Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

SInh Ra Từ Trứng- phần 9: Trong Lúc Chờ ngày Chúa lại đến/Chúng Tôi Muốn Sống/Người Đương Thời/Ông Hoạ Sĩ/Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng/Ngã Ba Sung Sướng/Giấc Mơ của Giấc Mơ

Trong lúc chờ ngày Chúa lại đến

Cô tìm cách đi học lại và cô chọn ngành luật. Cô muốn góp sức mình cho những kẻ bị áp bức được đối xử công bằng trước pháp luật. Cô muốn luật pháp phải bảo vệ được công dân lương thiện. Mặc dù nhiều người chế diễu cô, họ nói, luật pháp gì ở cái đất nước này, chuyện thua thắng ở tòa án chỉ ăn nhau chỗ chạy cò. Nhưng cô vẫn tin vào sức mạnh của lẽ phải và sự thật, nói thay cho những người không thể cất tiếng nói.

Cô đến trường buổi tối và lặng lẽ học tập như một con kiến nhỏ. Cô cũng dành thì giờ để đọc thêm sách về lịch sử và chính trị. Một ông thày nói với cô: “Nếu kết quả học tập tốt, tôi có thể giúp em cơ hội học tiếp ở nước ngoài.”

Một số người bạn khác tìm đến cô, họ muốn cô tiếp tục hoạt động. Cô cảm thấy khó. Ở đất nước này làm sao có thể vừa hoạt động chính trị vừa được chấp nhận học tập trong nhà trường. Cô chọn con đường dài, chậm và chắc của một con kiến. Vì thế cô quyết định chỉ nhắm mắt học và kiếm tiền học.

Nhưng một hôm cô được gọi lên phòng quản lý sinh viên. Cán bộ trường nói thẳng với cô, cơ quan an ninh quan tâm đến trường hợp của cô. Và họ muốn cô làm một bản cam kết sẽ không tham gia bất cứ hoạt động nào có tính chất chính trị hay xã hội ngoài các hoạt động do trường tổ chức. Cô nói cô không thể cam kết bất cứ điều gì vì cô không có bổn phận phải làm cam kết với ai. Cán bộ trường khuyên cô nên là một sinh viên ngoan ngoãn. Cô nói cô luôn là một sinh viên ngoan ngoãn nhưng không có nghĩa là cô phải vâng lời không được làm những điều cô cho rằng có ý nghĩa và hoàn toàn hợp pháp, mặc dù hiện nay cô không có ý định làm gì. Cán bộ hỏi lại, không làm gì thì tại sao không làm cam kết? Cô cũng nhắc lại, cô không có bổn phận phải làm cam kết với ai, đặc biệt lại là với bên an ninh. Cán bộ trường bảo cô ngoan cố, bất phục tùng. Cô nói cô đang học luật và tuân thủ mọi nội qui của trường cũng như pháp luật của nhà nước.

Cô được cho về và chờ đợi ngày bị đuổi học.

 

Chúng tôi muốn sống

Cô khoác lên người chiếc áo của người dân oan với những dòng chữ: “Công lý ở đâu?”, “Trả lại ruộng đất cho dân”… và cùng họ biểu tình trên đường phố.

Một gã côn đồ lành lặn đẹp trai lì lợm đi sát bên cô, hỏi: “Mày ở đâu?”

Cô đáp: “Tôi ở nước Việt Nam.”

Hắn tiếp: “Ở nước Việt Nam mà chống phá đất nước Việt Nam à?”

Cô nói: “Tôi chống bọn phá hoại đất nước chứ không chống phá đất nước.”

Hắn vung tay đánh thẳng giữa mặt cô. Cô ngã ra phía sau. Hắn đá thốc vào bụng cô. Mọi người lao vào, đẩy gã đàn ông ra và bao quanh bảo vệ cô. Gã vội vàng lẩn trốn. Cô đứng dậy, tiếp tục đi.

Họ ăn bụi nằm bờ mang nỗi oan ức của mình đến các cơ quan trung ương, hy vọng vào sự tử tế của các quan chức cũng như công luận đúng đắn của xã hội. Nhưng quan chức thì đùn đẩy vô trách nhiệm. Còn công luận chỉ thấy mông và vú, cướp – giết – hiếp bên cạnh những hiện tượng khoe giàu hãnh tiến và những giọt nước mắt tủi hờn của lớp người được sản sinh bởi sự vội vã thời đại đối với các loại thần tượng giải trí vớ vẩn… trên các trang thông tin của nền văn minh mới.

 

Người đương thời

Chưa từng có lúc nào vấn đề “thoát Trung” lại trở nên cấp bách đến thế. Các bài viết, các hội thảo, dư luận vỉa hè… đều cho rằng thoát Trung là cần thiết một cách tiên quyết cho độc lập dân tộc, chủ quyền đất nước và tự do của công dân. Có những người còn đi xa hơn, họ đặt vấn đề một cách toàn diện và cốt lõi hơn cho sự phát triển dân tộc là “thoát Á”.

Nhưng với cô, chỉ cần làm thế nào để có thể yêu nước mà không phải yêu chủ nghĩa xã hội cũng như làm sao chống Trung Quốc xâm lược mà không bị bắt bỏ tù?

Trong số các khẩu hiệu được tung lên mạng internet về tinh thần này, cô ấn tượng đặc biệt với slogan của một cô gái: “Bán trôn không bán nước”. Nó bày tỏ một thái độ dứt khoát, sòng phẳng và lương thiện. Cô gái ấy chỉ bán cái là sở hữu toàn quyền và riêng biệt của cô.

Cô không buồn phiền vì bị đuổi học. Cô hoàn toàn hiểu rằng, đấy chưa phải là sự trả thù ghê gớm nhất. Cô kiếm tiền bằng việc mua bán trên mạng. Và cô dành thời gian để suy nghĩ về một phong trào hành động trong giới trẻ hướng về quyền con người cũng như độc lập và toàn vẹn lãnh thổ cho tổ quốc. Cô tự thiết kế những biểu tượng khác nhau mô tả cách điệu cảnh làm tình với hàng chữ “Bán trôn không bán nước” bằng tiếng Anh để in lên áo. Cô cho rằng tiếng Anh sẽ ít bị phiền hà hơn tiếng Việt cho những ai mặc nó, đối với an ninh cũng như những kẻ thủ cựu.

Cô biết mọi tổ chức các loại đều cần thiết cho cuộc đấu tranh giành lấy tự do và dân chủ. Nhưng cô tự hỏi, liệu cô có thể tham gia mà không sợ bị lạm dụng cho những mục đích riêng tư của ai đó? Liệu cô có khả năng kiểm soát cái tổ chức mà cô tham gia được điều hành đúng theo một ý nguyện chung? Nếu là một thành viên, cô có thể làm gì để tổ chức của cô đi đúng hướng ngoài sự tín nhiệm? Trong khi tất cả các tổ chức đấu tranh công khai hay bí mật đều là mục tiêu hủy diệt của chính quyền, thì việc nó được điều hành theo một nguyên tắc dân chủ phổ quát nào đó cho mọi thành viên trở nên không tưởng. Cô cảm thấy bất lực trong sự dung hợp giữa ý chí tự chủ cũng như phán quyết của mình với sự tuân phục tập thể hay nhóm lãnh đạo. Đơn giản vì cô không thể đặt cược cuộc đời mình vào niềm tin cho bất cứ một người hay nhóm đại diện nào. Vì thế, cô tiếp tục đi trong bóng tối của thời cuộc và của chính cuộc đời cô.

 

Ông họa sĩ

Thất lạc cô, ông rơi vào sự hoang mang của cái bất định. Cô là đối tượng nhưng đồng thời cũng là cứu cánh của ông trong cuộc đời thật cũng như nghệ thuật. Ôi, ông nhớ cánh tay mơn trớn lông măng của cô. Ông nhớ cách cô ăn, cách cô cười, cách cô định hình nhân dáng. Những phác thảo mới của ông về cô không thể tập trung nổi. Cô như bị phân tán trong nỗi nhớ mong của ông. Làm thế nào ông có thể ôm được cô, trọn vẹn. Ông biết cô là người mà ông có thể đánh đổi tất cả. Nhưng điều gì đã khiến ông hụt hơi? Quá khứ và tương lai, ông sẵn sàng vứt. Hiện tại của ông không vì thế trở nên đậm màu. Khoảng cách nào không thể vượt qua? Ông thoát Trung, thoát Đảng, thoát Á, thoát cả bản thân. Cái đẹp của trời đất thì vô hạn. Cái đẹp của cô thì vô thường. Và ông không tìm được con đường vô ngại để ôm lấy cái đẹp của sự thấu cảm. Ông là sự ung thối của nỗi sợ hãi và cái câm lặng của loài cừu.

 

Người đàn bà sinh ra từ trứng

Cuộc kháng chiến chống Pháp càng ngày càng khốc liệt với những trận đánh quy mô hơn. Việc đi lại giữa các vùng do quân Pháp chiếm đóng và Việt Minh kiểm soát càng lúc càng khó khăn. Vì thế việc về thành lấy hàng trở nên nguy hiểm. Nhưng cũng nhờ thế, việc làm giàu của bà Ngọ lại càng dễ dàng hơn bao giờ hết, nhất là việc mua bán dầu hỏa. Một trong những chuyến đi hăm hở ấy, bà và những phụ nữ gánh thuê cho bà đã đụng bọn lính Pháp khi họ băng qua một cánh đồng trống. Họ bị nghi ngờ tiếp tế cho Việt Minh. Chúng khám xét và đổ hết hàng hóa xuống đất và dùng dầu hỏa của họ đốt sạch. Những thùng dầu còn lại chúng lần lượt đổ lên đầu từng người. Họ chờ đợi một cuộc thiêu sống.

Tôi tưởng tượng đến những cây đuốc được thắp lên bằng xác người. Nhưng không, bọn lính Pháp chỉ dọa và tra hỏi Việt Minh ở đâu. Không ai trả lời được, vì Việt Minh có thể là chính họ hoặc chồng con, anh em họ. Tất cả phụ nữ trong chuyến đi, người lớn nhất gần bốn mươi tuổi, người nhỏ nhất mười bảy tuổi, đều bị hiếp khi trên người họ còn nồng nặc mùi dầu hỏa. Riêng bà Ngọ, bà không giờ quên, gã lính Lê Dương đè bà xuống có nước da đen nhánh và mùi nhục dục hôi nồng.

Đó là năm 1953, cuộc đấu tố địa chủ, cải cách ruộng đất được phát động. Đời sống xã hội cũng như văn hóa nông thôn miền Bắc xáo trộn đến cội nguồn. Cũng năm ấy, nhằm cứu vãn tình thế sau các thất bại liên tiếp của quân đội Pháp, Tham mưu trưởng Lục quân khối Bắc Đại Tây Dương tướng Henri Navarre được điều sang Đông Dương.

Ngã ba sung sướng

Ở đâu cũng có những ngã ba. Ở đâu cũng có thể tìm được sự sung sướng. Ông họa sĩ được bạn bè đưa đến quán nhậu ở một ngã ba gần vùng biên giới phía Bắc. Họ trải chiếu ngồi dưới đất. Người bạn bảo ông muốn ăn gì cứ ra bể nước chọn. Có nhiều loại hải sản tươi sống. Ông chọn cua cho nó hiên ngang. Rồi người bạn chỉ ra cánh đồng, nói: “Mày có thấy mấy cô đang làm ruộng đó không? Chọn đi.” Ông bảo: “Xa quá nhìn không rõ.” Người bạn nói: “Yên tâm đi, bất cứ cô nào cũng có thể làm mày hài lòng.” Ông bảo: “Vậy thì ai cũng được.” Họ có năm người. Chủ quán cho người đi gọi đủ năm cô. Một thứ tươi sống khác. Các cô vào quán rửa ráy, rồi đứng ra mắt họ. Người bạn lại bảo cho ông ưu tiên chọn trước. Ông nhận xét, không cô nào đen, đều khá trẻ. Ông thích một cô có vẻ ngổ ngáo, tươi tắn tuy hơi gầy. Họ ngồi xen kẽ. Bia rót đều.

Không cần bia lên cơn, ông ôm cô và thấy vú cô hơi nhỏ nhưng đẹp khiêu khích. Rồi cô giải thoát ông khỏi sự ái ngại với một người lạ bằng cái quen thuộc của dâm tính trong bản năng giữa giống cái và giống đực. Ông nhậu cô.

 

Giấc mơ của giấc mơ

Không thể có nữ quyền ở một xứ sở nghèo đói, cô nghĩ. Tuy bản thân cô không nghèo đói, nhưng cô cũng vẫn được coi là mồi nhậu khi làm tiếp viên nhà hàng. Dù thế, cô vẫn vui. Vì cô chưa bao giờ tự cho là mình hèn hạ, thấp kém. Cô biết có những nỗi đau còn lớn lao hơn gấp bội phần. Không chỉ phụ nữ mà tất cả mọi người, ngay cả khi người ta cũng chẳng phải thiếu ăn thiếu mặc, cũng bị coi là công cụ. Và con người chấp nhận làm công cụ của nhau như một lẽ tự nhiên. Cô tự hỏi đấy có phải là truyền thống không? Cô có thể chứng tỏ nữ quyền hay quyền con người, nói chung, của mình khi có thể sống như mình muốn, làm những việc mình có thể làm?

Cô nói với ông: “Hôm nay em sẽ uống bia với anh.” Cô nói tiếp: “Và sẽ ôm anh như một chàng trai bia ôm.”

Ông cười: “Cứ thử đi.”

Cô nói: “Em không thử.” Cô làm thật và coi ông là một thằng đĩ đực. Và cô muốn bạo hành với ông.

Cô cởi cúc áo ông và sờ ngực ông. Tận hưởng một người đàn ông khi hắn là ông chủ hay nô lệ thì có khác gì nhau? Cô muốn trải nghiệm cả hai điều ấy. Và cô lần mò vào ông. Ông biến thành một con chó ngoan mặc dù ông cương cứng bởi bàn tay cô. Cô không biết ông cũng thích được phụ nữ bạo hành. Và ông tận hưởng theo cách của ông, một người nô lệ nhưng chính ông cũng biết ông vẫn là một ông chủ. Khi cô nhận biết được điều này, cô đá vào hạ bộ ông. Và cô vào toilette rửa tay.

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch