Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

SInh Ra Từ Trứng- phần 12- Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/Bên ngoài chân trời/Giấy phép đi đường và những chuyến xe than

Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng

Cô em gái song sinh với tôi nhất định chỉ làm cháu ngoan Bác Hồ, nó khóc và nhịn ăn hai ngày khi nghe tin Bác mất. Nó không yêu ai không lấy ai cho đến tận những năm giữa thập niên 90 của thế kỷ 20. Mặc dù vẫn được coi là đứa con ruột thuần chủng với nước da màu vàng bệt dưới mắt ông bố, đẹp bình dị và nồng nàn như lúa, được rất nhiều cậu trai tán tỉnh nhưng con bé được gọi là “Trinh trắng” ấy quyết giữ trinh đến hết đời. Nó bảo, toàn những đứa lăng nhăng vớ vẩn, khi bị cha mẹ chất vấn.

Năm 1995, một nhà nghiên cứu từ Mỹ sang Hà Nội làm đề tài về những nền văn minh ngoại vi ở Việt Nam. Hắn đã gặp em tôi, một nhân viên của Viện Viễn Đông Bác Cổ, và cũng như gã sưu tầm đồ cổ người Hoa, hắn nhìn thấy sâu bên trong em một trầm tích văn hóa đa tầng bị bỏ quên. Dù nhỏ hơn em tôi mười tuổi, hắn vẫn hỏi cưới em và chỉ chờ có thế, em tôi nhận lời. Bố mẹ tôi tất nhiên vô cùng hoan hỉ và cả họ nhà tôi cảm thấy được vinh quang.


Bên ngoài chân trời

Cô đứng dưới chân núi. Con chồn có hang nhưng con người không chỗ nương náu. Cô nghĩ, ánh sáng mặt trời chiếu rọi cho cả người ngay và kẻ gian. Chỉ có sự thật mới làm cho người ta trở nên mạnh mẽ.

Ngả người nằm xuống đất, cô thấy ngọn núi chênh vênh, cao vút. Mùi đất thấm vào người cô. Và cô ước ao mình cũng như đất, vững chắc và bình an. Nhưng cô lại cảm thấy mình bị đào xới. Những câu hỏi như những nhát cuốc bổ xuống người cô. Thế giới này làm bằng gì?

Cô không tìm thấy một vùng đất hứa cho sự an toàn, sữa và mật ong.

Đám dân quân du kích xuất hiện trước mặt cô. Họ chĩa súng vào cô, một người lạ.

Không chỉ bị kiểm soát bởi lực lượng an ninh, người lạ luôn được phát hiện bởi cái gọi là quần chúng nhân dân và trong một số trường hợp bởi chính những người quen biết. Vì thế, có thể định nghĩa một người lạ là người đã thoát ra khỏi bày đàn và sống như một cá thể với những bản sắc và suy nghĩ riêng.

Trong một bối cảnh nhất định như ở dưới chân núi, cô bị tra vấn: Cô là ai? Ở đâu tới? Với mục đích gì?

Cô rất muốn trả lời: “Tôi muốn leo lên đỉnh núi và nhảy xuống. Có bác nào biết đường chỉ giùm, xin cám ơn.” Thay vì thế, cô nói: “Tôi đến xem ngọn núi. Và muốn mua nó. Các ông có biết ai bán không?”

Cô có thể bị bắt như một kẻ bị tình nghi do hoạt động không rõ ràng hoặc không thể biện giải cho một tình huống nhạy cảm. Sự “nhạy cảm” bao giờ cũng hàm nghĩa một trạng thái an ninh về chính trị, không giới hạn.

Không ai dám bắt nạt người có thể mua cả một ngọn núi. Cô an toàn trở về.


Giấy phép đi đường và những chuyến xe than

Tôi nhớ một thời việc đi lại phải có giấy phép. Thời ấy, tôi thường tự làm các giấy tờ giả để được dễ dàng đi lại và thuận tiện cho việc mua vé xe. Ngày ấy, những chiếc xe liên tỉnh đều chạy bằng than. Chậm và bẩn. Trong một quán nước ở vùng kinh tế mới, ly cà phê nóng rất ngon tuy được làm bằng bột bắp, tôi đã nhìn thấy cô rạng rỡ giữa than củi và những người đàn ông lam lũ. Một gam màu đen lóng lánh như kim cương. Tôi biết cô cũng nhìn thấy tôi. Và cô cười nơi cuối mắt. Tôi hiểu rằng, đây là nơi chúng tôi phải đi qua, trước khi đến một thế giới khác.

Một người nào đó đứng trước mặt tôi, đòi cho xem giấy tờ. Tôi đưa tất cả mọi thứ giấy có trong túi. Một người nào đó hỏi: “Anh đến đây làm gì?” Tôi đáp: “Tôi đi tìm vợ” và tôi nhìn cô gái. Một người nào đó lại hỏi: “Anh muốn vượt biên phải không?” Tôi nói: “Không”. Lại có người hỏi: “Anh đến đây tìm ai?” Tôi trả lời: “Tôi tìm vợ tôi”. Một người nào đó hỏi: “Vợ anh ở đâu?” Tôi nói: “Ở đây”. Một giọng đe dọa: “Anh rỡn mặt tụi tôi hả?” Tôi trả lời: “Dạ không”. Một người nào đó ra lệnh: “Đưa nó về Ủy ban”. Bỗng cô gái lên tiếng: “Anh ấy tìm tôi.”

Tôi bịa ra một câu chuyện chưa từng có trước đó: Chúng tôi đã hứa hôn, cô ấy theo gia đình đi kinh tế mới… và giận tôi vì tôi không cưới cô ấy để giữ cô ở lại thành phố…

Chuyện phịa đến đây bỗng trở thành sự thật. Tôi gần như buộc phải đưa cô ấy về thành phố và tìm mọi cách xoay sở giúp vốn cho cô ấy đi buôn chuyến. Thỉnh thoảng tôi cũng đi với cô. Chúng tôi buôn lá thuốc từ Phan Thiết về Chợ Lớn. Nhiều chuyến bị tịch thu mất sạch bởi buôn bán bất cứ thứ gì thời gọi là “ngăn sông cấm chợ” ấy cũng là bất hợp pháp. Đi xe than hay tàu lửa cũng đều bị mất. Nhưng với tôi, kỷ niệm về những ngày gian nan ấy và những đêm ngủ vệ đường vẫn là cái đẹp mãi mãi của sự khốn cùng.

Ngày ấy, linh hồn tôi cạn kiệt đến tận đáy. Một sự trống rỗng xuyên suốt từ ngoài vào trong. Cuộc cách mạng hay còn gọi là giải phóng đã lấy đi tất cả mọi niềm hy vọng. Không một mơ ước hay hoài bão nào tồn tại ngoài chính cái nhu cầu tồn tại. Vì thế, tôi đã vịn vào cô ấy như một niềm an ủi. Và để cho cơm áo dập vùi. Sau này, tôi đã vẽ lại khuôn mặt của cô ấy bằng cái màu nắng ửng tuy làn da cô đã cháy sạm.

Mặc dù thế, tôi chưa từng bao giờ tuyệt vọng. Bởi tôi vẫn nghĩ, chỉ cần không chết, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, con người cũng có thể tự thắng hay ít nhất hòa giải được với cuộc sống. Cuộc cách mạng đích thực chỉ có thể xảy ra khi con người dám hành động và ý thức được hành động của mình.

Và vì thế, tôi luôn lưu giữ mình trong một trạng thái phản kháng thường trực. Để khỏi gục xuống an phận như bầy cừu, tôi chống mắt nhìn vào cái phi lý và xuẩn ngốc chung quanh bằng con mắt của loài thú ăn thịt. Và đợi đấy. Tôi nuôi tôi bằng nhân phẩm vì tôi biết chỉ có nhân phẩm mới giúp tôi vượt thoát khỏi nguy cơ của rừng rú và bại liệt. Cứ thế, tôi đi hết cuộc đời mình. Và một trong những quyết định quan trọng nhất làm thay đổi cuộc đời tôi là tôi tự biến mình thành một nhà văn, như thể tôi sinh ra vào ngày 30 tháng 2. Cùng với những nhân vật của mình, tôi muốn tạo ra một huyền thoại về những người sinh vào ngày 30 tháng 2, những kẻ vô thừa nhận của một xã hội chỉ chấp nhận sự đồng nhất. Như tôi, họ không có căn cước cho dù chúng tôi đã chịu chung một hoàn cảnh của những nhân vật tiểu thuyết. Dù không thật, nhưng tôi đoan chắc rằng, những con người ấy không phải là cái bóng của những kẻ đã mất linh hồn, mà họ đã thật sự hiện hữu và sống những số phận nghịch thường, đau khổ và lạc loài, của nhân loại. Họ không được gọi tên, không có tuổi, nhưng họ chen lấn giữa chúng ta nhằm truy tìm một ý nghĩa không bao giờ có. Như chúng ta. Họ đến và đi, đôi khi chồng lấn vào nhau. Rồi mất hút. Rồi quay trở lại. Sự hiện hữu của họ, phải chăng chỉ minh chứng cho sự vô nghĩa mà con người không ngừng truy vấn? Thật ra, chứng minh sự vô nghĩa là quá vô nghĩa. Nếu có ai hỏi tôi, bạn muốn kiếp sau sẽ là gì? Tôi sẽ không ngần ngại trả lời: “Thà tôi trở thành một gã an ninh tư tưởng văn hóa lùng sục và đốt tất cả những cuốn sách mà tôi đã cố viết ở kiếp này, hơn là trở thành một con mọt sách của chính mình ở kiếp sau”. Đấy, tôi quả quyết rằng những nhân vật văn chương của tôi tất yếu đều sinh vào ngày 30 tháng 2. Bởi nó chính là thế, một sự thật. Khi tôi viết, không phải chỉ để lấp đầy một trống rỗng, mà trong sự trống rỗng, viết làm cho tôi trở nên hiện hữu và sống. Tôi không coi đây là một ý nghĩa. Nhưng quả thật, tôi không biết làm gì khác, như một sự phản kháng đối với cuộc sống và ý nghĩa, nếu có, của nó. Bằng không, tôi cũng chỉ là kẻ chiến đấu với cái cối xay gió. Và cái cối xay gió, cũng chẳng phải chuyện đùa, nó luôn hăm dọa nghiền nát tôi thành gió.

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch