Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Sinh Ra Từ Trứng- phần 15: Kịch bản/Phòng Làm Việc/Em Gái Tôi/Kịch Bản/Bất Cứ Ở Đâu, Bất Cứ Khi Nào/Ngày Này Tháng Nọ/ Chị Tôi/Kịch Bản

 

NỘI – TRÊN GIƯỜNG – ĐÊM

MẸ

Con bóp chân cho mẹ.

Người con không nói gì, từ mép giường anh đưa hai chân lên chiếu và ngồi quay vào nhìn mẹ đang nằm úp mặt xuống gối, tay anh bóp từ bàn chân lên đùi người mẹ. Lần lượt hết hai chân. Ba lần.

Người mẹ xoay người nằm ngửa. Anh tiếp tục bóp chân.

CON

Mẹ đỡ chưa?

MẸ

Mẹ nhức lắm.

CON

Để con lấy dầu xoa cho mẹ.

Người con đứng lên đi khuất.

Người mẹ thở dài.

Người con quay lại.

Anh lên giường và kéo hai ống quần người mẹ lên.

Anh xoa dầu từng chân và bóp tiếp.

CON

Mẹ thấy dễ chịu hơn không?

MẸ

Con định ở lại với mẹ lâu không?

CON

Con phải đi sớm.

MẸ

Sao thế? Bao nhiêu năm mới gặp con, sao con không ở lại với mẹ?

CON

Còn công việc nữa mẹ ạ.

MẸ

Hay con chê mẹ nghèo, nhà quê?

CON

Sao mẹ lại nói vậy? Nghèo hay nhà quê thì mẹ cũng là mẹ của con mà.

MẸ

Vẫn biết vậy, nhưng sao con không ở lại với mẹ?

CON

Con nói rồi. Con còn công việc mà mẹ.

Bất chợt anh nhận thấy tay mình đang ở trong tay mẹ và được đặt trên cái mu giữa hai đùi người mẹ.

Anh còn đang phân vân không hiểu mẹ muốn gì…

MẸ

Ở đây, ở đây mẹ đau nhức lắm.

CON

Hay là mẹ bị ung thư?

MẸ

Mẹ không biết.

Người mẹ cầm tay con xoa lên mu mình.

CON

Đau ở đây thì không chữa được đâu.

MẸ

Bốn ngàn năm rồi con ạ…

CON

Thêm bốn ngàn năm nữa cũng không chữa được.

Người con đứng dậy.

 

Phòng làm việc

Cô ấy bưng lên hai ly cà phê nóng. Và châm thuốc.

“Anh có yêu mẹ không?” Cô ấy hỏi.

Tôi nói: “Khi lần đầu ra Bắc tìm mẹ, anh rất háo hức mặc dù trong lòng vẫn tự dằn vặt về câu hỏi tại sao mẹ lại bỏ mình. Khi gặp mẹ, lời giải thích về tự do không làm anh bớt oán hận mẹ. Anh thấy nó không thật. Anh nghĩ, sự có mặt của anh sẽ làm cho bố mẹ mất hạnh phúc. Và đấy mới là lý do anh phải vào Nam với ông chú.”

Cô gật đầu. Người mẹ ích kỷ.

“Nhưng cuối cùng có chuyện gì xảy ra giữa anh và mẹ không?”

Tôi im lặng. Và quẳng điếu thuốc đang hút dở ra sân.

 

Em gái tôi

Dù em tôi da vàng mũi tẹt, nhưng nó biết nó là con một người lính Lê Dương. Bố tôi cũng không thích nó vì nó có mùi khét của dòng giống châu Phi. Nhưng mẹ tôi yêu nó, vì bà nghĩ đến thân phận đàn bà. Nó không chia sẻ điều ấy với mẹ. Nó cho rằng nó là một đứa con lạc loài. Cái việc nó luôn tỏ ra yêu truyền thống và bản sắc dân tộc chẳng qua chỉ vì nó muốn chứng tỏ rằng nó là người Việt thuần chủng. Nó ghét mẹ vì một cách nhìn khác về thân phận đàn bà, sự cam chịu. Nó bảo, không dạng chân ra và chảy nước thì ai hiếp được mình.

Khi mười bảy tuổi, trong một cơn điên thù hận, nó cầm dao lam định cắt xẻo âm vật. Nhưng mẹ đã đánh nó và cứu vãn hạnh phúc cho nó sau này. Nó không bao giờ thôi ghét mẹ.

Kịch bản

NỘI – TRÊN GIƯỜNG – ĐÊM

Người con trai quay trở lại ngồi bên mép giường với ly rượu.

Người mẹ cầm tay con đưa lên ngực mình.

MẸ

Ở đây cũng đau.

CON

Đau ở đây cũng không chữa được.

MẸ

Gần suốt một thế kỷ, ngay từ khi mẹ sinh ra.

CON

Cắt nó đi thì còn hy vọng.

MẸ

Không, mẹ không cắt. Mẹ thà chết.

Người mẹ kéo đầu con xuống.

Anh ta không chống cự.

Nước mắt người mẹ nhòe nhoẹt.

MẸ

Mẹ sẵn sàng chết. Hãy yêu mẹ.

Người con cởi cúc áo mẹ.

Anh ta hôn ngực mẹ và bú vú mẹ bù cho những ngày ấu thơ thiếu sữa.

 

Bất cứ ở đâu, bất cứ khi nào

Chẳng phải Chúa nói có một thứ bánh hằng sống sao. Vì thế, tôi nghĩ con người có thể sống được chỉ bằng không khí. Như huyền thoại. Nó là một bầu vú đầy mật ngọt, tôi bú mút như cây cỏ bú mút bầu trời.

Tôi được sinh ra từ người đàn bà sinh ra từ trứng. Tôi vẫn khao khát được bú sữa mẹ như dưỡng chất của huyền thoại. Khi bé, tôi đã không có diễm phúc được làm điều ấy. Giờ đây, qua bao thăng trầm, tôi vẫn cần sữa mẹ để được tái tạo trong huyền thoại. Nếu không có huyền thoại, đời sống sẽ trở nên trơ trụi, nghèo nàn. Vì thế, tôi đã đi tìm mẹ cho dù trong lòng tôi oán giận. Và tôi không thể xa mẹ. Tôi biết tôi cần phải, một lần nữa, khám phá những quả trứng đã sinh ra dân tộc này. Không chỉ vì nó ở trong tôi mà nó còn ở ngoài tôi. Qua mẹ, tôi muốn đến gần với anh em của mình, vòng tay ôm lấy họ và cùng họ chia sẻ cái sinh mệnh u ám của trứng, nhưng tôi đã thất bại. Tôi vẫn là một kẻ lạ.

Ngày này tháng nọ

Đôi khi, tôi vẫn nhìn trộm vú cô ấy, nhất là những khi cô không mặc áo lót. Khi chúng tôi tranh luận với nhau về phân cảnh người con bú vú mẹ già trong kịch bản, cô ấy bảo hơi cường điệu.

Tôi nói, “Không chỉ là một biểu tượng hay ẩn dụ, bất cứ người đàn ông nào cũng tìm thấy nơi bộ phận sinh dục của phụ nữ một nỗi nhớ nguồn cội sinh thành ra mình. Vì thế, nó hoàn toàn tự nhiên. Em không thấy bản năng làm mẹ của mình trong hành động của người con trai đó sao?”

Cô nói “Không”, một cách bất thường. Và thế là, tôi không tránh được sự sàm sỡ nhìn vào ngực cô. Có thể cô có một liên tưởng nào đó không thể nói ra.

Tôi nói: “Dù sao cảnh đó cũng ăn tiền.”

Cô bảo: “Không rẻ tiền đấy chứ?”

Tôi nói: “Rẻ tiền hay không do thằng đạo diễn.”

Cô cảm thán: “Một thực tại mang tính bản thể?!”

Tôi cười: “Đại loại vậy.”

Giữa chúng tôi hầu như không có những tranh cãi gay gắt, cô thường chiều ý tôi vì cô chấp nhận tôi có nhiều trải nghiệm hơn về cuộc sống, mặc dù cô biết điều ấy không phải bao giờ cũng đúng.

 

Chị tôi

Nếu như trước đây chị tôi vẫn quan hệ với những phụ nữ khác một cách lén lút, thì giờ đây, chị tôi đã công khai sống với một bà cùng đứa con riêng của bà ấy. Đứa con ấy không bao giờ có cha, vì mẹ của nó phủ nhận tất cả mọi đàn ông trên cõi đời này. Bà ấy tự cho mình là cái xương sườn của chị tôi, vì thế họ sống với nhau như một cặp vợ chồng. Đứa nhỏ thay vì có một ông bố, nó có hai bà mẹ và gọi chị tôi là Má Hai. Đây là một bí mật quốc gia khác, nếu chị tôi không nói thì chính tôi cũng không tin.

Vào đúng ngày hòa bình, 30 tháng 4 năm 1975, chị tôi chịu một cơn đau quặn đẻ trong cái tử cung trống rỗng, chị nói, giống như có kẻ lột da mình. Và trong lúc hoảng loạn kinh khiếp ấy, quả trứng mà chị vẫn mang theo, do một cô bạn từ thời Thanh Niên Xung Phong trao lại, đột ngột vỡ tung. Một đứa bé trai ra đời với hình dạng ngôi sao. Chị giải thích, cái đầu nó nhọn hoắt như hình tam giác, hai tay giang ra, chân dạng háng, thành hình một ngôi sao năm cánh lộng lẫy như một anh hùng. Theo mô tả của chị, quả thật không phải tranh cãi về tính hư thực của nó. Chị không thể nuôi đứa bé. Vì thế chị mang trả về cho cô bạn. Nhìn thấy đứa bé, cô bạn biết ngay là con mình. Cô nhận nuôi và đó cũng là lý do sau này họ đã sống chính thức với nhau.

Kịch bản

NỘI – TRÊN GIƯỜNG – ĐÊM

Bóng tối che mờ dáng người con trai đang nằm ngủ.

Anh ta xoay người.

Có tiếng động lịch kịch ở phía trong.

Tiếng nói của người mẹ và ông bố vọng vào tai người con.

MẸ

Đừng…

Đau…

Ối, đau quá…

BỐ

Sao mày chịu được những thằng khác?

MẸ

Tôi xin ông.

BỐ

Chiều tao một tí không được à?

MẸ

Nó khô. Đau lắm.

BỐ

Khô hay ướt thì cũng do mày thôi chứ.

MẸ

Nhưng tôi già rồi.

BỐ

Mả bố mày… con đĩ.

Tiếng giằng co rồi tiếng hì hục hòa nhịp với âm thanh tiếng rên của người mẹ như tiếng lụa xé.

Người con trai lồm cồm bò dậy, cố gắng không gây ra tiếng động và bước ra ngoài.

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch