Trang chính » Bob Dylan, Chuyên Đề, Nhận Định Email bài này

BOB DYLAN vs NOBEL

 

clip_image002[16]clip_image004[7]

 

Ở tuổi 55, Nobel – nhà vật lý, kỹ sư, nhà phát minh người Thụy Điển – đang sống phây phây với số tài sản kếch sù nhờ 355 bằng sáng chế trong đó cộm cán nhất có món thuốc nổ. Một buổi sáng bình thường của năm 1888, ngài đang tà tà vừa uống cà-phê vừa đọc nhật trình, đùng một cái đọc thấy cáo phó mang tên mình trên báo với cái tựa làm hết hồn: Kẻ kinh doanh cái chết đã chết. Tin giật gân được phát tán 8 năm sớm hơn thời điểm Nobel thực sự qua đời.

 

Trong 8 năm này Nobel trăn qua trở lại, ngủ không yên ăn không ngon. Mẩu cáo phó đã làm thay đổi cái nhìn của ông về bản thân và về tha nhân, đồng thời khiến ông băn khoăn nghĩ đến cái cách mình sẽ được người đời tưởng nhớ sau khi cưỡi hạc qui tiên. Một năm trước khi qua đời ở tuổi 63 Nobel ngồi rị mọ viết đi viết lại di chúc, bản sau cùng đã được ký ở Swedish-Norwegian Club, Paris ngày 27 tháng 11 năm 1895, với ước nguyện dành 94% tài sản của mình cho các giải thưởng được trân trọng trao cho đoàn thể hoặc cá nhân nào có đóng góp lớn cho lợi ích nhân loại. Từ năm 1901 đến 2015, đã có 573 lần trao giải cho 23 tổ chức và 870 cá nhân trong đó có 48 phụ nữ.

 

Chào đời năm 1941 khi thế chiến thứ hai đang tơi bời máu đổ thịt rơi với xe tăng, tàu  bay và bom nguyên tử, Bob Dylan nhỏ xíu đâu có biết trời trăng gì về cái giải này. Chiến tranh kết thúc khi chàng chỉ mới 4 tuổi, học mẫu giáo, thậm chí còn chưa biết đánh vần. Chàng lơn tơn lớn, lang thang hát dạo, đàn từng tưng, thổi khẩu cầm dặt dìu, nghêu ngao cùng Joan Baez. Rồi đùng một cái tuổi thanh niên bỗng rần rần nhiệt huyết, bỗng nổi dóa vì những viên đạn hãy còn bay lạc vào đầu những người vô tội. Rải rác khắp nơi trên thế giới người ta vẫn nghèo khổ, vẫn đau đớn vì mất mát, vẫn chạy thục mạng tìm chỗ dung thân ở cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, vẫn hoang mang về lý tưởng sống và tương lai gần. Ngoái nhìn lại bọn đầu têu, kẻ chủ mưu, bọn kinh doanh cái chết, chàng điên tiết, phẫn nộ, đay nghiến:

 

 

Come you masters of war

You that build all the guns

You that build the death planes

 

You that build all the bombs

You that hide behind the walls

You that hide behind the desks

I just want you to know

I can see through your masks

 

You that never done nothing

But build to destroy

You play with my world

Like it’s your little toy

You put a gun in my hand

And you hide from my eyes

And your turn and run farther

When the fast bullets fly.

 

Like Judas of old 

You lie and deceive 

A world war can be won

You want me to believe

But I see through your eyes 

I see through your brain

Like I see through the water 

That runs down my drain

You fasten all the triggers 

For the others to fire

Then you set back and watch

When the death count gets higher 

You hide in your mansion’ 

As young people’s blood

Flows out of their bodies 

And is buried in the mud. 

 

 

You’ve thrown the worst fear 

That can ever be hurled 

Fear to bring children

Into the world 

For threatening my baby 

Unborn and unnamed

You ain’t worth the blood 

That runs in your veins. 

 

How much do I know 

To talk out of turn

You might say that I’m young

You might say I’m unlearned 

But there’s one thing I know

Though I’m younger than you 

That even Jesus would never 

 

Forgive what you do.

 

Let me ask you one question  

Is your money that good

Will it buy you forgiveness

Do you think that it could 

I think you would find 

When your death takes its toll
All the money you made 

Will never buy back your soul. 

 

And I hope that you die   

And your death’ll come soon 

I will follow your casket

In the pale afternoon 

And I’ll watch you while you’re lowered

Down to your deathbed  

And I’ll stand over your grave

‘Til I’m sure that you’re dead.

Này bọn đầu têu chiến tranh

Các người chế ra súng đạn

Phi cơ giết người

 

Bom mìn

Các người núp sau những bức tường

Các người ẩn sau bàn giấy

Nói cho mà biết

Ta có thể nhìn thấu các bộ mặt giả trá

 

Các người chẳng được trò trống gì

Ngoài việc làm ra những thứ để tàn phá

Các người đùa giỡn với thế giới của ta

Như một món đồ chơi

Các người ấn vũ khí vào tay ta

Tránh nhìn thẳng vào mắt ta

Rồi quay lưng và bỏ chạy đi xa

Khi những viên đạn lướt bay.

 

Giống Judas thuở xưa

Các người láo khoét và lừa lọc

Các người muốn ta tin rằng

Chiến tranh thế giới có thể thắng

Nhưng ta nhìn thấu trong mắt các người

Ta nhìn thấu ý nghĩ các người

Như ta nhìn thấu dòng nước

Đang chảy xuống mương rãnh

Các người cài cò súng

Để cho người khác bắn

Rồi ngồi dựa ngửa chờ xem

Khi số thương vong ngày càng tăng

Các người trú trong nhà cao cửa rộng

Trong khi máu những người trẻ tuổi

Tuôn khỏi cơ thể

Chìm trong bùn lầy.

 

 

Các người đã gieo rắc sợ hãi

Tồi tệ chưa từng có

Nỗi sợ hãi phải cho chào đời

Những đứa trẻ

Các người đã làm khiếp đảm đứa con

Ta chưa sinh ra và chưa đặt tên

Các người không xứng đáng với

Dòng máu luân lưu trong huyết quản.

 

Làm sao ta biết được

Nói bao nhiêu cho vừa

Các người có thể cho ta còn trẻ dại

Các người có thể cho ta vô học

Nhưng dù non kém hơn các người

Ta vẫn biết chắc một điều

Rằng thậm chí Chúa Giê-su

Cũng sẽ chẳng bao giờ

Tha thứ cho hành động của các người.

 

Cho ta hỏi một câu

Tiền bạc các người nhiều đến thế

Có mua được chăng sự tha thứ

Có mua được không chứ

Rồi các người sẽ ngộ ra thôi

Khi thần chết gọi tên

Tất cả của cải các người làm ra

Sẽ chẳng mua lại được sự sống.

 

Ta mong cho các người chết đi

Và chết mau mau đi

Ta sẽ đi sau quan tài các người

Trong buổi chiều nhợt nhạt

Nhìn các người

Được hạ xuống mộ phẩn

Ta sẽ đứng trên lỗ huyệt

Cho đến khi cầm bằng các người đã chết.

 

Trên đây là Masters of War, bằng ghi-ta mộc quàu quàu theo giọng rè rè dạy đời, chàng càm ràm, hằn hộc, tức tối. Tức cành hông như vậy thì mặt mũi đâu mà đứng trên bục danh dự xòe tay ra nhận một triệu đô từ cái kẻ đầu sỏ chiến tranh, dù là qua trung gian các vị thừa hành – trừ phi bây giờ chàng đã nguôi giận rồi, vì già và mệt rồi. Thôi bàn mà chi văn chương là gì, ranh giới giữa ca từ và thi ca nằm ở đâu, đường chân trời của giải Nobel gạch ngang ở chỗ nào, hay kinh độ vĩ độ của hàn lâm là mấy.

 

 

Trần Thị NgH

11.2016

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch