Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Sinh Ra Từ Trứng- phần 11: Cô Gái/Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/Chó và Mèo/Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/Hang Động Cá Ngựa

Cô gái

Một nhóm công an và dân phòng bao vây nhà cô. Họ nhốt cô trong nhà. Không cần biết cô ra sao khi cánh cửa bị khóa trái.

Cô nghĩ đến ông họa sĩ. Cô đang bị treo trên một khung tranh đen, nền gấm màu nâu đất. Giống như tranh upside-down, đầu cô mọc ra dưới gan bàn chân. Trong khi hai mông cô ngửa lên trời nhìn như cái đầu bị xẻ đôi. Những vết thương khô nhăn lại là một nụ cười khinh bạc.

Bên ngoài cánh cửa là những tiếng chửi rủa. Bên trong là những linh hồn không nơi nương tựa. Thế giới tuy rộng lớn nhưng mờ mịt, vì thế con người xẻ thịt nhau trở thành một cảnh tượng kỳ ảo. Cái tàn ác như sử mệnh. Và con người bị truy bức. Nạn nhân trở thành tội phạm.

Làm thế nào cô có thể đập cửa bước ra như một dũng tướng, hay ráp nối lại con người mình mà không phải rúm ró? Cô bất lực. Cô nghĩ mình cần phải đi tắm. Nhưng cô mường tượng đến đám người lố nhố đang vây hãm nhà cô, đành thôi. Cái cảm giác bị trấn lột làm cô nổi gai dưới da. Cô vào giường nằm, chấp nhận mọi rủi ro nhưng cũng chờ đợi một điều gì không rõ như niềm hy vọng.

Cô trằn trọc. Một ngày nào đó cô có thể bị bắt. Cô không sợ. Nhưng cô không thể bình thản. Cô nghĩ cần phải giữ sức và dưỡng sức cho một cuộc marathon đến tương lai. Cố nhắm mắt và thở đều, cô tưởng tượng mình đang bước đi trên con đường vạn dặm. Một mình. Và cô đếm từng bước, lặng lẽ nhưng quả cảm. Một sức mạnh nội tại hâm nóng cô. Rồi cô thiếp đi một lúc lâu. Khi tỉnh dậy, cô chỉ thấy bầu khí khô khốc và sự im lặng. Cô lắng nghe, không còn tiếng chửi rủa. Chỉ có tiếng xe cộ ầm ì ngoài xa. Có thể họ đã bỏ đi. Ngồi lên lắng nghe thêm một lúc, cô thấy mình trơ trọi. Cô đi rửa mặt và uống một cốc nước lạnh. Tại sao Chúa muốn chúng con phải thờ lạy ngài?

 

Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng

Những gì xảy ra ở miền Bắc với gia đình tôi, sau này được mẹ và chị tôi kể lại, như những mảnh vụn của tấm kính thủy tinh vỡ, sắc nét nhưng không làm tôi chảy máu. Những mảnh vụn ấy đâm sâu vào tôi tạo nên những vết chai tật trong linh hồn. Một cách nào đó, tôi đã trở nên thờ ơ. Tôi như sự xa lìa, không chối bỏ nhưng dị ứng với nguồn cội. Tôi không nghĩ khoảng cách về thời gian đã làm tôi xa lạ, nhưng cái được bồi đắp trong 21 năm chia cắt ấy đã định hình tôi và những người còn lại trong gia đình một thứ nhân thế so lệch.

Trong khi miền Bắc được tẩy não và thuần phục tuyệt đối một cha già kính yêu vĩ đại và một chủ nghĩa sắt máu, lịch sử như mới bắt đầu, thì tôi, đứa con của man rợ châu Phi thẩm thấu cái ngông cuồng lãng mạn của hoàng đế Napoléon lại được tắm rửa bằng thứ phẩm hạnh tự do không bờ bến từ các bố già như Jean Paul Sartre, André Gide, Albert Camus và đặc biệt Antoine de Saint-Exupéry. Tôi lớn lên như một cậu nhóc của “Bắt Trẻ Đồng Xanh” (J. D. Salinger) nổi loạn. Mê đắm cái nghịch thường của phong cách và tư tưởng.

Chó và mèo

Tất cả đều màu xám. Bộ tranh sơn mài gồm ba tấm. Bức thứ nhất, hai con mèo cái nằm duỗi thẳng chân, tạo hình mặt phẳng bẹt xiên xéo theo hai hướng. Chung quanh chúng đầy trứng và bào thai. Con chó đực với cái đầu tròn đâm thẳng lên giữa hai con mèo cái, miệng phun ra một bụm máu tung tóe như những con tinh trùng. Một đàn chó con ở cuối bức tranh thứ nhất chạy nhảy tràn qua bức thứ hai và hướng vào giữa háng một chú bé trai với một con cu và hai hòn dái nhỏ xíu nhưng cương cứng. Chúng như những mồi câu của nhau. Hai tay chú bé giương lên một con mèo lớn nằm hết chiều ngang của bức tranh như một tuyên ngôn bất diệt của sự hung hãn, trong khi cái đuôi con mèo vẫy ở góc trên của bức tranh thứ ba. Ở giữa theo chiều đứng của bức tranh thứ ba này là một bộ xương chó lẫm liệt chỉ còn cái đầu nguyên vẹn và nó thách thức thời gian. Ông họa sĩ đặt tên cho bộ tranh là “Nhịp điệu”. Và ông không có ý định sẽ bán tác phẩm này ra nước ngoài. Ông muốn giữ nó cho riêng mình, khi xuống mồ.

Ông mời cô đi uống bia. Di chứng của cơn đột quỵ vẫn làm cho bước chân của ông ngập ngừng. Trong quán bar nhỏ và đầy chật âm thanh của The Beatles. Rót bia cho cô, ông nói: “Đây là thứ âm nhạc đã từng bị cấm đoán. Cũng không ít người bị đi tù vì những thứ nghệ thuật không mang tính giai cấp như thế này. Nào, chúng ta uống cho thứ tự do giả cầy này”. Cô không nói gì. Nâng ly. Tự do không phải là thứ được ban phát theo tem phiếu. Cô nghe nhạc và mường tượng những con chó và mèo đang cắn nhau từ trong đầu những người đàn ông. Cô lắc lư theo điệu nhạc. Cô là một con mèo bông trong tủ kính, mất cân bằng. Những đôi mắt lạ nhìn cô. Cô đốt một điếu thuốc. Gã nhạc công chơi guitar gật đầu với cô như muốn chia sẻ một điều gì đó. Cô giơ ly bia về phía hắn và uống cạn. Yesterday. Lòng cô lắng xuống. Thế giới trong và ngoài cánh cửa, tách bạch, giờ đây với cô đều đã đóng kín. Cô thu mình lại, lim dim đôi mắt như con mèo ngái ngủ, cất giấu vào những niềm vui tầm phào, để thoát thân. Cô đã xem qua bộ tranh ông mới vẽ. Hình như càng sống lâu, người ta càng trở nên thành thật. Cô nói, “Em thích cái bộc trực của anh”. Nhưng ông nói, “Thật ra chẳng có sự minh bạch nào. Tất cả đều ngụy trang. Kể cả cái đẹp và cái được gọi là lòng dũng cảm. Điều đáng tiếc là anh đã không thể tuyệt đối im lặng, như một sự chối từ tất cả.” Cô nhìn ông soi mói, “Thật sự thì anh muốn gì?” Ông cười cười: “Anh là một tên giả hình và muốn tìm niềm vui. Không quan tâm tới bất cứ một thứ ý nghĩa nào”. Ông nâng cốc bia về phía cô. Họ cụng ly. Uống cạn. Một thứ chén đắng. Đôi khi cô cũng muốn tung hê hết thảy.

Đêm ấy, cô ngủ với ông. Và cô muốn ông đụ cô vỡ nát. Nhưng di chứng bệnh bại liệt chỉ để lại cho ông một hình thù của con sâu xanh trên cánh lá. Không có thứ mèo mả gà đồng nào rong chơi trên giường hay trí tưởng tượng, mặc dù ông đã luôn vẽ về nó như một sức mạnh bẩm sinh.

 

Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng

Tiềm tàng một sức mạnh nam tính, chị Cả tôi dễ dàng tiến thẳng vào trung tâm của cuộc sống mới, từ một cháu ngoan Bác Hồ đến một đoàn viên ưu tú. Khựng lại một chút ở khâu lý lịch với thành phần xuất thân có ông ngoại từng bị đấu tố, cha mẹ là tư sản mại bản… Rồi chị tôi cũng vượt qua không phải chỉ nhờ một tinh thần “thép đã tôi thế đấy”, mà cái bồ tượng là chị tôi không biết từ khi nào đã trở thành đối tượng say đắm của nữ đồng chí bí thư Phòng Thương nghiệp quận và được đồng chí này chiếu cố đặc biệt. Đây là một bí mật quốc gia. Tội tiết lộ bí mật quốc gia nặng lắm, tôi vẫn biết thế. Nhưng chị tôi không thể không giải thích vì sao chị có thể được kết nạp Đảng với thành phần xuất thân bất hảo. Tình yêu của họ được che giấu bởi một tấm bình phong kiên cố, đó là người chồng của đồng chí nữ bí thư ấy, một cán bộ trung cao cấp. Vì thế, họ công nhiên cận kề nhau mà không bị bất cứ phê phán nào. Chị tôi yêu Đảng, yêu Bác bao nhiêu thì cũng yêu đồng chí bí thư của mình bấy nhiêu. Chị tôi lao nhanh đến chức vụ Cửa hàng trưởng Cửa hàng Mậu dịch Quốc doanh.

Khi chiến tranh bước vào giai đoạn quyết liệt nhất trước lúc Hiệp định Paris được ký kết, chị bất ngờ tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh Niên Xung Phong Chống Mỹ Cứu Nước, từ bỏ mọi sự béo bở vào hàng đỉnh của thời tem phiếu. Đó cũng là lúc mối tình của chị với người đàn bà vẫn nâng đỡ chị tan vỡ. Không phải họ chán nhau nhưng họ không đủ can đảm vượt qua cái nguy cơ bị tố giác.

Trên đường Trường Sơn gian khổ và cái chết rình rập trên đầu, những cô gái mạnh khỏe và đầy khát vọng cống hiến đội đá vá đường, tải thương và phục vụ chiến trường không mệt mỏi. Nhưng cũng những cô gái ấy, trong góc khuất của tâm hồn và bóng đêm lạnh lẽo, họ bồn chồn dậm dựt vì một bản năng sinh lý thường tình và mãnh liệt bị đè nén.

Chị tôi, vốn chỉ yêu phụ nữ, trong bí mật của bóng đêm và cuộc trường chinh của sinh tồn máu lửa, chị đã liều mình đẽo được một con cu bằng gỗ. Đêm đêm chị biến thành bóng ma đàn ông cùng với con cu đã lên nước bóng chia sẻ nỗi ẩn ức cháy bỏng trong háng của tất cả chị em trong đội.

Đêm nào cũng là đêm ngọt ngào thiên đường. Đó là giai đoạn hạnh phúc nhất trong đời chị, cũng là bí mật nhân loại của chị. Chị thỏa thuê với những phụ nữ khác nhau và sự kỳ diệu quá đỗi của cuộc sống.

Nhưng có một bí mật còn kinh khủng hơn thuộc về các cô gái đã từng được chị phục vụ trong bóng tối. Dường như tất cả họ đều có dấu hiệu được thụ thai. Họ cũng tắt kinh và kèm theo các trạng thái sinh lý của một phụ nữ thai nghén thật sự. Tuy nhiên, bụng của họ không to lên. Chỉ trong vòng ba tháng mười ngày, họ có triệu chứng sinh nở. Và trong nỗi kinh hoàng chỉ mình họ biết, từng người đều sinh ra trứng. Những quả trứng ấy được chôn giấu dưới những tán cây, trừ một quả trứng của người bạn thân nhất được trao cho chị giữ như một kỷ niệm mà chị sẽ mang theo đi bất cứ đâu. Sau này có luận điểm cho rằng, hiện tượng phụ nữ sinh ra trứng là hậu quả của chất độc màu da cam do người Mỹ thả xuống vô tội vạ trên những cánh rừng thời chiến tranh Việt Nam.

Hang động cá ngựa

Một ngoại lệ. Bức tranh mỗi chiều một thước rưỡi, đủ để cho ông vẽ thật tỉ mỉ mọi chi tiết. Ngoài cùng là cái vòm cổng như của một đền thờ, cân đối với hai cánh hoa lan nở bung hết cỡ. Màu chủ đạo nâu hồng. Ánh vàng từ bên trong đền hắt ra ngay giữa bức tranh mang hình con cá ngựa. Quẫy đạp và hùng tráng. Một đàn cá ngựa con túa ra chung quanh như tia sáng tỏa ra bốn phía. Theo chiều ngược lại và xen kẽ giữa đàn cá ngựa con là những con thuồng luồng trùng trục, đen đúa và hung hãn đâm vào cửa đền phun ra những bọt nước nổi lênh đênh rải khắp bức tranh, như những quả trứng trong suốt. Đặt tên bức tranh là “Âu Cơ”, ông thực hiện một cuộc triển lãm di động với bốn phiên bản trên một chiếc kiệu có hình đầu người. Thuê bốn người khiêng dự kiến đi qua các khu phố trung tâm, bản thân ông mặc áo dài khăn đóng đánh thanh la đi trước. Tuy nhiên, các lực lượng an ninh và dân phòng không cho cuộc diễu hành của ông thực hiện quá một khu phố. Họ chặn ông lại và hỏi giấy phép. Ông bảo ông không phải xin phép ai khi đi dạo phố với đoàn tùy tùng của mình. Đám đông tò mò vây quanh tạo ra một vụ gián đoạn giao thông. Ông bị áp tải về công an phường, bị câu lưu vì từ chối ký nhận mọi biên bản làm việc áp đặt ông gây rối trật tự công cộng và trưng bày tác phẩm không có giấy phép. Biết rằng mọi tranh luận với cơ quan thi hành pháp luật đều vô ích, ông im lặng. Cơ quan chức năng muốn làm gì thì làm.

Nhân dịp này, tất cả tác phẩm của ông đều được giám định tư tưởng. Họ quy chụp ông “lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích người khác” và nghi ngờ ông âm mưu với các phần tử xấu để lập hội tự do. Nhưng nhờ áp lực dư luận và không có chứng cớ vi phạm pháp luật cụ thể, sau ba tháng bị giam giữ, ông được thả.

Ông biết cô đã giúp ông ít nhiều tạo ra dư luận.

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch