, bán nó cho bọn buôn trẻ con ở Châu Á, hoặc xâm hại nó rồi vứt nó ở một hẻm nhỏ tối tăm cách đây vài chục mét. Tất cả những thứ này có thể đã xảy ra chỉ vì cô bận bịu với hai miếng thịt bò, chỉ vì cô cười nói nhã nhặn với ông hàng thịt đang gói hàng cho cô trong miếng giấy sáp.

– Không được nói chuyện với người lạ! Cuối cùng giữa hai lần sịt mũi cô buộc miệng thốt ra, vì có thể rất nguy hiểm con biết không?

– Nhưng ông ấy tử tế lắm.

– Vậy mới nói.

– Vậy con không được nói chuyện với người xấu vì họ xấu xa, cũng không được nói chuyện với người tốt vì họ tốt bụng?

– Được chứ, nếu có mẹ ở đó.

– Nhưng mà lúc ấy con đang ở sát bên cạnh mẹ mà!

– Mẹ không thấy…

Cô bắt đầu khóc.

Cuối cùng thằng nhỏ quàng tay quanh cổ mẹ và thì thầm vào lỗ tai bảo mẹ đừng buồn, vì nó vẫn còn đây, nó hứa sẽ không nói chuyện với bất cứ ai nữa, và nói thêm:

– Nếu mẹ không đói, mẹ cho con phần thịt và phần bánh bột gnocchi của mẹ nha?

– Ừ, ăn đi, ăn cho thỏa cơn đói của con đi, như vậy con mới không ăn bánh mì của người khác.

Những giọt nước mắt mệt mỏi, sợ hãi, tội lỗi, và cả xấu hổ nữa.

A, hình ảnh người mẹ hoàn hảo đẹp biết bao, rồi chỉ vì một chút khinh suất, một thoáng mất cảnh giác mà tượng đài sụp đổ.

Cô vừa lau nước mắt vừa nép người trong vòng tay của Nicolas, thẳng nhỏ cảm thấy sung sướng, tự nhủ lúc này mà mình có xin xem một phim hoạt hình chắc chẳng phải là điều quá đáng. Nó đã không hề cảm thấy nguy hiểm rình rập khi nhận lấy mẩu bánh mì của người lạ, nhưng mẹ nó thì hoàn toàn suy sụp vì cho rằng nó đã sai lầm. Liệu có khi nào mà…một người mẹ có thể sai lầm không nhỉ?

Họ đi bộ mười lăm phút theo chiều ngược lại với lộ trình ban trưa, trong im lặng, không giỏ xách, không có ổ bánh mì thò ra, không đói bụng. Chỉ có lời mẹ hứa về một miếng bánh nhân sô-cô-la vào lúc 4 giờ chiều để bù cho buổi sáng không được ăn uống, và về phía mẹ, để bù lại cho sợ hãi, tội lỗi và xấu hổ.

Cuối cùng thằng nhỏ trải qua cả buổi chiều để suy nghĩ và để tiêu hóa các thứ đã ăn. Phần ăn đúp gồm thịt bò với bánh bột khiến bụng nó ọc ạch. Những giọt nước mắt của mẹ cũng làm lòng nó nặng trĩu. Nó không biết trong hai thứ này, cái nào dễ tiêu hóa hơn. Bảy tuổi thì đã là người lớn, không nên làm mẹ mình khóc. Nhưng nó cũng nhớ lại người đàn ông lúc trưa. Đáng tiếc là nó không được phép nói chuyện với người tốt khi mà họ vô cùng tốt.

Miếng bánh sao to thế. Mẹ đã chọn cỡ lớn, có đến ba phần sô-cô-la. Kem đường chảy dính cả tay. Một mình nó mà tiêu thụ đến một ngàn sáu trăm ca-lo-ri. Nhưng Nicolas hiện vẫn còn đang loay hoay tiêu hóa mà. Chẳng biết là mớ tinh bột hay chính niềm đau trẻ thơ làm nó anh ách. Bánh sô-cô-la thôi để ăn sau đi.

– Con có chắc không đó? Lần đầu tiên con được quyền ăn trước khi về đến nhà, con có biết không?

– Con biết, nhưng con không đói.

– Tùy con thôi. Vậy cho mẹ cắn một miếng bánh của con có được không?

Nghe vậy Nicolas mới sực nhớ ngày hôm nay từ trưa đến giờ mẹ chưa ăn gì. Chuyện này quả thật đại sự trong cuộc đời “ăn uống” của nó.

Trên đường về nhà, hai mẹ con ngồi chơi một lát trên băng ghế trong công viên Monceau. Nathalie ăn bánh kem sô-cô-la trong khi Nicolas vừa kể về buổi chiều của nó vừa ngó đám chim bồ câu tụ tập trước mặt, chúng đang sục sạo tìm vụn bánh trên lối đi lát sỏi. Hốt hoảng bởi sự xuất hiện của một ông chạy bộ, lũ chim vụt bay tán loạn. Khi Nicolas ngẩng lên nhìn kẻ phá rối, lúc bấy giờ đang nhẹ nhàng bước đến gần, nó bắt gặp ánh mắt của người đàn ông đã cho nó mẩu bánh mì.

– Ồ, chào cậu bé. Giờ thấy đỡ hơn chưa? Ông ta vừa hỏi vừa gập người xuống ngang tầm hai mẹ con, hai bàn tay chống cao phía trên đầu gối để lấy lại hơi.

Nathalie đặt miếng bánh đang ăn dở vào trong bao giấy và dùng sống bàn tay kín đáo chùi đi kem đường dính trên miệng. Cô muốn hỏi Nicolas người đàn ông này là ai nhưng miệng hãy còn nhồm nhoàm…

– Dạ đỡ hơn rồi ạ. Đây là mẹ cháu, thằng nhỏ vừa nói vừa dùng ngón cái chỉ vào cô ấy.

– Chào bà!

Cô nuốt nhanh miếng bánh trong miệng trước khi đáp lễ.

– Giờ thì tôi biết rõ tại sao cu cậu này đói vì hiện bà đang dành của nó suất ăn xế.

Nathalie nghiêm sắc mặt, mắt tròn mắt dẹt trước câu nhận định, miếng bánh vẫn còn mắc nghẹn trong thực quản.

– Ông là ai mà dám nói…?

– Tôi đùa thôi, ông ta vừa nói vừa cười tủm tỉm.

– Mẹ, chú này lúc trưa cho con miếng bánh mì đó.

– Thì ra là ông? Ông lấy quyền gì bắt chuyện với trẻ con ngoài hè phố hả? Ông không biết xấu hổ chắc?

– Không.

– Ông phải biết xấu hổ chứ.

– Vẫn không.

– A, vì sao thế?

– Vì tôi đâu có làm gì bậy.

– Nhưng ông có thể đã…

– Nếu tôi là một gã mắc bệnh nhân cách kìa, mà tôi thì không mắc cái chứng đó. Tôi có bánh mì, còn cu cậu thì đói nên tôi rứt cho một miếng, không thấy sai chỗ nào.

– Tôi dạy nó không được ăn trước bữa ăn chính.

– Kể cả nó đói đến phát khóc?

– Nó khóc?

– Cái chất lỏng trong veo chảy ra từ hai khóe mắt là cái mà tôi gọi là nước mắt.

– Con đói đến vậy hả? Cô quay sang hỏi thằng nhỏ.

– Dạ, nó vừa thì thầm vừa nhìn xuống mũi giày của mình và con chim bồ câu đang mon men đến gần cách đó khoảng mười phân.

– Vậy tại sao con không nói?

– Con có nói mà.

– Trưa nào mà con chả nói con đói.

– Thì tại buổi sáng đó mình đâu có kịp ăn điểm tâm.

– Thế còn phần ăn dặm của con đâu?

– Mấy đứa lớn giựt mất, trong sân chơi.

Nathalie ngớ người ra một lúc đầy hoang mang. Rồi cô ngước mắt nhìn lên trời cố gắng ghìm lại cái thứ chất lỏng trong veo từ mắt mình. Vô ích.

Người đàn ông ngồi xuống một đầu băng ghế, cẩn thận giữ khoảng cách an toàn để không tạo cảm giác mình đang sỗ sàng. Ông ta ý thức về sự quá lố của mình. Quần đùi thể thao ngắn ngủn để lộ ra hai đầu gối trắng trẻo và thanh tú, áo thun đẫm mồ hôi cho thấy rõ nét phần cơ thể hình chữ V, tóc dán sát da đầu, vài lọn vắt ngang vầng trán thông minh. Và mùi hôi…. Cái mùi…thậm chí vẫn ngửi thấy bất chấp khoảng cách an toàn.

– Tôi nghĩ mọi chuyện đâu có gì trầm trọng, ông ta nói bằng giọng trầm.

– Trầm trọng chứ sao lại không, bà mẹ trẻ vừa nói vừa úp mặt vào lòng bàn tay.

– Mẹ, đâu có trầm trọng, mẹ thấy đó, con đâu có bị gì.

– Bà thấy không, cu cậu bình an vô sự. Nó đâu có chết vì đói lả, tôi đâu có bắt cóc nó. Thậm chí nó còn cho phép bà ăn bánh sô-cô-la của nó nữa. Ý là tôi hi vọng nó đã….cho phép bà….

Nathalie cười lục khục trong cổ họng trong khi nước mắt vẫn đầm đìa.

– Đúng, tôi có xin phép nó.

– Bà đàng hoàng quá đi mất. Sáng thì thằng nhỏ bị đoạt mất phần ăn dặm, rồi chiều bị mẹ lấy đi suất 4 giờ. Tên tôi là Alain, ông ta vừa nói thêm vừa chìa bàn tay ra.

Thằng nhóc đó là tôi đây. Đã hai mươi ba năm trôi qua. Lúc ấy tôi bảy tuồi. Tuổi hay lý sự cùn. Dù gì đó là cái tuổi mà người ta bắt đầu hiểu một vài vấn đề của sự đời. Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm ấy như thể mới hôm qua vì nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Phải nói chính mẩu bánh mì con con đã xác định hướng đi cho bản thân tôi. Bởi vì trên cái băng ghế, trước sự dễ thương của người đàn ông, và bất chấp mồ hôi nặng mùi của ông ta, mẹ đã nhận lời mời ăn tối ở nhà hàng ngay ngày hôm ấy, gọi là để sắp xếp lại cho có trật tự việc ăn uống có phần xáo trộn của hai mẹ con. Chỉ bởi ánh nhìn sâu thẳm, mẹ tôi đã buông xuôi cái nguyên tắc mà có lẽ vào một ngày khác bà sẽ từ chối. Phản ứng sinh học đóng vai trò gì lúc ấy mãi mãi vẫn là điều bí ẩn đối với tôi, nhưng nó đã có tác dụng, và kết quả mới là điều đáng kể.

Chúng tôi ăn tối ở một tiệm nhỏ nằm ngay trên đường khu nhà chúng tôi ở. Ông ta đã tắm rửa và đã thơm tho. Mẹ cũng thơm tho. Mẹ xức nước hoa loại chỉ dành cho các dịp lễ lạt quan trọng. Căn hộ của ông ta chỉ cách chỗ chúng tôi 50 mét, trong tòa nhà gần đấy phía bên kia đường. Nghiêng người qua cửa sổ nhà tôi là có thể nhìn thấy nhà ông ấy ngay. Chỉ nội trong buổi tối đó hai người đã chia sẻ với nhau một số vấn đề cốt lõi quan trọng, mặc dù cũng có chõi nhau ở một số lĩnh vực khác. Trong cuộc đàm đạo, họ bỏ quên tôi, còn tôi thì mê tít thò lò món khoai chiên đặc sản của tiệm ăn đến nỗi nhúng khoai dầm dề vào hỗn hợp mayonais-sốt cà chua mà tôi thỏa thuê tích một lượng lớn trong đĩa thức ăn. Điều chưa bao giờ xảy ra trong đời. Mẹ thường không muốn vậy. Hoặc mayonais, hoặc sốt cà chua, không bao giờ trộn lộn cả hai. Cuộc thảo luận của họ dù gì đã choán mất khoảng thời gian đầu của bữa ăn. Tôi ngây thơ nghĩ rằng lần này được mời thì mình có quyền làm những thứ mà bạn bè đã kể khi bọn chúng nó đi ăn MacDo ở tiệm ăn góc phố.

– Không, Nicolas, con chọn một trong hai thôi, mẹ đã nói với con rồi mà.

– Tại sao cô không muốn thằng nhỏ trộn hai thứ với nhau?

– Tại vì như vậy thì nhiều quá. Với lại, trong đời sống phải học cách chọn lựa.

– Có khi nào cô nếm thử hỗn hợp đó coi nó ra sao không?

– Không.

– Vì sao?

– Vì tôi không cho phép tôi làm điều mà tôi cấm không cho con trai tôi làm.

– Ra là vì danh dự của cô thôi. Nhưng tại sao lại cấm chứ?

– Tôi đã nói rồi, vì nhiều quá.

– Rồi sao?

– Rồi nó bỏ mứa chứ sao?

– Bỏ mứa thì sao?

Ông ta truy mẹ tôi mất một lúc. Tôi thậm chí còn đếm xem có mấy lần “rồi sao” mà ông ta cứ lây nhây cho đến lúc mẹ tôi chịu thua. Cuối cùng mẹ vừa bật đèn xanh cho tôi vừa cười méo mó như thể việc thừa nhận mình sai khiến mẹ đau khổ lắm vậy. Sau đó Alain còn xúi mẹ chấm thử vào món cấm. Mẹ thích!

Tôi nghĩ thế là mẹ đã buông miếng ván cứu mạng, mà rõ ràng là đâu có chết chìm. Cuộc đời tôi đã thay đổi chỉ bởi một mẩu bánh mì, còn cuộc đời mẹ thay đổi chỉ bởi món nước chấm trộn lộn cà chua và mayo. Định mệnh đôi khi chỉ đến từ những điều bé tẹo.

Định mệnh cũng gắn người đàn ông đó vào đời sống của hai mẹ con. Một chiếc bè cứu sinh cho mẹ và một người cha cho tôi. Với cách giáo dục đơn giản nhưng uyển chuyển, và rất nhiều cuộc thảo luận giữa hai người về những gì tốt lành hoặc không tốt lành cho tôi. “Dạy cho nó phân định phải quấy thay vì dạy cho nó cảnh giác với mọi thứ” là cái câu tôi thường nghe nhất. Mẹ rất sợ tôi gặp phải điều không hay.

Tôi mọc thẳng. Cao bao nhiêu không quan trọng. Miễn sao tầm nhìn có thể cho thấy điều tốt đẹp dù leo được đến nấc thang thứ mấy. Ăn thua là cái người ta có thể nhìn thấy thôi. Ở nấc thấp nhất thì vẫn có thể ngắm trời xanh bằng cách ngẩng đầu lên.

Kể từ ngày đó tôi nhận thấy mẹ dãn người ra. Những ngày sau mẹ chống chế lấy lệ vì vẫn còn nhìn thấy miếng ván cứu mạng nổi lềnh bềnh gần đó. Dù vậy mẹ đã mặc xác nó, tự dang ra xa, thật là can đảm.

Thái độ chống chế kéo dài khoảng vài tuần do mẹ không muốn tỏ ra mình là người đàn bà dễ dãi, nhưng tôi thấy mẹ vừa đóng cửa vừa cười tủm tỉm khi người đàn ông đó đến tặng một bó hoa (có cả món bánh viennois cho tôi), hoặc khi điện thoại nháy nháy báo có tin nhắn mới.

Trong các cuộc dạo chơi quanh Paris chỉ có tôi và người đàn ông ấy, ông ta đã giúp tôi khám phá cơ man là thứ, còn mẹ thì có thời giờ cho chính mình nhiều hơn, điều mà đã 7 năm rồi mẹ không có.

Ngoài ra người đàn ông này đủ khôn ngoan để cho phép chính mình tương đối hoá mọi sự, để không phải trầm trọng đối với những vấn đề tự nó đã trầm trọng, để đặt lên hàng đầu những thứ phù phiếm khi ông ta kèng cựa so đo trước những niềm vui nho nhỏ. Đối với mẹ tôi, công việc luôn là chuyện hệ trọng, mẹ không bao giờ nghĩ những thứ phù phiếm đáng để dây dưa. Nhưng rồi kiên trì và hào hiệp, bằng sự khôn ngoan, người đàn ông đó đã tác động lên mẹ tôi.

Ông ta cũng chăm sóc mẹ. Tất nhiên đây là thứ quan trọng nhất. Mẹ không còn cảm thấy đơn thân đối phó mọi sự. Không còn một mình, vậy thôi. Mẹ học bơi thậm chí trong dòng nước chảy xiết. Rồi học thả tay con trai để nó tự bơi, thậm chí không cần vươn cao miễn sao nó đi thẳng. Mà thậm chí cũng chẳng cần đi thẳng, miễn sao bước đi được là tốt rồi.

Nhờ một mẩu bánh mì bé tẹo và nhờ những tình cờ của cuộc đời.

Nếu ngày hôm ấy tôi không đói cồn cào đến phát khóc trước cửa hàng thịt vì chuông báo thức đã chết ngắc, và nếu người đàn ông đó không dừng chân mà chỉ muốn đi tiếp lộ trình của mình một cách yên ả không vướng bận tình cảm, và nếu chúng tôi không gặp lại ông ta trong buổi tối cùng ngày, và nếu, nếu…thì cuộc đời tôi đã khác, có thể tốt hơn, có thể tệ hơn nhưng chính trong cái đời tôi đang sống đây, mẩu bánh mì đã có một hương vị đặc biệt. Người đàn ông đó cũng thế, chính ông ta đã phết lên trái tim tôi một lớp mứt của lòng độ lượng.

Kể từ ngày đó tôi thường hồi tưởng lại lần gặp gỡ đầu tiên giữa chúng tôi. Trong cuộc sống khi tôi có cái mà người khác không có, tôi bèn nghĩ ra cách có thể chia sẻ để kẻ đó không còn phải thống khổ, ở nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Sáng hôm ấy tôi ra khỏi nhà để chạy bộ mà bụng đói. Buồn cười là khi cố cưỡng lại một điều gì, tôi không quan tâm đến chi khác ngoại trừ lý do vì sao mình cưỡng lại nó và nghĩ đến giải pháp tối thượng để quên nó đi. Chạy. Nhanh. Bền bỉ. Chỉ nghĩ đến hơi thở và chiều dài của mỗi sải chân. Sao cho thật hiệu quả. Tốt hơn là không nên nhồi vào bao tử một số nhiệt lượng.

Tôi mang tâm trạng của một gã ba mươi nhìn thấy bạn bè đã xây dựng gia đình và trở thành cha mẹ với rất nhiều hạnh phúc, cùng cái nỗi niềm chưa tìm được người tâm đầu ý hợp để có thể làm giống như vậy. Vài kinh nghiệm với phụ nữ trong quá khứ đã kết thúc thê thảm khi tôi hiểu ra rằng cái người mà tôi cố gắng chia sẻ một chút gì đó của cuộc sống lại không thể chia sẻ với tôi nhiều thứ khác. Nhất là những giá trị thời thơ ấu vốn đã in đậm dấu ấn trong tôi. Những giá trị này quá sâu sắc và gắn bó đến nỗi tôi khó thể rời bỏ để nhượng bộ.

Sau khi chạy được một tiếng, tôi lả đi, thật sự mệt lả, đến nỗi cảm thấy như có một màn voan trắng trùm lấy mặt. Không phải là một màn mỏng mà là một tấm vải trắng trong đó tôi êm ái rơi vào.

Tôi tỉnh lại đau buốt một bên má, trước mắt một khuôn mặt phụ nữ dần dần hiện rõ nét. Tấm vải trắng lại phủ trùm lên, nhưng rồi bên má còn lại bỗng đau điếng khiến tôi tỉnh hẳn. Không hiểu sao một cô gái xinh đẹp lại có thể tát vào má mình như vậy, mà nào mình có làm gì để bị đối xử tàn tệ? Cô gái giúp tôi ngóc đầu lên, xong lấy cái áo khoác của cô ta gấp tư lại rồi lót bên dưới gáy tôi.

– Thấy đỡ hơn không?

– Bộ nghiêm trọng lắm hử?

– Có vẻ như thế.

– Vì sao vậy?

– Anh ngã trong lúc đang chạy bộ. Lay tỉnh anh nãy giờ bắt mệt.

– Hai má tôi đau quá.

– Có lẽ tôi đã hơi mạnh tay. Xin lỗi.

– Vì sao tôi ngã chứ?

– Tôi đâu có biết. Sáng nay anh có ăn gì chưa?

– Tôi cũng không biết nữa.

– A, vậy thì bị hạ đường huyết rồi. Nhìn thì biết, anh hẳn đã chạy được một lúc lâu.

Tôi dần nhận thức được cái hình ảnh bằng xương bằng thịt của người phụ nữ đang cầm lấy bàn tay mình. Ngay lúc đó tôi chỉ muốn độn thổ hoặc choàng dậy bỏ chạy nhưng không còn hơi sức. Tôi nhìn thấy chính mình hai mươi năm trước khi người-đàn-ông-có-ổ-bánh-mì dừng lại chỗ băng ghế, mồ hôi dầm dề, người tỏa ra mùi hôi nồng nặc. Dù gì, phần tiếp theo của câu chuyện đó ai cũng biết nó như thế nào rồi…

Còn vụ này thì..….

– Anh sống xa đây không?

– Không, cách đây 2 con đường thôi.

– Anh ngồi dậy được không?

– Đầu tôi quay mòng mòng.

Tôi không biết cơn chóng mặt là hệ quả của tụt đường huyết, của sự hỗ thẹn liên quan đến tình trạng thể chất của mình trước mặt cô gái, hay đơn giản chỉ vì đôi mắt của cô ấy.

Có thể là do cả ba thứ đó.

Chắc thế.

Và rồi cô ấy sờ vào hai đầu gối tôi để xem mấy vết trầy rướm máu có sâu không.

– Anh có hơi bị chảy máu, nhưng không sao.

– Tôi muốn ngồi dậy nhưng không còn chút sức lực nào.

– Anh có bị tiểu đường đến bị như vậy bao giờ không?

– Không. Giờ thì tôi sực nhớ ra là sáng nay tôi đã rời nhà mà không ăn gì.

– Sao ngốc thế?

– Ngốc thật. Nhưng tôi cố ý nhịn đói.

– Rồi sao?

– Chẳng sao cả. Ngốc thế thôi. Xin lỗi đã gây bất tiện. Tôi nghĩ cái áo khoác của cô chắc tiêu đời.

– Anh đang nằm giữa đường trong công viên Monceau lúc 8 giờ sáng chủ nhật sau khi ngã bất tỉnh mà còn tâm trí để nghĩ đến cái áo khoác của tôi?

– Tôi thấy kỳ cục yếu đuối quá. Chỉ muốn gỡ lại bằng một chút lịch sự thôi.

– Thì rõ là cái áo khoác. Mà thậm chí nó có bị gì đi nữa thì có chi quan trọng đâu.

– Vậy tối nay cô đi ăn tối với tôi nhé?

– Không bị mất phương hướng nhỉ.

– Bị mất phương hướng chứ, la bàn của tôi đang quay tứ tung.

– Vậy thì chỉnh nó lại đi rồi ta bàn bạc lại. Có vẻ như anh đang ở tình trạng bị tác dụng phụ đến nỗi không biết mình đang nói gì.

– À ra vậy.

– Có thể lắm chứ!

– Cô nghĩ vậy à?

– Không. Nhưng tôi sẽ không nhận lời ngay tắp lự! Tôi có những nguyên tắc của tôi, thưa Ngài, cô gái vừa thêm hai chữ thưa Ngài vừa cười châm biếm.

– Vậy là đồng ý đi ăn tối?

Tôi thấy cô ấy kéo cái túi xách từ phía sau lưng, rút ra trong đó một ổ bánh mì que, bẻ một miếng rõ to, vừa mỉm cười vừa đưa nó cho tôi.

– Tôi nghĩ trước tiên anh cần có sức để ngồi dậy. Nếu anh làm được, coi như tôi nhận lời mời của anh tối nay.

Tôi cầm lấy mẩu bánh mì, vừa cắn vừa nhắm tịt mắt lại, thưởng thức cái mùi thơm phức tỏa ra từ phần ăn chia sẻ, hồi tưởng lại thời thơ ấu, nhìn thấy lần nữa từng chi tiết nhỏ cảnh tượng trước cửa hàng thịt và ánh mắt xanh thẳm của người đàn ông đưa cho tôi mẩu bánh ngày hôm ấy. Tôi hiểu rằng định mệnh đã lại an bài một thế hệ sau đó, một tác động sinh học bồng bềnh lan tỏa quanh tôi. Nằm trên con đường lát sỏi, tôi nhận ra mình đang ở nấc thang chót bẹt nhưng vẫn nhìn về phía trời xanh, lòng thầm ao ước nàng sẽ trở thành người phụ nữ của đời mình.

Chỉ vì một mẩu bánh mì con con.

Trần Thị NgH

Dịch từ nguyên tác tiếng Pháp Un Petit Morceau De Pain của Agnès LEDIG

bài đã đăng của Agnès Ledig


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch