Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

ÁC TÍNH

 

1.

clip_image001

Sam Kurger đóng quyển sổ tay Moleskine của mình lại và cài đánh tách sợi dây cao-su bọc ngoài cái bìa da mềm. Không có gì đáng ghi chú về Monica. Anh không hiểu sao cô này cứ ngoan cố tìm đến anh để tư vấn. Có thể là có cái chi đó, anh cũng không chắc lắm, nhưng do anh sơ suất đến mức sai phạm trầm trọng trong chuyên môn chăng? Với tư cách một nhà điều trị tâm lý, nhiệm vụ của anh là làm cho cô ấy hiểu rằng cô chẳng có gì phải cần đến anh, rằng cô đã trả tiền cho một tiếng đồng hồ chỉ để mua sự quan tâm của anh về các vấn đề mỹ phẩm, một tiếng đồng hồ để trả tiền cho việc phó thác tâm sự, không có thứ gì trong những điều được bộc bạch phải cần đến một chuyên gia cả. Monica cần một bạn gái thân thiết để lắng nghe cô ấy mà không ngắt lời, thế thôi, và Sam được trả tiền để làm cái người bạn thiết đó, để cổ võ và để giúp cô ấy thỏa thuê bày tỏ.

Kurger lắc đầu. Đối với anh, đó là một buổi tư vấn nhẹ nhàng với đồng tiền dễ kiếm, điều không lấy gì làm đẹp đẽ cho bản thân anh. Nghĩ cho cùng, trong vụ này chẳng ai gian dối lừa lọc chi, kể cả Monica…

Anh xem lại sổ tay và thấy đã đến giờ hẹn với một bệnh nhân mới, Patrick Hores. Qua điện thoại ông này nghe giọng có vẻ lạ vì cứ khăng khăng xin được gặp khẩn. “Đây là vấn đề sống chết”, ông ta nói. Kurger không có thói quen giải quyết gấp các vấn đề tâm lý kiểu này, nhưng trước giọng nài nỉ tha thiết, anh đồng ý dành cho ông ta 2 giờ trống của một cái hẹn đã dược hủy trước đó. Dù gì đi nữa, nếu ca bệnh không nằm trong khả năng giải quyết của mình, anh có thể chuyển cho một trong những đồng nghiệp cùng chuyên môn. Nhưng theo kinh nghiệm, anh thấy phần lớn các bệnh nhân mới chớm bệnh thường tự thấy mình “bệnh” nặng hơn chính họ thật sự bệnh. Con người luôn tưởng tượng ra những điều tệ hại.

Kurger đứng dậy ra khỏi phòng để tìm Patrick Hores trong phòng đợi không lấy gì làm rộng rãi ở cuối hành lang. Khi mở cửa, Kurger làm một bước lùi nhưng rồi cố kiềm chế không để lộ sự ngạc nhiên.

Patrick Hores đang đứng hướng ra cửa, trán đẫm mồ hôi. Ông ta choán mất nửa căn phòng. Đúng ra là chiếm cả nửa diện tích phòng đợi. Cơ thể Hores bề thế, kích thước đồ sộ đến mức Kurger ngẩn người ra tự hỏi cái ông này, mập đến như vậy làm sao mà lọt người qua cửa được. Ông ta đã vào bằng cách nào?

– Ông Hores?

– Cám ơn bác sĩ, cám ơn đã nhanh chóng đồng ý tiếp tôi…

– Về chuyên môn, tôi không phải bác sĩ.

– Có gì khác đâu! Tôi đến gặp anh để được nghe anh nói cho biết liệu tôi có mất trí không; theo lời một người bạn đáng tin cậy, anh là người rất có năng lực.

– Rất vui được khen ngợi. Xin vui lòng theo tôi, tốt hơn ta nên vào phòng làm việc trong kia.

Trên đường đi, Kurger tự hỏi sẽ để cho ông này ngồi đâu, rồi thì anh chọn chiếc ghế dài lưng chếch. Ông ta không thể ngồi lọt vào cái ghế bành có lưng tựa được. Nhà điều trị tâm lý nhẹ nhàng bước vào căn phòng mát dịu, những tia nắng xuyên nghiêng, ánh sáng bị chẻ sọc qua các lá sách bằng gỗ ốp trên các cánh cửa sổ kiểu Ý; anh quan sát Hores bứt người ra khỏi hành lang để ấn toàn thân vào phòng làm việc của anh. Cứ như ép xác. Ông ta đẩy một chân tới trước để giúp cho một phần thể tích đồ sộ của cơ thể lọt vào, trong khi chân kia lôi thêm phần còn lại, cái bụng khổng lồ bị cạ nghiến vào lối đi như một bịch cát bị nén. Hores có kỹ thuật riêng, như đã rất quen với việc này.

– Xin mời ngồi đây, vừa nói Kurger vừa ngồi vào chiếc ghế bọc nhung của mình, và xin vui lòng cho biết điều gì đã khiến ông nghĩ rằng mình có thể bị loạn trí.

– Có hai cách lý giải vấn đề của tôi, anh Kurger. Gọi anh là Kurger có tiện cho anh không?

Bằng một động tác tay, Sam Kurger mời ông ta nói tiếp. Hores buông lún người xuống ghế dài, tất cả lò xo rên lên.

– Hoặc tôi là một thằng điên, hoặc…

Hores nhìn xuống, bối rối, sau đó ánh mắt rơi chìm mất tăm dưới tấm thảm trải sàn.

– Hoặc …? Kurger kiên định.

– Hoặc là tôi bị quỷ nhập.

Nghe đến đây Kurger nhướng mày, đặt khuỷu tay lên thanh dựa, tì nọng cằm của mình vào giữa ngón cái và ngón trỏ.

– Ông có thể cho tôi biết cụ thể ý ông muốn nói gì khi cho rằng mình bị “quỷ nhập”?

– Tôi…tôi nghĩ tôi bị ám bởi chuyện ăn uống của chính mình, thưa bác sĩ.

Kurger khó chịu. Ông ta không chịu bỏ đi hai chữ “bác sĩ”, thôi kệ, lỗi này cũng phổ biến thôi, nhưng việc bị chính các thứ mình ăn uống ám vận vào người thì quả là chưa từng thấy.

– Ý ông là sao khi dùng từ “ám”? Kurger muốn cụ thể hóa vấn đề để hiểu đúng điều mà họ đang bàn bạc.

– À…ám như một căn nhà cũ bị ám bởi những con ma của quá khứ. Ám như trong các phim kinh dị đó.

– Ông muốn nói: bởi một sức mạnh siêu nhiên?

Kurger nhấn mạnh từ siêu nhiên để xác quyết điều anh muốn ám chỉ. Hores mím môi, gần như xấu hổ, trước khi e dè thừa nhận. Một lớp mồ hôi rỉ ra lấp lánh trên trán ông ta.

Kurger hơi thụng sâu người xuống ghế, miệng méo xệch đi bên dưới nắm tay đang chống vào một bên má. Anh ngại đi sâu hơn hoặc phải chuyển ca đặc biệt này đến một địa chỉ thích hợp hơn và chuyên môn hơn. Mình sẽ cho ông ta một giờ, đó là hiệp ước song phương kể từ lúc ông ta bước chân vào đây. Vai trò của mình là lắng nghe và giúp ông ta chốt lại vấn đề.

– Điều gì khiến ông có ý tưởng…bị quỷ ám?

Hores không tìm cách giấu đi sự khó chịu. Chuyện này làm cho chính ông ta mệt mỏi. Thường thì không ai trong trường hợp tương tự lại tìm đến các nhà điều trị tâm lý. Ông hít một hơi sâu để lấy thêm can đảm rồi đi thẳng vào đề:

– Anh biết không, tôi chưa bao giờ theo đạo này hay đạo nọ, ba cái vụ thánh thần không hợp tạng của tôi. Tôi cũng chưa bao giờ cổ xúy hay mù quáng tin vào những điều không bình thường, không hề. Nhưng chuyện này…

– Có những sự kiện gì mà ông còn nhớ có thể giải thích được việc ông thay đổi đức tin?

Hores nhìn thẳng vào người đối diện và gật đầu.

– Nếu không có thì bản thân tôi đã không tin.

Kuger làm cử chỉ ra hiệu cho ông ta nói tiếp.

– Cách đây một năm rưỡi tôi cân nặng chưa quá chín mươi bảy ký.

Nghe đến đây Kurger nhướng một bên lông mày, không giấu được sự ngạc nhiên. Hores vội lục bên trong túi áo vét lôi ra từ trong ví một tấm ảnh.

– Anh xem đây, tôi đó, chỉ mới cách đây 18 tháng.

Kurger rướn người tới để cầm lấy bức ảnh. Anh vẫn nhận ra Hores, nhưng sự biến thái thật ngoạn mục. Người đàn ông trên chiếc ghế dài kia đang mặc một bộ đồ quá khổ, một lớp mỡ bọc kinh khủng làm ông ta phồng trương lên quá nhiều so với con người cách đây 18 tháng. Nếu trọng lượng làm cho ông ta trẻ ra và xóa mờ các nếp nhăn trên mặt, ngược lại nó cũng nuốt chửng đi vẻ khả ái của một anh chàng tươi tắn có ánh mắt sinh động trong ảnh.

Ở khía cạnh này ít ra câu chuyện là có thật, Patrick Hores đã mập ra trong một thời gian ngắn. Nói mập là còn nhân nhượng. Béo phì đúng hơn. Ông ta đã giãn nở hết cỡ. Một vụ big-bang ở người.

Kurger không muốn vội nhận định dễ dãi nhưng anh không thể không nghĩ rằng một ca như vậy chắc chắn phải được lý giải do chấn thương tâm lý, hoặc do bộc phát tuôn trào từ những dồn nén bị ém giấu đi từ thời thơ ấu. Anh không tin những chuyện ma quỷ truyền kiếp vốn rất thịnh hành trong lĩnh vực hoạt động của anh những năm gần đây, mà sử dụng lại các nguyên tắc trị liệu căn bản xưa cũ vốn cho hiệu quả tốt hơn và đã được thử nghiệm nhiều rồi.

– Chuyện đã xảy ra như thế nào? Ông còn nhớ khởi điểm chứ? Về việc lên cân ấy? Trạng thái tinh thần của ông lúc đó ra sao?

– Trước khi quay trở lại những điểm này, tôi muốn kể cho anh nghe về những gì diễn tiến tiếp theo đó, tôi tin anh sẽ không xem nhẹ giả thuyết của tôi.

– Tùy ông thôi, Patrick. Tôi gọi ông là Patrick được chứ?

Hores không trả lời câu hỏi, nói tiếp:

– Khi tôi lên 20 ký trong hai tháng đầu, tôi bắt đầu hoảng. Lúc nào tôi cũng ăn và ăn. Nó mạnh hơn tôi. Đây thực sự là một ám ảnh. Tất cả thứ gì có thể nhìn thấy trước mắt, tôi phải ngốn lấy. Thậm chí ban đêm tôi cũng thức dậy để tọng vào họng bánh ngọt, kem, đậu phộng, bất cứ thứ gì, tôi phải làm đầy bụng mới được!

Kurger ngầm ghi chép trong trí. Cụm từ “phải làm đầy” quan trọng. Ông ta mập ra có lẽ không phải để tạo khoảng cách giữa mình và mọi người nhằm mục đích tự vệ, mà để lấp đầy một sự thiếu hụt. Sam, đừng vội dễ dãi quá thế, nghe tiếp đi.

– Có những buổi tối tôi không thể chợp mắt được khi biết rằng vẫn còn bánh ngọt trong tủ, phải ăn thôi. Có khi tôi dọn sạch cái bếp không còn tí tẹo gì trước khi đi nằm! Nhưng lắm lúc còn tệ hơn vậy, 2 giờ sáng tôi đã phải lái xe đi vòng vòng để tìm xem hàng quán nào còn mở cửa…Không thể cưỡng lại được, phải ăn, không thôi thì…Tôi hoàn toàn mất kiểm soát, cứ như thằng điên! Anh biết mà, khi đột nhiên lưng anh phát ngứa, anh phải gãi ngay lập tức, đối với tôi đó là chuyện ăn uống, phải đáp ứng ngay, mười lần một ngày! Có khi 20 lần! Xung năng trí tuệ chỉ thôi sa sút một khi bao tử được dồn đầy. Không thể làm khác đi. Và cái thứ quái quỷ ấy thậm chí ngấu nghiến càng lúc càng nhanh hơn.

Hores đổ mồ hôi dầm dề làm thành những quầng ướt ở tay áo và thân áo.

– Thế rồi, ông ta nói, tôi đi gặp một ông bác sĩ. Ông này đặt những câu hỏi về nhân thân tôi, về đời tư, nghề nghiệp, căng thẳng trong công việc…vân vân. Trước khi chứng ăn vô độ xuất hiện mọi cái ở tôi đã rất tốt đẹp! Để cho chắc ăn, ông bác sĩ gửi tôi đến bệnh viện để làm đủ loại xét nghiệm. Và rồi người ta đã phát hiện ra nó.

– Nó là cái gì thế? Rối loạn nội tiết tố?

– Không phải. Một loại ung bướu. Các bác sĩ liền nghĩ ngay đến ung thư dạ dầy. Đó là một vệt đen nằm sát thành bao tử, không to lắm nhưng cũng ra gì. Kỳ lạ là các kết quả thử máu đều tốt, trong khi đó kết quả nội soi lại khẳng định có một khối nhầy trong dạ dầy. Trong vòng chưa đầy một năm tôi đã trải qua 3 cuộc giải phẫu. Lần đầu tiên người ta không tìm thấy gì nên cho rằng nó đã tự bóc tách hoặc tự tiêu đúng trước khi tôi được đưa lên bàn mổ. Nhưng một tháng sau đó nó lại hiện ra trên màn hình. Lần thứ nhì cũng giống như thế, không thấy gì sất, khi mọi thứ được phanh ra dưới những ngọn đèn của phòng mổ.

– Thế còn lần thứ ba?

– Cắt bỏ dạ dầy. Đúng ra là một phần dạ dầy, phía có khối nhầy. Tôi đã hết chịu nổi. Phải làm sao trục nó ra khỏi người tôi. Chuyện xảy ra 4 tháng trước.

– Rồi từ dạo ấy đến nay?

– Không có gì thay đổi. Tôi vẫn ăn nhiều, không, đúng ra là ăn nhiều hơn trước. Chắc tôi chết mất bác sĩ. Có thứ gì đó trong người tôi đang rút tỉa dần sự sống của tôi!

– Gần đây ông có đi soi chụp lại không?

– Có, nó vẫn còn đấy. Làm gì thì làm, cái thứ bẩn thỉu đó vẫn trồi ra. Y như một con ác quỷ! Nó ẩn úp, nó chống trả!

– Các xét nghiệm máu không phát hiện gì sao? Kurger sửng sốt hỏi. Không ung thư, không vấn đề nội tiết, không gì cả sao?

– Trừ chứng cao mỡ máu với tiểu đường, và trừ việc toàn bộ nội tạng của tôi đều bị trục trặc do chính cái thói háu ăn ôn dịch, thì không, không có bệnh nào giải thích được về sự hiện diện của cái bướu đó.

Kurger nhìn trân trối bệnh nhân mới của mình. Không thể phủ nhận đây là một ca đặc biệt. Thậm chí rất thú vị so với những gì anh đã nghĩ lúc ban đầu. Tất nhiên nếu câu chuyện của ông ta là có thật…Anh đề nghị:

– Chúng ta trở lại khởi điểm đi. Ông còn nhớ mọi việc đã bắt đầu như thế nào không?

– Hẳn anh cho rằng tôi dư thì giờ để suy nghĩ về nó chắc. Tôi đã có tua lại cuộc đời mình trong giai đoạn đó.

– Giai đoạn đó ra sao?

– Không có gì đặc biệt, kế toán, ly dị được 2 năm, không con, sau khi chia tay tôi có một quan hệ tình cảm nghiêm chỉnh nhưng rồi không thành….

– Lúc chứng háu ăn bắt đầu, ông vẫn sống một mình chứ?

– Vâng. Tôi có phiêu lưu tí chút với một em quen trên mạng 3 tuần trước đó, nhưng chỉ một đêm thôi. Không, không phải khởi sự từ đó đâu; có thể nói với anh: lúc ấy tôi đang sống một cuộc đời không thể tầm thường vô vị hơn nhưng rồi một hôm…

Mắt Patrick Hores rực lên, ký ức bên trong ông ta đang được thắp sáng. Kurger chăm chú quan sát từng cử chỉ nhỏ của thân chủ.

– Một buổi trưa nọ, viên kế toán nói tiếp, tôi vừa đổ đầy bình xăng và rồi tôi trông thấy một gói kẹo trên quầy thu ngân. Lúc ấy tôi không đói chút nào vì 2 tiếng trước đó đã ăn một bữa thịnh soạn, không phải loại kẹo tôi ưa thích, dù vậy tôi rất muốn mua nó. Chẳng hiểu tại sao. Màu sắc, cách bày biện trên quầy trông vui mắt và ngon miệng, tôi đã muốn ngậm ngay một viên. Tôi nhớ rõ như thể chuyện mới xảy ra hôm qua thôi, tôi đã tự nhủ mình vừa ăn xong đây mà, lại không thấy thèm thuồng gì, vậy mà tôi không thể cưỡng lại được. Tôi mua một bịch, rồi khi đã an vị trong xe tôi vẫn còn tranh đấu tư tưởng thêm 5 phút nữa nghĩ rằng mình có thể bỏ mặc nó ở đấy chừng nào muốn ăn thì ăn, vậy mà không, tôi đã phải mở bịch kẹo ra và phải ăn nó ngay. Chẳng biết tại sao nữa. Tôi thấy thích thú thỏa thuê.

– Chứng thèm ăn phải không? Ông… – xin lỗi, trước khi tình trạng ăn uống của ông bị rối loạn – ông có hay thèm ăn?

– Thỉnh thoảng cũng có, nhưng không mất lý trí đến thế, anh thấy trong ảnh đó, tôi đã có một vài mảnh tình vắt vai, một tí bụng mỡ nhưng đối với một gã đàn ông xấp xỉ tứ tuần thì thú thật tôi chưa làm điều chi đáng xấu hổ!

– Nhưng vào cái ngày hôm ấy ông đã “suy sụp”?

– Có thể nói như thế. Tôi không biết tại sao. Thật bậy bạ quá.

Đột nhiên mặt Hores đanh lại. Mồ hôi đẫm trán và cổ họng dập dềnh. Kurger muốn mời ông ta một ly nước nhưng chần chừ và cũng không muốn cắt đứt dòng tự sự. Người đàn ông béo phì nuốt nước bọt như thể hành động này làm cho ông ta đau đớn, đoạn nói tiếp:

– Từ đó viên kẹo bắt đầu ám lấy tôi. Nó hiện diện trong người tôi không chịu buông, nó ra lệnh cho tôi ăn, ăn, ăn nữa đi, ăn đến khi nào chết thì thôi.

– Ông thật lòng tin rằng viên kẹo đó luôn nằm trong người ông? Có phải ông dùng hình ảnh này để ví von điều gì chăng?

– Không, chính là con quỷ đó, tôi tin chắc như thế. Chính cái cục nhầy nhầy deo dẻo màu đỏ đó đong đưa khi tôi cho nó vào miệng. Nó buộc tôi phải trả giá cho thói hư của mình. Con quỷ ở đó, trốn trong người tôi, nhập vào tôi. Anh có muốn biết điều oái oăm trong vụ này không? Hình dạng của nó ư: nó có dáng dấp của một con quỷ nhỏ! Xin thề với anh!

Một tiếng cười khan, gần như điên loạn, Hores lắc đầu và rồi toàn thân ông ta nhúc nha nhúc nhích trên ghế mất một lúc trước khi ngồi yên.

– Coi bộ anh cho là tôi loạn óc?

Kurger tì cả hai cùi chỏ lên thanh tựa ghế ngồi rồi đan các ngón tay vào nhau.

– Loạn óc thì không. Nhưng rõ ràng có gì đó đang hoành hành trong người ông, có gì đó thuộc về tâm lý.

Cái nhếch môi của Hores làm miệng ông ta méo xệch.

– Cám ơn, bác sĩ. Tôi biết chắc là tôi không điên, nhưng tôi muốn nghe điều đó được nói ra.

– Patrick, điều đó có nghĩa là chúng ta phải xem xét lại vấn đề ngay để tìm cách làm sáng tỏ nó.

– Tôi chỉ cần được nghe anh xác nhận là tôi không điên. Tại vì, anh biết không, tôi đã có kế hoạch rồi. Chắc hơi cực đoan đấy, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm. Nếu tôi không hành động ngay bây giờ có thể sẽ quá muộn. Thứ quái quỷ đó đang giết chết tôi. Những gì còn lại của dạ dầy đang trương phình ra, toàn thân tôi sẽ bung, tôi sẽ tiêu tùng thưa bác sĩ, tôi sẽ banh thây như một cái bong bóng nhựa bị bơm đầy, mà rồi bị bơm thêm một nhát cuối, để xem liệu nó…

– Không nên áp dụng biện pháp quá mạnh tay Patrick, do ông định bắt đầu một phương pháp điều trị nên tôi cho rằng…

– Tối nay về nhà tôi sẽ tự giam mình trong một thời gian cần thiết, Hores ngắt lời. Trong một căn phòng có tường vây quanh, không có gì để ăn ngoại trừ nước uống. Trong năm ngày nữa ông gác-dan sẽ đến mở cửa cho tôi. Tôi nghĩ 5 ngày là đủ.

– Đủ cho cái gì? Kurger lo lắng hỏi.

– Đủ để làm cho con quỷ cái nó mệt, tin tôi đi, chỉ 2 ngày là nó đã không chịu nổi. Giờ tôi biết nó rõ quá mà! Tôi cho nó 2 ngày!

Kurger hít một hơi sâu.

– Còn ông, ông chờ đợi điều gì?

– Trời đất, thì chờ cho nó bị trục ra khỏi người tôi!

– Nghe có vẻ như một loài…ký sinh? Ông biết không, phương pháp của ông giống như một cuộc thử nghiệm cai sữa tàn nhẫn, kiểu người ta thường áp dụng cho dân nghiện ma túy. Dù gì cũng còn nhiều cách thức khác ít tàn bạo hơn…

– Không! Sẽ không có tác dụng chi cả! Con này ranh ma lắm! Nó bám dính lấy tôi như thể mạng sống của nó tùy thuộc vào tôi! Nó chỉ buông tha tôi nếu tôi buộc nó phải làm thế, khi nó không còn chọn lựa nào khác.

– Thế ông nghĩ sau 5 ngày hoàn toàn nhịn ăn, ông sẽ…khỏi bệnh?

– Đúng ra thì …tôi đã bỏ qua một chi tiết: cùng với tôi còn có một con mèo.

Kurger nghiêng đầu bắn cái nhìn ngược lên người bệnh.

– Chi vậy?

– Tôi đã tự nhủ con quỷ cái này sẽ không ra khỏi tôi nếu nó không có một vật chủ khác thế mạng. Khi đói lả nó sẽ vỡ lẽ ra nó không khống chế tôi được nữa, thế là nó nhắm vào con mèo!

– Khi dùng cụm từ “con quái”, ông có thể cho biết cụ thể ông đang nghĩ đến thứ gì không?

– À…thứ đồ quỷ trong người tôi á, là cái bướu ác tính chứ là gì nữa!

– Cách ông nói về nó giống như thể ông đang nói về một người nào đó, ông có nhận ra điều ấy không?

– À tại vì con này nó biết suy nghĩ! Nó khôn lỏi! Đâu có phải vô cớ mà người ta nói nó ác… Nhưng mà tôi sẽ quái quỷ hơn nó tinh ranh hơn nó! Vậy đó! Tôi sẽ hạ nó trong trò chơi do chính nó bày ra.

Kurger đưa tay lên vuốt trán. Ngày rồi sẽ dài đây.

