Trang chính » , Văn Chương Phùng Nguyễn Email bài này

Ba anh em trong một căn phòng bệnh viện

2 bình luận ♦ 17.10.2016

 

Buổi chiều rất nắng, xuyên qua cả màn che cửa sổ, ngột ngạt căn phòng át cả máy điều hòa. Đây là một căn phòng bệnh viện, trông thô sơ như là một phòng bệnh viện trong một phim truyện châu Phi mặc dù đây là một căn phòng ở Mỹ. Hai người đến thăm và một người nằm. Cả ba cười nói nhỏ nhẹ và lễ độ, xã giao vừa phải với người thứ tư cũng đang lảng vảng tại chỗ, là cái chết. Lúc đó Khánh Trường đang lâm trọng bịnh, vào thời kỳ chót, tưởng là ngày một ngày hai không qua khỏi được.

Đó là lần đầu tôi gặp Phùng Nguyễn, và ba người là ba người lính, anh Phùng đến đây lãnh nhiệm vụ được giao phó từ Khánh Trường. Anh Khánh Trường rút ra từ dưới gối cuốn Hợp Lưu chót và vân vê hay là mân mê. “Chiều bàn giao, trong vùng đêm đen biên giới, theo cánh quân, anh đóng ngang lưng chừng đồi”. Theo cấp bậc cũ 1975, hệ thống quân giai, thì Khánh Trường là Trung sĩ nhất, anh Phùng là binh nhất còn tôi là binh nhì. Khi ra đến ngoài, Phùng Nguyễn nhắc lại với tôi là Khánh Trường chết thì ôm mỗi một cuốn Hợp Lưu ra đi. Tôi bảo “Thì vậy, nhưng giao lại cho anh vậy là an tâm”.

Năm bao nhiêu thì tôi không nhớ, chắc 15 năm về trước. Từ đó tôi có dịp gặp lại anh Phùng nhiều bận và tuy ăn nhậu với nhau thì ít, nhưng trên “mặt trận” văn nghệ thì cái tình nó nhiều. Anh Phùng là người tôi hoàn toàn tin tưởng và làm tôi hoàn toàn an tâm, dù trong hoàn cảnh nào. Tôi với anh hẳn là khác biệt, về quan điểm, lập trường, về chính kiến, trong lãnh vực của chúng tôi là văn nghệ. Đó là chuyện để trao đổi, và bàn cãi và trao đổi hay bàn cãi thì chỉ ích lợi với một người lương thiện vầ mặt tri thức. Anh Phùng là một người như vậy, trước hết và đầu tiên, trước khi nói đến cái tình.

Anh Phùng là một người rất nhiều tình anh em. Anh khéo dấu đằng sau cái giọng nói vỡ gẫy của anh, sau những cái cười mép một phần ba. Tôi vẫn còn tiếc và sẽ tiếc mãi, dịp anh đến Nam Cali rủ theo anh lên San Jose để thăm anh Nguyễn Xuân Hoàng vào lúc cuối. Lần đó tôi không đi được để thăm lại “cậu Hoàng” của tôi, vào thời kỳ anh đã chắc chắn là sớm phải ra đi thôi. Phần anh Phùng thì quả thật bất ngờ.

Giờ thì tôi cảm thấy bất an hơn, tiến lên, xung phong, đi đâu cũng phải nhìn sau lưng, ngoái lại không còn có anh Phùng. Vĩnh biệt anh, một người bạn đồng đội.

bài đã đăng của Đỗ Kh.


2 bình luận »

  • TQ viết:

    Căn phòng phong trần, cầu thang lộ thiên gập gãy, ba người lính đều có làm thơ, mỗi người một kiểu, và đều chung tình, từng riêng mỗi cách.

    Viết một hậu từ cho văn học sử, Bolsa – hay là, tình sử Ngõ Song Long? – mà nhẹ bơn, xưa, giờ có một người.

  • lê thị thấm vân viết:

    “mình có ba người
    vừa đúng nét (năm)* mươi
    những chiều mây lưng đồi
    tầm mắt hướng xa xôi,
    ngày sau một hai trong ba đứa
    không chung đường
    chắc nhớ nhau nhiều lắm….”

    trích ‘chúng mình ba đứa’
    nhạc và lời của song ngọc & hoài linh
    * đúng lời bài hát là đôi

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch