Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Hai Chị Em

Rời xa lộ 75, Lan rẽ vào exit. Từ đây, chỉ còn khoảng năm phút nữa là tới phi trường nhưng ở quãng đường này, tốc độ cho phép giới hạn 55 dậm một giờ nên nàng chạy chậm lại. Vừa xong thì Lan thoáng thấy có xe cảnh sát bên kia đường. Nàng nghĩ thầm: mình muốn đến sớm nhưng vội vã mà bị chặn lại thì hóa ra chậm trễ và thêm tốn tiền. Lan vẫn thường cự nự chồng vì Hải hay phóng xe và lãnh mấy cái giấy phạt rồi. Giữa hai vợ chồng có những khác biệt từ tính tình đến sở thích hàng ngày và gần đây, khi đã có hai con, một trai một gái, Lan gần gũi với con trai thì Hải lại quyến luyến đứa con gái mặc dầu nó hơi chậm phát triển.

Gần đến nơi, liếc nhìn đồng hồ trên xe, thấy đã quá 4 giờ chiều và máy bay sắp hạ cánh, Lan quyết định đậu xe trước cửa phi trường rồi quay sang nói với con trai: "Mẹ xuống đây đón bà ngoại. Con lái vào parking nhé!" Nàng nhanh nhẹn ra khỏi xe và đâm bổ vào trong. Bên ngoài, bụi tuyết lất phất rơi trắng xóa, theo chiều gió tốc vào mặt khiến Lan rùng mình. Hình như khi bông tuyết rơi to và nặng hạt, ướt át, thì trời không lạnh bằng chiều nay, tuyết rơi như bụi bông gòn mà khô ráo …

Phi cảng này nhỏ, chỉ có một lối ra vào cho mọi chuyến bay nên khi chưa thấy có ai đi ra, Lan yên chí là Liên, cô em gái, và gia đình cùng bà mẹ chưa tới. Chợt nghĩ đến trời lạnh mà Hải phụ trách cầm đống quần áo ấm cho mọi người từ Việt-Nam qua, giờ này chưa thấy anh đâu, nàng lại có cảm giác khó chịu vì cái tính lề mề, khệnh khạng của ông chồng mình. Đi đâu cũng trễ nải mà lúc nào mặt cũng tỉnh bơ, trong khi nàng thì luôn bồn chồn, lo lắng. Nàng biết mình dễ xúc cảm và đa sầu trước những cảnh huống mà đối với Hải thì chừng như chẳng có gì đáng quan tâm, như chuyện hôm nay đến đón gia đình trễ …

Mặc dù đã qua tuổi năm mươi nhưng Lan trông rất trẻ, nhất là đối với những bà khách làm móng tay người Mỹ của nàng. Thường họ chỉ đoán nàng mới trên dưới ba, bốn mươi là cùng. Có lẽ do Lan trắng trẻo, khuôn mặt tuy hơi xương nhưng chưa có nếp nhăn nào, đôi mắt đen láy, đôi môi vừa xứng với cái cầm đều đặn. Khi nói, giọng nàng cao và sắc, nhất là khi nàng bực tức hét lên với chồng. Bình thường, tiếng nói của Lan không làm ai lưu ý. Đôi khi Lan tự hỏi tại sao nàng lại yêu Hải và lấy anh khi cả hai chỉ mới quen nhau một thời gian ngắn trước lúc cùng nhau vượt biển. Nàng cũng ngờ ngợ là trong khi mình hay yếu đuối, dễ mủi lòng và không dứt khoát điều gì thì Hải lại có sức khỏe và hay tỉnh queo trước đời sống. Nàng thường tự nhủ có lẽ ngoài tình yêu, khi sống chung, đôi vợ chồng cần có tính tình bù đắp cho nhau hơn là đồng điệu?

Họ định cư ở thành phố này đã trên hai chục năm và lúc đầu cả hai đều đi học. Hải học điện toán và Lan trở lại nghề y tá như trước kia ở bên nhà. Hải xong bằng hai năm, có việc làm ngay nhưng tiền lương không cao trong khi Lan đột nhiên mang bầu đứa con đầu lòng. Vừa lúc đó, cao trào làm móng tay bốc lên, cả hai đều nhảy ra đi làm công cho một người bạn và chẳng bao lâu, họ cũng bốc lên, nay đã làm chủ riêng một tiệm. Tuy nhiên, thời vận đến rồi đi. Năm sáu năm nay, tình trạng chung trên cả nước Mỹ là tiệm làm móng tay mọc ra như nấm, tình trạng cạnh tranh phá giá ráo riết khiến thu nhập của họ suy giảm hẳn đi. Do vậy, trên ba năm nay, Lan không về thăm nhà như trước kia nữa mà giành giụm tiền gửi về cho Liên nuôi dưỡng mẹ già. Gần đây, Liên hay thúc dục Lan gửi thêm tiền về vì bà cụ đang yếu, cần chi phí thuốc men, bác sĩ, nhà thương và người giúp việc.v.v…Lan lúc nào cũng cố đáp ứng nhu cầu bên nhà nhưng Hải thì lên tiếng phản đối. Chàng nói hai con đã lớn, Tuấn mới vào đại học còn chàng cũng bắt đầu lo đến việc nghỉ hưu. Hai vợ chồng có lúc cãi cọ qua lại nhưng cuối cùng họ cũng thỏa hiệp với nhau. Không nói ra nhưng hình như người nào cũng thấy có một phần cái lý đúng ở bên phía người kia.. .

Tiếng Tuấn chợt cất lên ngay bên cạnh Lan: “Chuyến bay tới rồi mẹ. Con mới coi ở cái monitor đằng kia." Vừa lúc ấy, một đoàn người bắt đầu tuôn ra, người nào cũng vội vã rảo bước.
Chờ một lúc cho người thưa thớt đi, Lan mới thấy Kỳ và mấy đứa con, một nhân viên phi trường đẩy chiếc xe lăn cùng với Liên theo sau.

Kỳ và Liên vừa cuống quýt giơ tay lên vẫy Lan vừa sải bước về phía nàng. Lan thoáng thấy mẹ ngồi co ro, nhỏ xíu, trong chiếc xe lăn, đôi mắt ngơ ngác nhìn ra xung quanh. Lan đến bên rồi mà bà vẫn chưa định thần nhận ra người con gái đầu lòng được bà yêu thương nhất trong các con của bà.
Lan sửng sốt thấy mẹ già yếu quá nhanh cho dù nàng ý thức nay mẹ đã trên tám mươi, gần 90. Ngày xưa ở quê nhà, tuổi tác cụ vẫn lờ mờ giữa giấy tờ hộ tịch và tuổi thật. Người đàn bà này một thời là cột trụ của gia đình, từng bao nhiêu năm tần tảo buôn bán nuôi cả chồng lẫn đàn con thế mà nay bà chỉ còn da bọc xương, choắt lại trông như một đứa bé tật nguyền. Khuôn mặt lặng lẽ của bà không còn nét tinh anh cũ, toàn thân bà đang run lẩy bẩy trên chiếc xe lăn, không biết vì sợ hãi hay do cái lạnh của xứ người…

Lan đứng sát hơn vào mẹ, cúi xuống hôn phớt lên tóc bà và ân cần chào hỏi: "Bà, bà ơi, con đây..Lan đây, mẹ không nhận ra con sao… Bà có lạnh không?" Trông ánh mắt đờ đẫn của mẹ, Lan đoán chừng như mẹ đã lẫn, không còn nhận ra đứa con gái yêu của mình nữa. Liên vội ghé vào tai cụ, nói lớn hơn: "Mẹ ơi, chị Lan đây này…Chị Lan mà mẹ cứ nhắc mãi đấy …" Cảm thấy vô vọng, Lan kín đáo típ người nhân viên giúp đẩy xe cho mẹ rồi tự mình đẩy tiếp chiếc xe lăn.

Tất cả kéo nhau qua chỗ lấy hành lý thì cũng vừa lúc Hải tới, ôm một đống áo lạnh. Hải nhăn mặt khi thấy mọi người phong phanh áo sơ mi và áo gió mỏng trong lúc bên ngoài nhiệt độ xuống đến dưới độ âm. Anh làm ngay nhiệm vụ phân phát vừa áo bành tô vừa mũ nón, găng tay. Nhận xong, Kỳ lắc đầu nói: "Em thấy đâu đến nỗi lạnh lắm…"

Quang cảnh huyên náo ở chỗ lấy hành lý xảy ra một chốc rồi sự yên ắng trở lại, chỉ còn gia đình Lan chậm chân với một đống thùng và va-ly ngổn ngang. Hải dặn mọi người chuyển hàng hóa dần ra cửa, chờ hai cha con chàng đi lấy xe rồi vòng vào đón.

Kỳ kéo va ly ra, mặt mày tím ngắt, cả người run cầm cập, ý hẳn bây giờ mới thấm thía cái rét buốt xương của nước Mỹ. Hải vừa phụ vừa giục mọi người mặc thêm áo lạnh, đội mũ và đeo găng tay vào. Lúc ấy, không còn nghe ai phản đối nữa!

Sau cùng, hành lý và người đã chất lên xe hết, cửa xe đóng lại, hơi sưởi giúp mọi người hoàn hồn, Lan mới yên tâm hỏi chuyện em gái. Nàng thấy Liên ăn mặc gọn gàng, dễ coi, quần áo có vẻ mới và thuộc loại đắt tiền. Thoáng một giây, nàng chợt nghĩ có lẽ tiền mình gửi về thì nhà có sẵn, tha hồ tiêu, chả bù ở đây, chính nàng phải luôn cân nhắc, dè dặt trong việc chi tiêu hay mua sắm… Thảo nào những người về thăm nhà thời gian gần đây, khi quay lại Mỹ, đều kể tương tự là bây giờ ở Việt Nam, bà con ta xài sang, sống xa hoa hơn hẳn bên này!

Bên chiếc xe kia, Hải chở Kỳ và hai đứa cháu trai, Khôi 18 tuổi và Khải 15. Từ khi ra đi, Hải chưa hề về lại Việt-Nam nên khi Liên lấy Kỳ, chỉ có Lan về dự đám cưới, anh không thực sự biết mặt chú rể mà chỉ nhận người em đồng hao trên hình ảnh và video. Chả biết lúc còn son rỗi, Kỳ làm nghề ngỗng gì để mưu sinh, chỉ biết sau cưới, anh ở nhà trông nom gia đình phụ với Liên. Như Hải thường suy đoán, chắc nhờ tiền bên Mỹ gửi về, Kỳ cũng chỉ phất phơ rong chơi.

Giờ đây, hỏi han về cuộc sống và công ăn việc làm ở nơi này, Kỳ ngỏ ý muốn được học sửa xe để dễ kiếm việc làm vì bên Mỹ ai cũng cần xe hơi làm chân đi lại. Hải miễn cưỡng cho Kỳ biết, đời sống bên đây khá phức tạp và dĩ nhiên rất khác với trong nước, Kỳ cần có thời gian tìm hiểu thêm mới thực tế hóa được. Vừa gặp nhau nhưng giữa hai anh em cột chèo dường như có một cách biệt nào đó khó diễn tả từ hai phương hướng suy nghĩ…

Về tới nhà, một căn nhà trung bình ở khu không giàu không nghèo của một thành phố Mỹ bình thường, tuyết đang phủ trắng xóa lối đi và trời đã tối đen mặc dù chỉ mới hơn sáu giờ chiều. Dìu bà cụ vào trong, Lan muốn tự tay mình săn sóc mẹ nhưng Liên ngăn chị, lấy cớ mẹ chưa nhận ra Lan và hơn nữa, đã lâu rồi, chị chưa từng quen với công việc đặc biệt này .

Hành lý để la liệt khắp nơi, chặn cả lối đi. Hải và Lan vào bếp lo hâm lại nồi phở và các thức ăn, một số mua sẵn, một số do bạn bè nấu giúp. Vài người bạn và đồng nghiệp làm móng tay của Lan cũng vừa đến. Căn phòng gia đình nối liền với bếp đông nghẹt người. Đám con cháu ồn ào chơi game ở chỗ đặt TV, người lớn thì tíu tít thăm hỏi, chuyện trò rôm rả. Không khí lan tỏa mùi gia vị thức ăn của bữa tiệc đoàn viên đang chờ…

Chợt một cô thợ móng tay làm ở tiệm của Lan, đứng lên chúc mừng chủ nhà. Cô ta vừa gõ thìa vào thành ly rượu vừa nói:

– Xin phép một chút nhé! Mời quý vị nghe đây! Tôi xin chúc mừng chị Lan- anh Hải sum họp với gia đình bác và chị Liên anh Kỳ…Chúng ta vẫn thường nghe chị Lan nhắc nhở chị Liên, nay mới được gặp mặt. Hai chị thương yêu nhau như vậy quả là rất hiếm trên cõi đời này, phải không quý bạn? Chúc mừng! Chúc mừng!

Mọi người vỗ tay và lần lượt đến đứng chung chụp hình lưu niệm. Lan cảm động ra mặt khi thấy bạn bè chân thành đến chia vui với mình dù trong tâm tình sâu kín, nàng vẫn nghĩ không có cuộc vui nào trọn vẹn cả, trong hân hoan có chút gì xao xuyến thoáng qua, khó diễn tả, tựa như người uống rượu lâng lâng nửa tỉnh nửa say vậy. Kinh nghiệm trong đời cho nàng hiểu, sau hạnh phúc đoàn tụ, nỗi buồn sẽ lặng lẽ theo, y như nàng vẫn thường cảm nhận vào những buổi chiều chủ nhật khi hai ngày nghỉ cuối tuần dần qua hết, bao giờ lòng cũng bâng khuâng như có ai đó đang rời xa…

Khi Lan và Hải tiễn chân người khách cuối ra về, quay lại bếp thì cảnh tượng bừa bộn khiến hai người cảm thấy ngập tràn ngao ngán. Họ vội vàng thu dọn mọi thứ để còn được nghỉ ngơi nhưng đuôi mắt không bỏ qua hình ảnh Kỳ và hai con đang mải mê chơi game, chăm chú dán mặt vào màn ảnh. Vừa ở phòng tắm trên lầu xuống, Liên nói với chị:

– Ngày mai cho em ra chợ mua thịt bò nhé! Mẹ chỉ thích cháo thịt bò mà bên nhà ít khi được ăn. Thịt bò bên nhà vừa đắt lại không ngon…

Lan ngừng tay trả lời:

– Được chứ. Đưa em đi chợ rồi chị ra tiệm sau. Anh Hải sẽ đưa cả nhà đi làm giấy tờ an sinh xã hội và tìm chỗ học Anh văn. Cứ từ từ, xong giấy tờ là lo đến học hành cho Kỳ và các cháu. Còn em, có tính ở nhà lo cho mẹ không?

Liên phân trần:

– Em muốn đi làm để kiếm sống bên này. Căn nhà ở Gò Vấp vẫn chưa bán được nên gia đình chẳng có bao nhiêu khi bước chân sang đây.

Nghe nói, Lan sững sờ. Nàng vẫn nghĩ là sẽ từ từ bàn với Liên, xem vấn để chăm sóc mẹ thế nào thuận tiện cho cả nhà:

-Việc em xin đi làm thì hãy thong thả. Cần học tiếng Anh và tập lái xe đã chứ! Làm sao trong vài tháng, nửa năm mà có thể bắt đầu đi làm ngay được! Em cứ ở nhà nghỉ ngơi, lo săn sóc cho mẹ trước đi đã…

– Thôi, chị nói vậy em nghe vậy. Nhưng anh Kỳ em muốn kiếm việc càng sớm càng tốt và hai cháu thì cần phải đi học liền.

Nghe hai chị em bàn chuyện, đang dọn dẹp cạnh đấy, Hải xen vào:

-Anh cũng mới nói với Kỳ lúc chập chiều là cứ thư thả, quan sát hoàn cảnh mới cho khá rõ đã rồi hãy tính đến chuyện tương lai.

Liên ra bếp lấy đĩa đồ ăn rồi ra salon ngồi bên cạnh Kỳ và hai con. Nhìn cha con chơi game, Liên nói với chồng:

– Anh phụ anh chị Hải dọn dẹp một tý, còn đi nghỉ chứ.

Vừa lúc Lan nói vào:

– Thôi, để cha con nó chơi cho đã đi, anh chị cũng chỉ dọn qua loa rồi đi ngủ đây. Cái gì còn, ngày mai em cứ lấy ra ăn tiếp. Có thì giờ nữa thì thu xếp hành lý mang qua cho gọn gàng.

Chỉ một chốc, vợ chồng Lan lên lầu đi ngủ trong khi gia đình Liên xem ra chưa có ai buồn ngủ. Có lẽ do giờ giấc trái ngược nên mặc dù vừa trải qua chuyến đi dài giờ, tâm thần xáo trộn mà họ vẫn tỉnh như sáo sậu.

Ngả lưng xuống giường, Lan cảm thấy mệt mỏi nhưng vì còn nhiều chuyện muốn tâm sự với chồng nhưng nàng chưa kịp mở lời đã nghe tiếng Hải ngáy đều đều. Tiếng cười nói văng vẳng và lâu lâu tiếng reo của hai đứa cháu ở dưới nhà vọng mồn một từng hồi trong cái yên lặng của đêm khuya.. . Cho đến giờ này, nàng vẫn như đang còn trong mơ, vui với buồn lẫn lộn mà nàng thực sự cũng chẳng biết mình vui hơn hay là buồn hơn?

Gây xúc động cho nàng nhất là hình ảnh bà mẹ nay đã già yếu hẳn, không biết còn sống được bao lâu? Rõ rệt cụ đã lẫn và không còn một nét nào của mẹ năm xưa…Nằm nghĩ miên man, hàng loạt những hình ảnh và kỷ niệm ngày xa xưa như sóng biển liên tục khua động trí nhớ của nàng. Những ngày đen tối của năm 75, cha Lan bị sa thải khỏi Bộ Thông Tin của nền đệ nhị cộng hòa, may mà ông chỉ giữ chức vụ nhỏ nên không bị đi tập trung cải tạo. Dầu vậy, ông trở nên thất chí và giết thời giờ bằng cách hằng đêm ngồi chết dí ở một góc phòng nghe lén đài BBC và VOA. Trong lúc đó thì mẹ nàng không chút do dự mà tức tốc xoay trở ra khu Nguyễn Thông buôn bán thuốc tây, kiếm tiền nuôi cả gia đình. Lan lúc ấy mới 18 tuổi, cũng phải bỏ học chữ và theo học nghề y tá để kiếm tiền phụ với mẹ. Có lẽ vì là con gái đầu lòng, lại sớm biết chia sẻ lo âu và gần gũi với mẹ nên Lan lúc nào cũng được bà ưu đãi và nuông chiếu hơn Liên. Chỉ kém chị hai tuổi nhưng tính Liên ương bướng, cứng cỏi, vóc dáng không được thanh tú, duyên dáng như Lan nên bạn trai đến nhà thường hay chú ý đến cô chị nhiều hơn. Từ bé, làm như Liên là đứa nhỏ bị bỏ quên nên mang mặc cảm tự ti. Mãi cho đến sau này, khi Lan qua đến Mỹ và gửi tiền về thì hai chị em mới có cơ hội thân thiện, thông cảm nhau nhiều hơn, nhất là khi Lan về chơi, Liên đích thân vui vẻ chở chị trên chiếc xe Honđa khắp đi Saigon…Có lần hai chị em đang chạy xe thì Lan bị cướp giựt cái bóp. May nhờ Liên nhanh trí, đạp té chiếc xe của tên cướp, hai chị em mới thoát nạn.
Mấy năm sau 75, Lan và Hải lấy nhau rồi vượt biển thì nghe tin ở nhà, cha nàng qua đời. Hai vợ chồng quyết định bỏ học, đi làm móng tay để chóng có phương tiện trực tiếp giúp gia đình cả hai bên. Riêng Lan, lúc nào cũng muốn dành ưu tiên cho gia đình mình, lấy lý do là mẹ nàng đã hy sinh quá nhiều, bây giờ bà cần được an hưởng tuổi già. Hải ấm ức. Hai vợ chồng cãi nhau nhiều trận tưng bừng. Có lúc Lan không ý tứ nữa mà thốt ra sự thật trắng trợn: "Tôi có thể bỏ anh chứ không thể bỏ mẹ và em tôi được.” "Có lẽ vì thương vợ con, Hải đã nhượng bộ Lan để cho “êm ấm cửa nhà.”

Lan chợt nhớ ra chỉ còn hơn tháng nữa là đến Tết. Đặc biệt, năm nay gia đình nàng tưởng sẽ ăn một cái Tết hội ngộ từ lâu mong chờ, có đông đủ gia đình mẹ và em nhưng nay cuộc sum họp vừa tới thì niềm vui đã coi như không trọn vẹn vì tình trạng sức khỏe của bà cụ… Nỗi buồn thấm ngấm trong Lan, lẫn lộn với tiếc thương quá khứ, vô vàn kỷ niệm đẹp một khi đã qua là tan biến vào hư vô, không bao giờ còn sống lại một lần nữa, có chăng chỉ là chút hình tượng cũng mơ hồ như dư hương dịu dàng của những ngày tháng cũ đọng lại đâu đó trong một góc tâm hồn. Đâu rồi những cái Tết tuổi thơ súng sính quần áo mới theo cha, mẹ, anh chị em đi chúc Tết họ hàng và xóm giềng? Tại sao mình lại không thể cứ sống mãi cái tuổi thơ ấy, suy nghĩ giản dị và trong sáng y như thuở còn bé? Giờ đây khôn lớn, làm chủ một gia đình, một tài sản nhưng cũng giây mơ rễ má quá nhiều hệ lụy. Nhiều khi đối bóng với những cơn buồn “không tên” như đêm nay, Lan tự trách tính đa sầu, đa cảm của mình, không ích lợi gì và chỉ chuốc khổ vào thân. Nghĩ tới ngày mai với biết bao công việc chờ đợi, Lan cố gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ để cố dỗ giấc ngủ và nàng thiếp đi trong tiếng ngáy đều và nhẹ của Hải.

Một tháng sau…

Liên tỉnh giấc nhưng vẫn nằm yên, nghe ngóng phòng bên cạnh xem mẹ đã dậy chưa …
Không thấy động tĩnh, quay sang bên cạnh thì thấy Kỳ đã xuống nhà, có lẽ đang pha cà phê và xem truyền hình.

Từ khi qua đây, hai vợ chồng nàng hay dậy sớm, lúc cả nhà đã đi làm và các cháu đã đến trường. Liên và Kỳ chỉ quanh quẩn vào ra, lo cơm nước cho mẹ, hết nấu nướng, dọn dẹp, thì lại ôm cái TV rồi đánh một giấc ngủ trưa dài…Liên nhiều lần nhắc chị lo giấy tờ và đưa mình đi học lái xe nhưng lần nào cũng được trả lời là để khi rảnh…Đến nay đã qua một tháng, hai vợ chồng Liên vẫn chỉ nằm nhà.

Hôm qua, Kỳ gọi điện thoại sang người anh họ ở Cali. Bên đó khuyên nên dọn qua ngay, họ hứa là sẽ có việc làm liền. Hai vợ chồng nàng dự tính sáng nay sẽ ngỏ lời với Lan-Hải để xin họ mua vé qua đó.

Lúc còn ở bên nhà, Liên cứ mường tượng cuộc sống ở Mỹ dễ dàng và trôi chảy, không ngờ qua đúng vào mùa Đông, chỉ riêng đối phó với thời tiết lạnh như cắt cũng đã khiến nàng nản lòng, nhớ lại không khí nóng bức Saigon dù sao cũng dễ chịu và quen thuộc hơn. Nàng không ngờ chị mình có thể chịu sống ở vùng này, đi làm bẩy ngày một tuần, chỉ nghỉ có mỗi một sáng chủ nhật! Nàng cho là anh chị chỉ chăm chăm phải kiếm thật nhiều tiền mà không hề chia sẻ gì với gia đình mình? Đã thế, nhiều khi Hải còn tỏ ra rất khó khăn với các cháu mỗi khi thấy chúng xem truyền hình khuya hay đi mua quần áo mới. Bàn đến việc mua xe, lúc nào anh chị cũng chỉ muốn mua chiếc xe cũ cho tụi nó lái đi học.Trong khi đó, Kỳ rất tự tin vào khả năng tháo vát của mình. Biết sửa xe từ nhỏ ở Việt-Nam, anh dự tính sẽ làm giàu bằng nghề này. Tuy nhiên, lúc nào Hải cũng cản, nói rằng thị trường sửa xe ở đây đã bão hòa rồi.

Có tiếng chân người đi ngoài hành lang rồi tiếng mở cửa phòng bên. Tiếp theo có tiếng hét thất thanh của Lan: “Liên, Mẹ sao thế này!”

Tiếng hét đánh thức mọi người dậy. Kỳ từ dưới nhà chạy lên. Các con cháu tụ tập trước cửa phòng bà ngoại. Trong phòng, Lan đang ôm mẹ. Hải đứng bên, tay cầm điện thoại gọi cấp cứu. Liên lẻn vào ngồi bên giường, thấy đầu của mẹ đã ngoẹo hẳn sang một bên, đôi mắt còn hé mở nhưng miệng há hốc trông thảm hại.Tự nhiên nàng ôm mặt khóc…Một chập sau, tiếng xe cấp cứu đậu ở trước nhà, tiếng nhân viên y tế rầm rập bước trên cầu thang. Hải mời họ vào phòng xì xào trao đổi nhưng sau khi nói chuyện với Hải và Lan thì họ đi ra …Liên hết sức ngạc nhiên thấy họ chỉ đặt ống nghe qua loa, không cứu chữa gì cho cụ nữa. Họ điền xong mấy tờ giấy thì chào và đi ra.

Liên đến bên Lan, kéo tay chị: "Chị ơi, sao họ không cứu mẹ? Họ phải làm gì chứ? Lần trước ở Việt-Nam, mẹ cũng bị như thế mà cứu được cơ mà! Sao vậy chị?"
Lan sụt sùi, không trả lời, chỉ có Hải lên tiếng đỡ: "Mẹ đã đi rồi. Họ đâu còn làm gì được thêm nữa …"

Phải, sự thật đơn giản là Cụ đã lẫn từ lâu, cơ thể cứ thế mà suy kiệt dần đi như ngọn đèn cạn dầu. Trong tình cảnh ấy, bà ra đi không mang nhiều đau buồn cho hai người con gái. Riêng Liên, nàng cảm thấy từ nay thoát được sự khó nhọc chăm sóc mẹ hàng ngày, hàng giờ, kéo dài nhiều năm qua không lúc nào được nghỉ ngơi. Thoáng qua, nàng tự thẹn với cách cảm nhận như vậy cho dù trong thâm tâm, không phải nàng thực sự đã mong chờ mẹ chết sớm nhưng quả thật thời gian chịu đựng đã kéo lê lết quá lâu, trở thành một gánh nặng trên đôi vai mỏng manh của nàng.
Mặt khác, giọt nước của Liên trào xuống, phơi trần sự phân hóa âm ỷ như ung nhọt giữa hai chị em từ khi họ được đoàn tụ. Liên và cả Kỳ đều lớn tiếng đổ lỗi cho Lan và Hải là đã không hối thúc nhân viên cấp cứu chữa cho mẹ, để bà chết một cách oan ức. Liên luôn nhắc đi nhắc lại chị là năm ngoái, khi cụ bị đứng tim ở Sàigòn, bác sĩ trong nước còn cứu được mà sao bên Mỹ này lại bó tay? Trong mắt nàng, đây là điều thậm vô lý nếu không nói là điều khó hiểu.

Còn Lan thì vô cùng đau đớn khi bị em gái hài tội. Liên đối với nàng bao giờ cũng là đứa em mà nàng thương yêu, bảo bọc, trợ giúp hết lòng từ nhiều năm qua, nay quay lại chống chị một cách vô lý, rồi còn đòi mua vé đi Cali ngay sau đám tang.

Lan không hiểu nổi sự tan rã phi lý của cuộc sum họp đau đớn của gia đình mình. Phải chăng đời sống con người luôn luôn phức tạp và có quá nhiều những điều khó hiểu? Hai chị em ruột, cùng cha, cùng mẹ, cùng lớn lên trong một gia đình, từng sống qua một thời niên thiếu và tuổi trẻ bên nhau nhưng rồi họ lại có những ý nghĩ và lựa chọn không giống nhau! Có thể nào vì hoàn cảnh và lối sống hai nơi cách xa ngoài ngàn dặm đã đưa đến sự chia cách không thể vãn hồi? Hay có thể chính họ đã độc lập đến độ tự quyết định hành động của mình, không nhân nhượng, để làm khổ nhau?
Không ai hiểu nổi …

Đám tang của cụ bà được tổ chức giản dị nhưng không vì thế mà không tốn kém cho Lan. Nàng cũng vẫn làm hết bổn phận của đứa con có hiếu với mẹ, từ lựa chọn nhà quàn sang trọng đến các nghi thức theo truyền thống. Chưa hết, bây giờ nàng đang phải tiếp tục lo cho gia đình em gái theo sở nguyện của họ. Nàng biết thế nào Hải cũng cự nự vì vừa chi tiêu cho gia đình qua đây, tiền tang lễ, rồi nay lại phải mua vé thêm cho cả nhà Liên đi Cali…

Đêm hôm đó, ở D. ngoài trời cũng đổ tuyết lất phất và lạnh như ngày họ đến thành phố hẻo lánh này. Khách đến viếng tang thấy rõ sự rạn nứt giữa Lan và Liên: hai chị em đứng ở hai đầu quan tài và tránh nhìn mặt nhau…

* Ngọc Cường.

bài đã đăng của Ngọc Cường


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch