Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Leonard Cohen, Song ngữ, Thơ xuôi Email bài này

Cách Phát Ngôn Thơ / How to Speak Poetry


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 23.11.2016

Leonard Cohen đọc bài thơ Prayer for the Messiah (Lời Nguyện Cầu cho Đấng Cứu Thế) năm 1966

Hãy dùng danh từ "bướm" như thí dụ. Khi dùng danh từ này ta không cần phải hạ giọng xuống cho thật nhẹ hay cài vào giọng đôi cánh nhỏ đượm đầy bụi phấn. Không cần phải sáng chế một ngày ngợp nắng hay một vườn hoa thuỷ tiên vàng hoe. Không cần phải si tình, hay si tình với bướm. Danh từ bướm không phải là bướm. Ta có chữ và ta có bướm. Nếu mày lẫn lộn giữa hai điều này người ta có quyền cười vào mặt mày. Đừng phóng đại chữ. Vì như vậy có phải mày cho là mình yêu bướm tuyệt hảo hơn bất cứ ai hết, hoặc thực sự hiểu tinh chất của bướm? Danh từ bướm chỉ là dữ liệu. Nó không phải là phương tiện cho mày chờn vờn, bay bổng, bầu bạn với hoa, nó không tượng trưng cho cái đẹp hay sự yếu đuối, nó cũng chẳng hề là hóa thân của bướm. Đừng có trình diễn chữ. Không bao giờ nên trình diễn chữ. Đừng bao giờ lìa đất khi mày nói tới chuyện bay. Đừng bao giờ nhắm nghiền mắt và ngoẹo đầu qua một bên khi mày nói tới cái chết. Đừng nhìn tao với cặp mắt cháy bỏng khi mày phát ngôn về ái tình. Nếu muốn tao nể phục khi mày phát ngôn về ái tình thì mày chỉ cần thọc tay vào túi áo hay luồn tuốt dưới váy đầm rồi tự sướng. Nếu tham vọng và sự khát khao được ngưỡng mộ đã xúi mày phát ngôn về ái tình thì mày nên học cách phát ngôn để đừng sỉ nhục mình hay đề tài.

 

Zen painting by LC

Họa thảo thiền của Leonard Cohen, “Hắn Từ Chối Đặt Bất Cứ Câu Hỏi Nào

Biểu tượng nào là biểu tượng mà thời thế đòi hỏi? Thời thế không đòi hỏi bất cứ biểu tượng nào. Bọn tao đã nhìn thấy những hình ảnh thê lương của các bà mẹ chịu tang bên Châu Á. Bọn tao không cần biết đến nỗi đau về những bộ phận bị rờ rẫm của mày. Chẳng có điều gì mày diễn tả qua nét mặt có thể tương xứng với cái khủng khiếp của thời thế. Đừng thử làm gì vô ích. Mày sẽ chỉ bị nghe lời nguyền rủa của nhóm người đã trải nghiệm sâu xa. Bọn tao đã nhìn thấy những phim thời sự với hình ảnh nhân loại trong cực điểm của đớn đau và tha hoá. Ai cũng biết mày được no đủ và còn được trả tiền để đứng trên đó. Mày đang đứng trước khối khán giả đã trải qua tai biến. Điều này sẽ giúp mày tĩnh lặng. Phát ngôn từng chữ, chuyển đạt dữ liệu, rồi đứng xích qua một bên. Ai cũng biết mày đau đớn. Mày không thể nói với khán giả tất cả mọi điều mày biết về ái tình trong từng lời thơ về ái tình mà mày phát biểu. Đứng xích sang một bên và họ sẽ biết mọi điều mày biết chỉ vì mày đã biết. Mày không có gì để truyền bá cho họ. Mày không mỹ miều hay bảnh trai hơn họ. Mày không thông thái hơn họ. Đừng hét ầm ĩ trước mặt họ. Đừng nài ép một lối vào khô khốc. Đó chỉ là cách giao cấu thô bạo. Nếu mày để lộ địa bàn vào chỗ kín, thì mày phải cung cấp điều mày hứa hẹn. Và hãy nhớ là chẳng ai muốn một tên thích biểu diễn trò xiếc trong phòng ngủ. Nhu cầu của bọn tao là gì? Là được gần gũi với thằng đàn ông tự nhiên, là được gần gũi với con đàn bà tự nhiên. Đừng giả bộ trong vai ca sĩ ưu tú với nghìn vạn khán giả theo sát những thăng trầm trong cuộc đời mày. Bom, tên lửa và bao nhiêu những thứ quái ác khác không chỉ thiêu hủy rừng cây và làng mạc. Chúng cũng đã thiêu huỷ sân khấu. Bộ mày nghĩ cơ nghiệp mày sẽ thoát khỏi chuyện đại diệt? Sân khấu không còn nữa. Đèn màu đã tắt ngúm. Giờ đây mày đứng cùng với mọi người. Thì nên khiêm tốn. Phát ngôn từng chữ, chuyển đạt dữ liệu, rồi đứng xích qua một bên. Như chỉ có một mình mày. Như mày đứng trong phòng riêng của mày. Đừng huênh hoang lên mặt.

Đây là tâm cảnh. Nó thuộc về nội các. Riêng tư. Nể trọng tính chất riêng tư của tư liệu. Những tác phẩm này đã được sáng tác từ tĩnh lặng. Sự can đảm của trò chơi chính là quá trình phổ biến tác phẩm. Kỷ luật của trò chơi không cho phép chuyện tác phẩm bị xúc phạm. Hãy để khán giả cảm nhận cách mày trân quý tính chất riêng tư của tác phẩm cho dù khái niệm riêng tư hiện không còn. Hãy tôn trọng phẩm tiết của gái nhà nghề. Bài thơ không phải là khẩu hiệu. Nó không thể quảng cáo cho mày. Nó không thể đánh bóng biệt tài mẫn cảm của mày. Mày không phải là trai lơ hay vật nuôi để lấy giống. Mày không phải là Thúc Sinh hay Sở Khanh. Vứt mẹ ba cái chuyện làm tướng cướp ái tình. Chúng mày là những tông đồ của kỷ luật. Đừng trình diễn chữ nghĩa. Chữ nghĩa sẽ chết khi mày đem chúng ra trình diễn, chúng sẽ teo tóp, rồi cuối cùng bọn tao sẽ chẳng còn gì ngoài nỗi tham vọng ụn đống của chúng mày.

Phát ngôn từng chữ thật rõ ràng và chính xác như cách mày kiểm điểm danh sách đi chợ. Đừng trở nên bồi hồi vì áo cánh thêu. Đừng bị cương cứng khi thấy chữ quần lót. Đừng để từ khăn tắm làm cho rét run. Drap giường mát mềm không kích thích giấc mộng du. Khóc mùi mẫn vào khăn mùi xoa là điều nên tránh. Đôi bí tất không nằm đó để gợi cho mày những chuyến hành trình xa xôi và kỳ ảo. Chúng chỉ là những thứ cần được giặt. Chúng chỉ là quần áo. Đừng nhòm qua chúng. Hãy mặc chúng vào người.

Bài thơ trên hết là bản thông tin. Nó là Hiến Pháp của nội quốc. Nếu mày đề xướng và thổi phồng nó với những mục đích cao siêu thì mày chẳng khá hơn đám chính khách mà mày khinh bỉ. Vì mày lúc đó chỉ là đứa phất cờ tuyên dương lòng yêu nước cho thứ tình cảm rẻ tiền. Hãy nghĩ về chữ nghĩa như khoa học, thay vì nghệ thuật. Chữ nghĩa là một bản tường trình. Mày đang thuyết trình trong buổi họp ở Câu Lạc Bộ của Các Nhà Thám Hiểm trong Hội Địa Lý Quốc Gia. Những hội viên đã biết rõ các hiểm hoạ về chuyện leo núi. Họ tôn trọng mày bằng cách coi chuyện này là điều dĩ nhiên. Nếu mày cứ tương ra những điều thừa thãi mày sẽ phụ cách ứng xử tế nhị của họ. Hãy nói cho họ biết về chiều cao của ngọn núi, những dụng cụ leo núi mày đã dùng, phải tả chính xác về những chặng đỉnh và thời gian cần thiết để vượt qua chúng. Đừng kích thích khán giả để họ nghẹt thở hay phải kêu xuýt xoa. Nếu bản tường trình của mày đáng để họ cảm thấy nghẹt thở hay phải kêu xuýt xoa thì điều đó không nên được gợi từ cảm nhận của mày mà phải phát xuất từ họ. Nó phải phát xuất từ những thống kê chứ không phải từ giọng đọc run rẩy hay đôi tay múa chém không khí của mày. Nó phải phát xuất từ dữ liệu và phong thái nghiêm chỉnh của mày.

Tránh sự diêm dúa. Đừng sợ biểu lộ sự yếu đuối. Đừng xấu hổ chỉ vì mày mệt mỏi. Mày trông bảnh trai khi mệt mỏi. Mày trông như thể bất diệt. Nào, mày tới gần chút nữa để tao ôm. Mày là hình ảnh tuyệt mỹ của tao.

Từ Death of a Lady’s Man, 1978

***


How to Speak Poetry

Take the word butterfly. To use this word it is not necessary to make the voice weigh less than an ounce or equip it with small dusty wings. It is not necessary to invent a sunny day or a field of daffodils. It is not necessary to be in love, or to be in love with butterflies. The word butterfly is not a real butterfly. There is the word and there is the butterfly. If you confuse these two items people have the right to laugh at you. Do not make so much of the word. Are you trying to suggest that you love butterflies more perfectly than anyone else, or really understand their nature? The word butterfly is merely data. It is not an opportunity for you to hover, soar, befriend flowers, symbolize beauty and frailty, or in any way impersonate a butterfly. Do not act out words. Never act out words. Never try to leave the floor when you talk about flying. Never close your eyes and jerk your head to one side when you talk about death. Do not fix your burning eyes on me when you speak about love. If you want to impress me when you speak about love put your hand in your pocket or under your dress and play with yourself. If ambition and the hunger for applause have driven you to speak about love you should learn how to do it without disgracing yourself or the material.

What is the expression which the age demands? The age demands no expression whatever. We have seen photographs of bereaved Asian mothers. We are not interested in the agony of your fumbled organs. There is nothing you can show on your face that can match the horror of this time. Do not even try. You will only hold yourself up to the scorn of those who have felt things deeply. We have seen newsreels of humans in the extremities of pain and dislocation. Everyone knows you are eating well and are even being paid to stand up there. You are playing to people who have experienced a catastrophe. This should make you very quiet. Speak the words, convey the data, step aside. Everyone knows you are in pain. You cannot tell the audience everything you know about love in every line of love you speak. Step aside and they will know what you know because you know it already. You have nothing to teach them. You are not more beautiful than they are. You are not wiser. Do not shout at them. Do not force a dry entry. That is bad sex. If you show the lines of your genitals, then deliver what you promise. And remember that people do not really want an acrobat in bed. What is our need? To be close to the natural man, to be close to the natural woman. Do not pretend that you are a beloved singer with a vast loyal audience which has followed the ups and downs of your life to this very moment. The bombs, flame-throwers, and all the shit have destroyed more than just the trees and villages. They have also destroyed the stage. Did you think that your profession would escape the general destruction? There is no more stage. There are no more footlights. You are among the people. Then be modest. Speak the words, convey the data, step aside. Be by yourself. Be in your own room. Do not put yourself on.

This is an interior landscape. It is inside. It is private. Respect the privacy of the material. These pieces were written in silence. The courage of the play is to speak them. The discipline of the play is not to violate them. Let the audience feel your love of privacy even though there is no privacy. Be good whores. The poem is not a slogan. It cannot advertise you. It cannot promote your reputation for sensitivity. You are not a stud. You are not a killer lady. All this junk about the gangsters of love. You are students of discipline. Do not act out the words. The words die when you act them out, they wither, and we are left with nothing but your ambition.

Speak the words with the exact precision with which you would check out a laundry list. Do not become emotional about the lace blouse. Do not get a hard-on when you say panties. Do not get all shivery just because of the towel. The sheets should not provoke a dreamy expression about the eyes. There is no need to weep into the handkerchief. The socks are not there to remind you of strange and distant voyages. It is just your laundry. It is just your clothes. Don’t peep through them. Just wear them.

The poem is nothing but information. It is the Constitution of the inner country. If you declaim it and blow it up with noble intentions then you are no better than the politicians whom you despise. You are just someone waving a flag and making the cheapest kind of appeal to a kind of emotional patriotism. Think of the words as science, not as art. They are a report. You are speaking before a meeting of the Explorers’ Club of the National Geographic Society. These people know all the risks of mountain climbing. They honour you by taking this for granted. If you rub their faces in it that is an insult to their hospitality. Tell them about the height of the mountain, the equipment you used, be specific about the surfaces and the time it took to scale it. Do not work the audience for gasps and sighs. If you are worthy of gasps and sighs it will not be from your appreciation of the event but from theirs. It will be in the statistics and not the trembling of the voice or the cutting of the air with your hands. It will be in the data and the quiet organization of your presence.

Avoid the flourish. Do not be afraid to be weak. Do not be ashamed to be tired. You look good when you’re tired. You look like you could go on forever. Now come into my arms. You are the image of my beauty.

Leonard Cohen
From Death of a Lady’s Man, 1978

bài đã đăng của Leonard Cohen


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch