Trang chính » Sáng Tác, Thơ, Văn Chương Phùng Nguyễn Email bài này

Mặt Trời Bé Con

 

Dawn-At-Sea

 

LTS: Nhà văn Phùng Nguyễn đã thố lộ trong một bài phỏng vấn (Văn Học số 182, tháng 6, 2001) rằng anh đã từng “tập làm thơ, có điều dở quá nên giấu biệt.” Khác với quá trình văn xuôi và tiểu luận – hai lĩnh vực mang nhiều dấu tích thử nghiệm và khai phá đa diện trong giai đoạn 1995 – 2015, thơ Phùng Nguyễn hầu hết là thơ tình, thể hiện con người lãng mạn, nhân hậu của anh – đây cũng là một khía cạnh mà anh giữ … khá kín. Nhà văn Nguyễn Phước Nguyên, trước đây là một cộng tác viên của nhóm Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng (Ô Thước) đã gửi “Mặt Trời Bé Con” đến BBT Da màu.  Theo lời anh Nguyễn Phước Nguyên, nhà văn Phùng Nguyễn đã cảm tác bài thơ trong dịp phu nhân anh Nguyên (chị Thúy) sinh cháu gái đầu lòng là An Thuyên: “[B]ài thơ này là bài thơ ngôn từ ‘vượt’ và ‘bốc’ nhất của anh Phùng, chỉ một câu ‘Em nằm cô đơn vượt biển một mình,’ anh Phùng diễn tả thật cô đọng và trọn vẹn cái bất lực của người chồng bên cạnh vợ mình, nhìn vợ đau chuyển bụng từng cơn mệt lả, mà thấy bất lực vì không làm sao chia sẻ cơn đau của vợ mình.”

 

 

Mặt trời bé con

               (Cho Nguyên, Thúy & An Thuyên)

Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm sao giữ hạnh phúc trong tay
Nhưng có một lần đã từng yêu quá
Sản phụ xanh xao vòng bụng căng đầy

Vú em thâm quầng ươm mầm sữa ngọt
Giọt trắng thơm tho chờ mớm thương yêu
Mắt sâu như đêm dài thêm nỗi đợi
Nước tràn bờ cao vỡ bọc cưng chiều

Bệnh viện nửa khuya drap xanh đèn sáng
Em nằm cô đơn vượt biển một mình
Những ngón tay run bíu tôi rất chặt
Cơn đau huy hoàng mở cuộc tử sinh

Em cửa yêu thương một lần mở rộng
Từ đó mọc lên mặt trời bé con
Và tiếng u ơ làm nên câu hát
Và mắt ngây thơ xanh lại hao mòn

Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm bài thơ âm vận rất tròn
Chỉ biết có lần đã từng yêu quá
Em bụng căng, và mặt trời bé con

NDP
4/3/97

*Văn Học Nghệ Thuật # 287 (April 11, 1997)

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


1 bình luận »

  • NTH viết:

    Đây là một trong những bài thơ tôi đã phải đọc nhiều lần, đã dừng lại rất lâu, không chỉ ở mỗi cuối câu và cuối mỗi đoạn thơ. Nói chung, cái viết, nhất là thơ, viết ra rồi, như một sinh thể, làm như nó có đời sống của nó: sẽ đi, sẽ lăn lóc hành trình, lang bạt gõ cửa đây kia, hay… biến mất. Nhưng lỡ mà nó trở lại, đứng đấy, như bài thơ này, trong tình huống này, sinh thể ấy có một nụ cười mới kỳ bí làm sao! Vần điệu như một bài thơ của John Donne. Vần điệu như một bài sonnet của Shakespeare. Vần điệu như một bài ca của Trần thị Tuệ Mai. Vần điệu như cao điểm văn học hải ngoai, làm lại cuộc đời, những năm 80. Vần điệu. Và tuyệt đối khả hợp.
    Phùng Nguyễn, anh đã chọn một khung cảnh đẹp nguyên mẫu của đời sống, để làm một bài thơ vần (mà BBT Da Màu tin là duy nhất của anh), có phải vì anh đã nhìn thấy đứa trẻ chào đời đó một hôm sẽ trở lại như thế đây.
    Trở lại, cao lớn, xinh đẹp, và hồn nhiên mở cửa. Hai khung cảnh nhập chung cùng làm một. Một căn phòng bệnh viện bảo sanh, một qua đêm, một đầu sáng, một cuộc sinh nở, một cửa Sinh, một Vượt Cạn, một Lâm Bồn, một hiểm nghèo ngang ngửa sống /chết, một bé con chào đời, một mặt trời, một bình minh, một khởi nguyên, một choáng ngợp, một “huy hoàng” hạnh phúc khiến người chứng là anh phải lao đi vào một trận thơ vụt hiện.
    Mấy chữ “tôi chưa hề biết” bình dị mà uyên áo xiết bao.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)