– Patrick, ông có nghĩ kỹ về tình huống đó chưa? Ông cùng con mèo tự nhốt kín trong 5 ngày? Nếu ông có ý muốn trừng phạt mình bằng một phương pháp điều trị như vậy, sẽ không ai ngăn cản ông đâu, nhưng đối với con vật thì tàn bạo quá.

– Tôi đã chọn một con mèo mập ú, nó sẽ cảm nhận được việc gì đang xảy ra, chắc chắn như thế, nhưng nó sẽ phục hồi. À mà…, chỉ là một cách nói.

Hores bấu lấy gờ chiếc ghế dài rồi bằng một nỗ lực kinh hồn ông ta chồm dậy, choán trọn khoảng trống giữa cái ghế bành và nhà điều trị tâm lý.

– Tôi đã quyết định rồi, bác sĩ, nếu không tôi sẽ tiêu. Cám ơn đã đồng ý tiếp một ca khẩn.

000

Patrick Hores đeo bám trong tâm trí Kurger suốt 3 ngày. Anh tiếc không còn gặp ông ta. Đây quả là một ca khác lạ. Hụt hẫng, vô độ, hoặc tất cả các dạng chấn thương tâm lý khác đang vận hành trong đầu Hores, những thứ này lôi cuốn anh. Anh muốn gặp lại Hores, xác định nguyên nhân và giúp ông ta hiểu rõ vấn đề. Về chuyên môn, Kurger hành nghề đã nhiều năm, anh biết giữ khoảng cách tốt nhất để không “sống chung với người bệnh”. Biểu đồ tư duy của anh đi từ điểm mơ hồ trong tâm hồn của người bị sang chấn tâm lý đến bờ vực của suy sụp, nhưng nhìn chung, nếu mỗi con người là một thực thể độc nhất, phải nói rằng tất cả bọn họ đều quây quần trong các tổ hợp giống nhau. Hores thì khác. Khác không chỉ về bệnh lý mà còn trong cách thức ông ta mắc phải căn bệnh. Quá bạo liệt, vô cùng toàn bộ, cực kỳ …thâm nhập. Rất có thể vì thế mà ông ta choán nhiều chỗ trong cuộc đời hơn trong tâm trí của Kurger.

Nhà điều trị tâm lý do dự trong việc liên hệ với các đơn vị tâm thần khác để chuyển giao ca bệnh; nhưng anh đã xem xét vấn đề ở nhiều khía cạnh, về phương diện pháp lý, không có gì buộc anh phải làm thế. Không nhất thiết phải áp đặt một chế độ ăn kiêng, dù là triệt để. Lại còn chuyện con mèo, việc này đòi hỏi phải lằng nhằng với một hội bảo vệ động vật, rồi mất thì giờ kêu gọi những tổ chức có thẩm quyền khác, ăn thua đủ với hệ thống hành chính trì trệ, thế là một tuần lễ sẽ vèo trôi đi, nghĩa là sẽ quá muộn. Nhưng có đáng để ra tay không chứ? Vượt quá vai trò, quyền hạn của mình để can thiệp vào cuộc đời của một người mà anh chỉ mới gặp ít phút thôi?

Bị cuốn xiết vào các buổi tư vấn và cuộc sống, Sam Kurger dần dần buông lơi ca bệnh. Anh gần như quên hẳn thân chủ kỳ quặc của mình cho đến khi nghe chuông điện thoại reo vào cuối buổi sáng thứ năm một tuần sau đó. Cảnh sát. Ngay khi nghe đến tên Patrick Hores, Kurger nhắm mắt lại và buông người xuống ghế. Cảnh sát muốn nói chuyện với anh. Rõ ràng anh là người sau cùng đã gặp Hores căn cứ vào ghi chú bằng mực đỏ có gạch dưới trong sổ tay của đương sự. Kurger hiểu ngay sự việc, hỏi xem phải gặp họ ở đâu và ghi địa chỉ trước khi nhảy vào một chiếc taxi.

Patrick Hores sống trong một tòa chung cư cổ, tường đá dày điểm xuyết dăm cái máng nước thấy ớn, cổng kêu ken két, cửa sổ hình vòm. Các cảnh sát mặc sắc phục chiếm trọn cả khoảng chiếu nghỉ của tầng thứ năm, họ đang cố ngăn không cho mấy người láng giềng tò mò đến gần. Kurger trình giấy tờ cá nhân rồi chen vào đại sảnh nơi phảng phất một không khí hăng hắc trộn lộn mùi mồ hôi, mùi ngột ngạt lẫn mùi kim loại khiến cho muốn ói. Một tay trạc tứ tuần, tóc tai bù xù, quần jean áo khoác da cũ sờn, tiến đến chào Kurger.

– Tôi là thanh tra Dean. Không cần phải vào trong. Tin tôi đi, anh không muốn thấy cảnh này đâu.

– Anh ta ra sao? Kurger hỏi.

– Theo ý anh thì sao?

Kurger như bị bão hòa bởi lượng thông tin nạp vào đầu. Lối vào căn hộ có vẻ lỏng lẻo, anh thoáng nhìn thấy ở một phần của phòng khách hàng đống sách nghệ thuật, những khung tranh treo trên tường, rồi toàn bộ hoạt cảnh xung quanh, cảnh sát, y sĩ, chuyên gia khoa học…Giữa tất cả những cái này, Kurger cầm chắc về cái chết của Patrick Hores, bệnh nhân khác thường vừa tìm đến anh để xin sự giúp đỡ và anh đã không biết lắng nghe như lẽ ra anh đã phải làm. Kurger không hề gian dối chi, anh biết chắc anh chẳng mảy may có lỗi, nhưng từ nay xin chừa hẳn thói dửng dưng và sơ suất chuyên môn. Dù gì đi nữa cái chết của Patrick cũng sớm xảy ra thôi. Về thời điểm, nó đã hiện hữu sẵn đâu đó trong không khí mà ông ta hít thở.

– Cái mùi này là từ cơ thể của ông ấy? Kurger mạo muội hỏi.

Dean do dự một chút trước khi gật đầu xác nhận.

– Anh có thể nói gì với tôi về vụ này? Vì sao ông ta đến gặp anh?

Nhưng Kurger có quá nhiều thắc mắc để có thể trả lời câu hỏi này hay câu hỏi khác.

– Ông ta tự sát ư?

Bằng giọng hòa nhã viên thanh tra trả lời:

– Tôi mong là thế.

Kurger nhíu mày, nhận thấy trong giọng nói của người đối diện có gì đó không ổn khiến anh ngạc nhiên.

– Sao lại thế? Sao lại mong một việc như thế?

– À…viên thanh tra cảnh sát thở dài. Cửa sổ bế chặt bằng đá tường, ông ta đã cẩn thận tháo bỏ tay nắm phía trong cánh cửa duy nhất để không thể ra được trừ phi có sự giúp đỡ từ bên ngoài. Chính lão gác-dan đã đến mở cửa sáng nay, như ông Hores đã dặn dò trước đó. Anh có biết mấy chi tiết này không?

Cẩn thận không để cho ánh mắt ngó xuống hay đầu cúi thấp, Kurger xác nhận:

– Có. Ông ấy đã có ý muốn tuyệt thực.

Dean nhăn mặt ngạc nhiên.

– Có thể nói ông ta đã toại nguyện. Chúng tôi không tìm thấy gì khác ngoài chút nước uống. Ông ta đã tự giam mình trong đó, hoàn toàn trần truồng. Điều tôi hoang mang là thời gian sự việc diễn biến. Ông ta đã đến gặp anh cách đây 5 ngày, đúng không?

– Đúng vậy.

– Người ta không chết vì đói nhanh đến thế, 5 ngày thì không, vả lại có nước sẵn đó mà.

– Vậy nguyên nhân tử vong là gì?

Viên thanh tra lại nhăn mặt, lần này có vẻ ngượng nghịu.

– Tùy, muốn nói sao thì nói.

– Nghĩa là sao?

Hai người nhìn nhau khinh khỉnh một lúc trước khi viên thanh tra cảnh sát quyết định bộc toẹt:

– Patrick Hores đã đói đến mức tự …xơi cả bản thân.

Kurger ghìm chặt xương quai hàm.

– Ông nói sao?

– Trong căn phòng đàng kia ở cuối hành lang là một người đàn ông mắc bệnh béo phì nằm dài trên sàn của gian phòng đã từng có tường sơn trắng. Ông ta đã ngoạm lấy bàn tay mình, cánh tay mình và tất cả thứ gì mà ông ta có thể tự với tới được cho đến khi chết vì mất máu. Trước đó ông ta đã bắt đầu tấn công mấy chai nước bằng nhựa rồi chuyển sang chính cái ghế của mình. Tôi nghĩ ông ta ăn bất kể thứ gì tìm thấy quanh đó.

Căn hộ chao nghiêng quanh Sam Kurger. Bất thình lình anh sực nhớ lại cái kế hoạch tàn độc của thân chủ mình và những lời ông ta nói chợt vang lên xa xa trong hành lang, thật ra thì chúng dội lại từ đâu đó trong ký ức của anh: “khi đói lả, con quỷ cái sẽ vỡ lẽ ra là nó không thể khống chế tôi được nữa, thế là nó nhắm vào con mèo!”

– Thế còn con mèo? Anh hỏi bằng một giọng uể oải.

– Con mèo nào? Khi chúng tôi đến thì chẳng thấy có con mèo nào cả.

– Lão gác-dan, khi mở cửa, lão không nhìn thấy nó sao?

– Tôi chẳng biết nữa, nhưng căn cứ vào những gì tôi nhìn thấy trong gian phòng đàng kia, nếu ông Hores đã có ý định tự giam mình cùng với một con mèo thì tôi nghĩ người ta sẽ tìm thấy nó thôi, anh chớ lo, khi giải phẫu tử thi, lúc phanh dạ dầy của ông ta ra.

Kurger chụp lấy mép một băng ghế rồi gieo mình lên những chiếc gối dựa mềm. Dean vẫn trong tư thế đứng, nhìn xuống Kurger:

– Tôi muốn biết vì sao ông ta đã đến gặp anh? Theo như tôi biết, không ai đói tới mức tự ăn thịt mình, không bao giờ. Anh có thể cho tôi biết liệu ông Hores có vấn đề về…đại khái là…về tâm thần không?

Mất một lúc Kurger mới gật đầu.

– Có, có thể nói như thế.

Lần thứ nhất viên thanh tra cảnh sát mỉm cười, đúng ra chỉ nhếch mép. Kurger biết rằng nếu ông ta khiến một nhà điều trị tâm lý sẵn sàng xác nhận người quá cố là một tay thần kinh bệnh hoạn, cuộc điều tra coi như kết thúc nội trong ngày. Xếp hồ sơ vụ án. Xin mời người kế tiếp!

Viên thanh tra tiếp tục đặt câu hỏi, và Kurger cố trả lời bằng cách tốt nhất anh có thể, trong khi đó cách đấy không xa người ta đang bàn bạc làm thể nào để di dời cái xác quá cồng kềnh.

Đầu giờ trưa Kurger hủy tất cả các cuộc hẹn và trở về nhà. Anh không thể bảo đảm chất lượng các buổi tư vấn trong một tâm trạng như vậy, anh cần nghỉ ngơi, cần suy nghĩ, cần lùi lại để hồi phục tinh thần, để lý giải rằng anh không dính líu chi đến vụ này, đã không thể làm gì để ngăn chận thảm kịch. Anh chào thua ngay từ đầu. Patrick Hores trách nhiệm hoàn toàn về cái chết của mình bằng cách tuyên chiến với ma quỷ, những con quỷ này núp dưới dạng ám ảnh tự hủy diệt. Có thực sự ông ta đã mắc bệnh ung thư dạ dầy? Có thể …nhưng trước tiên chính tâm lý bệnh hoạn đã gặm nhấm ông ta. Đằng nào thì cũng vậy thôi, phải không? Kurger phát biểu cao giọng với chính mình trong lúc ra khỏi thang máy:

– Phải ung bướu không đấy? Cái thứ tởm lợm mà các cơ quan trong người chúng ta không thể hấp thụ được, khởi điểm từ cái đầu, thế là nó chuyển sang ngấu nghiến chúng ta từng chút, ngày này qua ngày khác….

Kurger tin như thế. Các chứng ung thư không gì khác hơn là kết quả từ những đau đớn trong tâm hồn. Cái người ta dồn nén lại, cái người ta phủ nhận đi. Tất cả tích tụ lại. Quay mặt giả lơ với ưu phiền không làm nó biến đi, trái lại còn làm cho nó thối rữa thêm trong góc riêng. Rồi một hôm nó bung lên xì ra, và thế là ta lãnh đủ.

Kurger vừa đẩy cửa căn hộ vừa thở dài đánh thượt. Còn mình thì sao? Từ bao nhiêu năm nay mớ thối rữa gì đang dồn đống trong người mình đây?

Anh lắc đầu. Anh muốn được một mình. Một đĩa nhạc jazz hay, một ly trà lạnh và có lẽ một gói bánh ngọt loại anh ưa thích. Anh cần vô cùng một sự tiếp sức.

Anh bước vào căn hộ, ném áo khoác lên thành ghế, không để ý đến một cái bóng nhỏ đang lặng lẽ lẻn vào giữa hai chân anh.

Một sinh vật đói lả đang hau háu nhìn Kurger bước vào bếp. Một con mèo đen hai bên mép lòng thòng rớt rãi.

 

2.

Truyện ngắn trên đây do tôi chuyển ngữ từ nguyên tác tiếng Pháp Maligne của Maxime Chattam, một trong 13 tác giả ngồi cùng bàn trong tập truyện 13 à table! Do nhà Pocket xuất bản năm 2014 nhằm hô hào đóng góp cho Quán Ăn Từ Thiện (Les Restaurants Du Coeur) với lời kêu gọi: “Một quyển sách bán ra = 3 bữa ăn trao đi” (1 livre acheté = 3 repas distribués).

Đó là một tập sách mỏng với 13 truyện ngắn chiếm chưa đầy 300 trang, khổ bỏ túi 11cm x 18cm, in trên loại giấy thân thiện môi trường, do một người bạn giúi vào hành lý xách tay gọi là làm quà đi đường. Đọc xong rồi quên béng nó đi, vớ lấy quyển khác trên đường rong ruổi. Chữ nghĩa thông tin chồng chéo dồn đống lên nhau; những thứ nằm bên dưới dần hóa thạch, những thứ nằm tênh hênh bên trên lâu ngày cũng ẩm, mục, hóa mùn nhuyễn mùn thô. Maligne lẩn trong đó.

Khoảng vài tháng sau chuyến du khảo gần nhất tôi cảm thấy có gì đó trục trặc với hai quả thận do tần suất đi vệ sinh ngày càng dồn dập. Trước đây khi phải cầm cự những chuyến bay đường dài, tôi thường chọn chỗ ngồi sát cửa sổ để yên thân đánh một giấc đã đời không cần ăn ba cái thứ linh tinh phục vụ trên máy bay vốn đã dở ẹc mà còn làm đầy bụng; nhưng dạo sau này ghế ngồi sát lối đi là ưu tiên hàng đầu nhằm dễ bề lộn tới lộn lui nhà vệ sinh mà không làm phiền hành khách bên cạnh. Đi đến đâu cũng lơ láo tìm chỗ để giải quyết cái tồn tại. Ở nhà thì khỏi nói, đến không đếm xuể số lần đi trong ngày. Tôi cũng bỏ hẳn thói quen mặc những chiếc áo hơi ôm do cảm thấy vòng eo như phình ra. Một hôm thức giấc nửa đêm để ngồi dậy đi vệ sinh lần thứ n như thường lệ, tôi bỗng nhận ra sự hiện diện của nó.

Nó nằm phía dưới rốn, hơi chếch sang phải, dài dài cưng cứng như trái chuối già chưa chín. Thật oan ức cho hai quả thận, hẳn bàng quang đã bị chuối chèn. Ấn mạnh không thấy đau nhưng giở vạt áo lên soi gương thì thấy một bên bụng cộm lên như có giấu của quý bên trong. Gì đây? Câu chuyện đã đọc trong quyển sách nhỏ bỗng được nhớ lại mồn một từng chi tiết. Phải nó không đó, con quỷ cái? Thay vì đi khám, tôi lừng khừng thêm một thời gian để rình. Quái đản, sao trước đó mình không cảm thấy có vật lạ xuất hiện trong cơ thể, hay là nó đã phát triển nhanh trong một thời gian kỷ lục đủ gây sửng sốt? Nó thần tốc, đồ quỷ sứ. Chỉ sau một tuần đã to ra thấy rõ. Theo Sam Kurger, nó không gì khác hơn là kết quả từ những đau đớn trong tâm hồn. Cái người ta dồn nén lại, cái người ta phủ nhận đi. Tất cả tích tụ lại. Quay mặt giả lơ với ưu phiền không làm nó biến đi, trái lại còn làm nó thối rữa thêm trong góc riêng. Rồi một hôm nó bung lên xì ra, và thế là ta lãnh đủ. Tôi bắt đầu tua lại đời mình.

Thời thơ ấu có thảm kịch gì không? Có, nếu cho việc sống chung với một người điên, một kẻ nghiện rượu và một bệnh nhân tâm thần là thảm kịch đối với một đứa trẻ vừa mới phát triển trí tuệ. Sảng hoàng trong giấc ngủ, hoang mang cô độc trốn chui nhủi trong hốc tối, mặc cảm tàn tật thể chất lẫn tinh thần, tất cả đeo bám đứa nhỏ đến tận tuổi thanh xuân. Giai đoạn này có gì trắc trở? Có. Không mối quan hệ tình cảm nào bình thường hiểu theo nghĩa đơn giản nhất. Không hẹn hò, không nhìn nhau tha thiết, không ôm ấp mộng tưởng. Toàn là mấy tay cáo già lão luyện mặt mũi dáo dác đùm đề vợ con, những người lính trẻ chưa kịp yêu đã chết trận, vài đợt lăn tăn công sở, một cuộc hôn nhân đòi đoạn chỉ đủ lâu để kịp mang một mầm sống. Lạ là kể từ sau thời điểm này cuộc đời đã rất bình yên. Vì sao nó cộm lên đúng cái lúc tôi vô cùng phẳng phiu, thân an tâm lạc, viên mãn về tiền tài lẫn sự nghiệp với một nhịp sống khoan thai đều đặn, chính xác như Big Ben?

Theo hình ảnh nhìn thấy qua siêu âm, đó là một mô dạng nang nằm ở vùng dưới rốn sau bàng quang cạnh tử cung, kích cỡ 132mm x 105mm x 86mm, to hơn trái chuối già, có thể qua mặt cả trái chuối hột musa balbisiana.

clip_image002

Trước ngày lên bàn mổ tôi sắp xếp tất cả các loại giấy tờ quan trọng có dính líu đến chủ quyền nhà, tài khoản ngân hàng và quyền thừa kế. Tất cả được bày hàng trên bàn viết, chỗ dễ thấy nhất trong phòng riêng. Lại còn cẩn thận đặt lên trên cùng giấy khai sinh và bản sao giấy chứng minh nhân dân đã ố cũ của con gái bỏ lại khi đi lấy chồng xa xứ; hi vọng nó sẽ không gặp rắc rối do quan liêu hành chính, đồng thời đề phòng rủi ro ê-kíp giải phẫu bờ chờ bợt chợt bỏ quên dao kéo, ba chớp ba sáng lỡ tay cắt nhầm nội tạng, sốc thuốc mê, băng huyết, hoặc các sự cố đại loại. Tôi cúp cầu dao, vặn xuôi đồng hồ nước, bế ống dẫn gas, khóa kỹ mọi cửa nẻo, ngoái ngó căn nhà đầy hồn vía của quá khứ, nơi bình yên chim hót của hơn nửa đời lao động rồi băng qua đường.

Ở bệnh viện người ta đòi hỏi phải có số điện thoại của người thân để liên lạc trong trường hợp khẩn cấp. Tôi nhìn Kh’Hơ. Cô gái trẻ này là người bạn thiết đã luôn khi kề cận trong mọi sinh hoạt lớn nhỏ của cuộc sống. Em chăm sóc nhà cửa khi tôi đi vắng, bưng bê hộ đồ nặng, giao dịch mua bán, giải quyết mọi sự vụ. Em là người đang ôm giùm chìa khóa các loại, giấy tờ tùy thân, hồ sơ bệnh lý và mấy chục triệu đồng chờ thanh toán viện phí. Em đã xin phép nghỉ việc không lương để làm y tá lẫn y công túc trực suốt những ngày tôi nằm viện thậm chí cả thời gian dưỡng thương. Con gái ở xa không biết mẹ đã phải ghi xuống số điện thoại của một người dưng. Thầy bói nói: Số cô cô quả nhưng cung giao hữu vượng.

Tác phong hảo hớn kiếm hiệp, bác sĩ xồn xồn phụ trách ca mổ hỏi ý kiến bệnh nhân bằng giọng dợt lớt không chút biểu cảm:

– Trong quá trình bóc tách khối u rất có thể chúng tôi sẽ đoạn hẳn một bên nhánh để trừ hậu hoạ, nếu có sự đồng ý?

000

Tôi mở mắt ra trong một cái hộp hình chữ nhật mà tôi lạc quan đoán là phòng hồi sức, toàn thân run lập cập từng chặp. Cửa kính đục nhìn ra không thấy màu trời. Ánh sáng nhòa nhòa nhay nháy từ đèn huỳnh quang sáu tấc mắc tòn teng trong một góc phòng. Đồng hồ treo meo méo trên bức tường trước mặt như nhúc nhích theo mỗi tiếng tích tắc của chiếc kim giây. 4.40. Sắp hừng đông hay gần chạng vạng? Tính từ lúc vào phòng mổ 10.25 sáng ngày 2 tháng 8 tôi đã mê man bao lâu? Tay chân vẫn còn bị khóa rịt vào giường, toàn thân không cảm giác đau đớn, chỉ có những đợt lũ lạnh như băng trườn lên người, ào qua, rút đi rồi lại trườn lên. Giường bên trái có một ông da thâm thâm như người Cao Mên đang nằm thẳng cẳng mắt mở trừng trừng ngó lên trần nhà. Còn sống không đó, sao không thấy chớp mắt? Phóng tầm nhìn xa thêm một quãng thấy khoảng nửa tá giường dàn hàng như trong trại lính, trên đó xếp ngay ngắn những thây ma bất động. Bên phải là một giường trống, rồi bất thình lình chần vần một mảng tường tối hình bình hành màu xam xám khiến căn phòng nhìn chung trông giống cái kho xiêu vẹo chứa đồ phế thải. Có gì đó trong võng mạc đã méo đi, tái định dạng mọi thứ trước khi tải hình ảnh lên não.

Musa balbisiana, musa balbisiana. Con quỷ chuối hột. Thì thầm như đọc thần chú, tôi tự hỏi nó đã được trục ra khỏi vật chủ chưa, đã nhanh chân đi tìm kẻ thế thân hay vẫn nằm chung giường đây? Còn chăng vài cuộc giải phẫu nữa như nhân vật trong Maligne của Maxime Chattam đã phải trải nghiệm? Hores từng ca cẩm: Nó ẩn núp. Nó chống trả. Nó ranh ma, khôn lỏi và biết suy nghĩ. Nó phát triển. Nó di động. Không phải vô cớ mà người ta nói nó ác. Thứ gì trong đầu mình và từ hồi nào đã tích tụ thành con quỷ cái? Trong khối nhầy nhụa đó phải chăng rùng rùng dư chấn tuổi thơ, tình bất toại, mộng tan tành – tất cả hợp thành bó, xoắn vặn? Nó đeo theo đứa nhỏ, ăn hớt tuổi thanh xuân, đuổi bén gót những năm tháng trung niên, trì trì ở bụng dưới ngay đúng cái nhánh đã từng có hoa trái. Nó cộm lên do dị ứng với hạnh phúc phẳng.

Nó đi rồi, liệu vật chủ có sẽ nghiêng hẳn một bên vì đã lệch?

clip_image003

Trần Thị NgH

Uma, tháng 10.2016

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch