Trang chính » , Văn Chương Phùng Nguyễn Email bài này

Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian

 

 photo mot chuyen di - nguon - nguyen huu hong minh
Bia Tiệp Đà Nẵng 3.2011
(từ trái sang phải) Huỳnh Lê Nhật Tấn, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Trần Nghi Hoàng, Nguyễn Thụy Kha, Ngô Quy Nhơn và Phùng Nguyễn
ảnh
Nguyễn Hữu Hồng Minh

 

1. Tôi trở lại Mỹ cuối năm 2012. Bốn tháng sau, từ San Francisco, tôi cùng Phương tiếp tục cuộc thiên di. Chúng tôi bay qua miền Đông, tiểu bang Pennsylvania, quận hạt Lancaster. Không còn nhà quê một cục tuyền ruộng bắp với nhà thờ nữa, giờ đây Lancaster, quê hương của James Buchanan, vị tổng thống thứ 15 Hoa Kỳ, cũng là nơi có cái làng Amish mà người dân chuyên mặc đồ đen, đi xe ngựa được dùng làm bối cảnh trong phim “The Witness” do Harrison Ford đóng đã có những căn “apartment” hay “condo” ở down town giá bán lên tới 400-500 ngàn đô la cho những cậu trẻ thành đạt trong giới Yippies. Tôi lục lại hành trang, tìm lại những số điện thoại hiếm hoi của bạn bè người quen cũ. Lê Tạo, Phùng Nguyễn, Phan Nhiên Hạo, Trần Trung Việt… Lê Tạo và Phùng Nguyễn thì ở California. Vậy mà tôi đã quên không gọi họ khi lưu lạc San Francisco. Tôi đã quên, nhiều khi tôi quên trắng mọi chuyện. Nói chuyện với Phùng Nguyễn, tôi biết anh và Quỳnh Loan đã dọn về Maryland được một thời gian. Tôi nói với anh tôi đang ở Pennsylvania, Lancaster. Phùng Nguyễn bảo, tôi có hay tin anh về lại Mỹ nhưng cứ nghĩ anh đang ở California. Tôi cười nói với Phùng Nguyễn: “Tôi ở đây thì gần anh hơn. Chỉ một hai tiếng lái xe là cùng.”

Thực sự, tôi rất mừng khi biết Phùng Nguyễn đang ở Maryland. Khi quyết định cùng Phương bay về Lancaster, tôi đã dọn cho mình cái tâm thế của một người đi ở ẩn. Đi ở ẩn cùng hồng nhan tri kỷ của mình, há chẳng vui sao? Về vùng đất băng giá quạnh hiu này, tôi đã biết trước trong danh sách bạn hữu có thể nói được cùng nhau một câu chuyện, một câu chuyện thực sự, không có ai ở gần dưới nửa ngày đường lái xe. Phải hiểu, một câu chuyện thực sự có thể chỉ cần năm phút, nhưng nhiều khi lại phải kéo dài cả ngày, khi đó là một câu chuyện không thể nói qua điện thoại hay qua những phương tiện “technology” tối tân nhất, như vừa nói chuyện vừa nhìn thấy nhau qua màn hình “chatcam computer.” Một câu chuyện thực sự, theo tôi, là những người muốn nói với nhau phải cùng ngồi trong một không gian, cùng mặt đối mặt, người này phải thở không khí của sự hiện diện của người kia. Tôi và Phùng Nguyễn lên kế hoạch gặp gỡ để rồi có thể sẽ có kế hoạch làm việc cùng với nhau.

Trong hiện tình sinh hoạt văn chương văn nghệ èo uột hiện nay ở hải ngoại, hiếm còn được người như Phùng Nguyễn. Anh thường quan tâm tới chuyện sáng tác và xuất bản sách, không phải cho cá nhân anh mà là cho tất cả những người cầm bút lưu vong ở hải ngoại. Kế hoạch “Trên kệ sách” của anh và trang mạng Da Màu dường như không khả quan lắm. Tôi loáng thoáng nghe anh nhắc tới phương án “print on demand” và Amazon. Anh hứa sẽ đi vào chi tiết khi chúng tôi gặp mặt. Sau đó không bao lâu, anh và Quỳnh Loan tới Lancaster thăm tôi và Khánh Phương. Rồi chúng tôi giữ liên lạc khá chặt chẽ. Có bận, tôi và Khánh Phương đã qua Maryland ở lại với anh và Quỳnh Loan nguyên một “long weekend.” Tôi được cho ăn món mì Quảng, đặc sản của quê hương anh do tự tay Phùng Nguyễn nấu. Như một thói quen nhiều năm không lý giải, tất cả những bài viết cho Da Màu tôi đều gửi qua anh, từ một bài thơ, bài lý luận hay bất cứ thể loại nào. Từ khoảng giữa tháng 8, năm 2015, tôi gửi anh bài viết “Một câu chuyện về một câu chuyện” hay “Một cuốn sách về một cuốn sách.” Đây là bài tôi viết về cuốn Hậu chuyện kể năm 2000 hay Thời biến đổi Gene của Bùi Ngọc Tấn. Phùng Nguyễn điện thoại cho tôi nói, anh Nghi Hoàng cắt bớt còn khoảng ngàn rưỡi ngàn tám chữ gì đó, được không, để tôi đăng trên VOA trước rồi sẽ đăng “full version” lên Da Màu sau. Đăng trên VOA anh sẽ được ít tiền nhuận bút. Khi bài tôi viết về Bùi Ngọc Tấn đã đăng trên VOA và Da Màu rồi, Phùng Nguyễn lại điện thoại nhắc, cứ cách khoảng 4 hay 5 tuần, anh Nghi Hoàng viết cho tôi một bài để đăng trên VOA rồi sau đó đăng trên Da Màu hay đâu cũng được.

Qua tuần lễ đầu tháng 11, Khánh Phương nhắc tôi: “Cún viết bài cho anh Phùng đi, sắp tới hẹn rồi đó.” Lần này, tôi viết bài “Khủng bố và khủng bố mãn tính” nói về bọn khủng bố Hồi Giáo và khủng bố Trung Cộng. Rút kinh nghiệm, để khỏi phải cắt xén như lần trước, tôi viết chỉ trên dưới ngàn rưỡi chữ. Chín giờ tối hôm ấy, viết xong, tôi nói với Khánh Phương lúc sửa soạn bước vào phòng tắm, “Meo đọc lại bài anh viết cho anh Phùng rồi gửi đi giùm anh nghen.” Vừa dợm bước đi, tôi nghe tiếng Khánh Phương kêu “Anh ơi.” Giọng của Phương có vẻ hốt hoảng, bất thường. Tôi dừng lại hỏi, “Sao thế, Meo?” Phương nói, “anh Phùng Nguyễn mất rồi anh ơi.” Phương vừa đọc được một dòng tin trên mạng, nhà văn Phùng Nguyễn ra đi sáng ngày 17 tháng 11 năm 2015 tại Maryland. Phương gần như lạc giọng hỏi tôi: “Có phải thật không anh?” Tôi nói, “Anh không nghĩ ai dám đùa chuyện này đâu.” Khánh Phương buột miệng: “Hôm nay là ngày sinh nhật của anh.” Tôi đã quên béng ngày sinh nhật của tôi, Khánh Phương thì có lẽ vừa chợt nhớ. Còn Phùng Nguyễn, anh đã chơi ngang lựa đúng ngày sinh nhật của tôi mà bỏ đi. Và có lẽ từ bây giờ tôi khó có thể quên ngày sinh nhật của mình cũng như chẳng thể quên được ngày giỗ của anh.

2. Trước tháng Tư năm 2013, tức là trước lúc tôi và Khánh Phương ngụ cư ở Lancaster và trước cả thời gian tôi quay về Việt Nam hồi cuối năm 2007, tôi và Phùng Nguyễn liên lạc trao đổi với nhau hầu như là qua email, chỉ có vài lần qua điện thoại. Tôi cũng không còn nhớ cơ duyên nào đã khiến tôi và Phùng Nguyễn quen biết nhau rồi kết nhau nữa. Có điều tôi biết chắc là càng ngày tôi cộng tác với Da Màu thường xuyên hơn là qua anh. Trong năm năm quay về Việt Nam làm cuộc thử nghiệm với lửa, Phùng Nguyễn là một trong số ít người hiếm hoi tại Mỹ tôi còn giữ liên lạc. Mùa xuân năm 2011, Phùng Nguyễn email báo sẽ về Việt Nam thăm gia đình và sẽ ghé xem “căn biệt thự và gift shop do nhà nước cộng sản Việt Nam tặng cho tôi” như tin đồn trên mạng.

Buổi chiều, Phùng Nguyễn gọi cho tôi nói anh vừa từ Saigon về tới Đà Nẵng, nhằm lúc tôi đang chơi ở Đà Nẵng với Nguyễn Thụy Kha. Tối hôm ấy chúng tôi đã có buổi họp mặt thật vui trên tầng hai cái nhà hàng dường như là của em Phùng Nguyễn. Một buổi họp mặt quốc tế vì có cả Thường Quán từ Canada hay Úc gì đó về dự đám tang của bố, và Phùng Nguyễn từ Mỹ, có Trần Thiên Thị, Huỳnh Lê Nhật Tấn ở Đà Nẵng, Liêu Thái ở Vĩnh Điện và cô bạn gái tên Nhi người Quảng Trị, giờ đã là bà mẹ hai con của Liêu Thái. Tiền mấy chai vang đêm đó là 500 ngàn tiền nhuận bút một bài thơ của Thường Quán đăng trên báo Lao Động từ hồi nào chẳng biết, do Nguyễn Thụy Kha đưa. Tiệc tan, tôi theo Phùng nguyễn về nhà người em của anh qua đêm. Sáng hôm sau, Phùng Nguyễn xách ba lô theo tôi đi đón xe buýt về Hội An. Từ bến xe buýt, hai tên hai chiếc ba lô trên lưng lóc cóc về tới số 12 Phan Thành Tài, tôi vừa mở khóa cổng vừa nói với Phùng Nguyễn, đây, căn biệt thự của tôi. Phùng Nguyễn vừa bước qua cổng vừa cười lớn, thơ mộng đấy chứ, có cả cây kiểng, hoa lá ngoài sân. Nào hồng sa mạc, nào bông giấy đủ sắc màu. Vào nhà hai tên vứt hai ba lô xuống sàn xong, Phùng Nguyễn thọc tay vào túi quần đi một vòng từ trước ra sau xong trở về tới cái bàn ở phòng khách kéo ghế ngồi rồi hỏi tôi: “Anh Nghi Hoàng trả bao nhiêu một tháng?” Tôi đáp lúc tôi mới về, Lý Đợi giới thiệu tôi với người bạn tên Lê Hữu Thọ, Thọ giới thiệu tôi với chủ nhà. Lý Đợi đưa tôi tới gặp chủ nhà rồi trả giá giùm. Lúc đó chủ nhà đòi hai triệu một tháng. Lý Đợi trả giá còn triệu tám. Đó là hồi đầu năm 2008. Bây giờ tôi đã trả lên tới hai triệu hai một tháng. Cứ ba tháng trả tiền nhà một lần. Mỗi tháng trả thêm tiền điện và internet này nọ khoảng hơn 500 ngàn đồng nữa. Phùng Nguyễn hỏi tôi: “Sống được chứ? Anh dạy Anh văn và viết bài lai rai cho vài tờ báo phải không?” Tôi gật. Phùng hỏi tôi: “Anh mệt không? Đi ra phố?” Tôi cười, “Mệt gì mà mệt. Mình đi”. Phùng bảo, hôm nay mình đi cưỡi ngựa xem hoa thôi, mai tôi sẽ nhờ anh đi mua ít quà lưu niệm.

Hai tên thả bộ ra đường Hai Bà Trưng rồi cứ thế mà tiến thẳng vào giữa phố cổ Hội An. Trần Phú, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học… Đứng bên này Hội An ngó qua bên kia An Hội mà ở giữa là sông Hoài, vẫn là một khúc của sông Thu Bồn với vài chiếc xuồng lác đác, thỉnh thoảng một con đò máy chạy qua té nước lên cùng tiếng âm âm tịch lặng, rồi tôi kéo Phùng Nguyễn về cái quán nhỏ có tên “Đầu làng” trước lối quẹo trái đi về Cẩm Nam. Quán này tôi đã từng ngồi với Trần Quảng Nam, có cả Phạm Phú Sương và Kim Tuyến. Tôi và Phùng Nguyễn ngồi nói chuyện về Hội An và Đà Nẵng. Về văn nghệ trong nước, ngoài nước. Về California, nước Mỹ. Về đủ mọi thứ chuyện có liên quan và không liên quan với nhau. Buổi tối, trong căn nhà 12 Phan Thành Tài, Phùng Nguyễn nhìn chiếc giường ngủ cười, hỏi tôi. Ông có “ghê”[1] hay “bai”[2] không vậy cha? Tôi cười lớn, Trần Nghi Hoàng “thẳng băng”[3] ông à. Sáng hôm sau, hai tên kéo nhau ra phố chơi mỗi tên một tô bún chả cá xong tôi và Phùng lại kéo nhau vào phố cổ cho anh mua quà lưu niệm. Tới tiệm nào tôi cũng trả giá rất kỹ giùm cho anh. Tuy những người buôn bán trong phố cổ Hội An không nói thách tận trời xanh như nhiều chỗ khác, nhưng cũng có. Cậy mình dù sao cũng cư dân Hội An gần ba năm, tôi ra vẻ sành sõi mua bán giùm cho bạn mình ở xa về vậy thôi. Đến một cửa hiệu bán hàng lưu niệm, ở bậc thềm có một người đang ngồi chơi. Thật khó để gọi người này là thanh niên hay cậu bé, vì khuôn mặt vuông hơi ngắn, rám nắng là của một người đàn ông trên ba mươi, nhưng tay chân và chiều cao thì thấp ngắn như một cậu bé mười hai. Phùng Nguyễn nói nhỏ với tôi, tiệm này của người bà con. Tôi mua gì, họ ra giá bao nhiêu, anh cứ để tôi mua, không cần phải trả giá giùm nhé. Lần này tôi về có việc và không đủ giờ để thăm họ hàng, đành chỉ thăm họ bằng cách này thôi. Anh có chắc là họ không nhận ra anh? Anh gật. “Tôi chắc.” Phùng Nguyễn mua một số món đồ lưu niệm và không hề trả giá cho một món nào. Hai người bán hàng rất ngạc nhiên. Thậm chí lúc tính tiền họ đã tự động bớt cho anh vài món. Phùng Nguyễn có những tế nhị âm thầm như vậy. Nếu tôi không đi chung với anh lần đó thì làm sao biết được. Chia tay Phùng Nguyễn ở trạm xe buýt để anh đi Đà Nẵng, chúng tôi hẹn gặp lại. Tôi cười lớn, không ở Việt Nam thì ở Mỹ. Phùng Nguyễn nói tôi sẽ về thăm anh nữa, nếu anh còn ở Việt Nam.

3. Năm 2012, Phùng Nguyễn về lại Việt Nam và phone cho tôi. Nhưng lúc đó tôi và Phương đang ở Hà Nội nên chúng tôi không gặp được nhau. Tháng 5 năm 2011, tôi bị tai biến, nằm bệnh viện Thái Bình Dương tám ngày, Khánh Phương chăm sóc cho tôi, từ tắm rửa cho tới thuốc thang, miếng ăn, giấc ngủ. Phùng Nguyễn từ Mỹ đọc tin tôi bị tai biến trên Internet đã gởi một text nhắn tin cho tôi. “Anh Nghi Hoang, duoc tin anh bi stroke, khi nao anh noi chuyen duoc thi phone ve My cho toi. Day la so dien thoai cua toi.”

Phùng Nguyễn điềm đạm và ân cần với bằng hữu. Thỉnh thoảng anh cũng có chút tinh nghịch, những đức tính này có thể nhận ra trong văn chương Phùng Nguyễn. Nhưng đây là lần anh đã chơi ngẳng[4] và chơi ngang cùng lúc. Phùng và tôi ngang ngửa tuổi nhau. Nếu tính ngày giờ, tôi còn lớn hơn anh vài tháng. Vậy mà Phùng Nguyễn đã thản nhiên không bóp còi lách ngang qua mặt tôi bỏ đi không một lời từ giã. Lại chọn đúng ngày sinh nhật tôi để chơi cú này thì đúng là chơi ngẳng. Tôi nói thầm với Phùng Nguyễn, mai mốt gặp nhau tôi sẽ tính với anh, Phùng Nguyễn à.

Lancaster, PA ngày 14 tháng 9, 2016


[1] “Ghê”: gay, đồng tính nam

[2] “Bai”: bisexual

[3] “Thẳng băng”: straight

[4] “Ngẳng”: tiếng địa phương Quảng Nam, nghĩa là nghịch phá.

bài đã đăng của Trần Nghi Hoàng


2 bình luận »

  • Thường Quán viết:

    Anh Trần Nghi Hoàng,

    Vẫn còn nhớ như in buổi chiều thực bất ngờ căn nhà ở đường Phan Châu Trinh phố Hải Châu có hai anh Phùng Nguyễn và Trần Nghi Hoàng bước vào (như đại mộng) thắp hương ở bàn thờ thân phụ của tôi. Rồi thì chúng ta ghé tới mái hiên nào một tháng Ba Đà Nẵng, bên hông căn nhà của bào đệ anh Phùng, ngồi nói chuyện rảo, ba phương tụ lại dốc đời người, trong tiếng động ầm vang tiếng nhạc tiếng người quanh quanh, cho tới khi chiều lên, thì qua công lao nối kết cũng của anh Phùng, chúng ta đã gặp các bạn thơ keo sơn xứ Quảng. Chỉ thiếu anh Nguyễn Thụy Kha, người đã có bộ nhớ phi thường để mà trao tay món nhuận bút trên trời(xứ lạ) cho tất cả mọi người có một buổi đoàn viên ra gì. Tôi đồ rằng đó là nhuận bút cho một tiểu luận về thi sĩ Văn Cao (“Văn Cao- Chén Trà và Khoảng Trống”), nhưng hoàn toàn xin để ngỏ chỗ này, để hôm nào gặp anh Thụy Kha thì cảm ơn và hỏi lại.

    Thiên địa giả, vạn vật chi nghịch lữ
    Quang âm giả, bạch đại chi quá khách

    Nhớ xiết bao tất cả. Hình dung anh Phùng Nguyễn ở mút lề đường phố Hải Châu với tất cả xúc động.

    Chúc anh nhiều sức khỏe. Hẹn gặp lại.
    TQ

  • Huỳnh Lê Nhật Tấn viết:

    Mỗi năm về quê xứ sở miền Trung đều gặp anh Phùng Nguyễn, anh em hội tụ lại cho sân chơi da màu.

    Lần nào gặp anh đều đưa ra những cái mới mẻ cho anh em văn nghệ trong và ngoài nước, nhất là kệ sách đọc trên ipad, iphone. Rồi lại rất nhiều chuyện ngày xưa kỷ niệm – tháp Bàng An, Quảng Nam…

    Đọc những dòng anh Trần Nghi Hoàng kể quả là vết nứt thời gian trôi đi.
    Tôi bỗng chồi dậy trong lòng bao kỷ niệm ùa về.

    Biết im lặng để chúng ta lại ghi nhớ
    Tâm hồn như sợi dây âm dương dài buộc thắt lại nhau.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch