Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

giữa sự sống và cái chết

0 bình luận ♦ 29.09.2016

 

1. Cuối cùng chẳng có gì để nói, giữa hai chúng ta. Nàng in những vệt tay của nàng lên cơ thể tôi. Có vệt loang như máu. Có vệt như thân của những con rắn xà lan trên khuôn ngực. Có vệt như đám lửa rừng rực bốc lên. Và những khoảng rừng âm u tối khi chúng tôi nằm xuống bên nhau. Chúng ta cuối cùng cũng cạnh bên nhau, theo cách này. Nàng gào riết như con thú dữ. Cố đóng dấu lên thân thể nát nhàu của tôi. Nhưng bất lực phải không. Nàng quay đi và khóc. Những giọt nước mắt trườn vào trái tim tôi. Tôi thấy mình chỉ còn là một giọt máu đi hoang.

2. Và bây giờ tôi sẽ bắt đầu hát. Một bài hát khác. Trong cơn cuồng nộ của bão giông, tôi muốn xua đi những than vãn, tị hiềm nhưng mặt băng bắt đầu nứt. Mặt trời nuốt gọn tôi như một con trăn khổng lồ ăn thịt đứa trẻ. Chàng trai, cuối cùng, chàng cũng đến nơi này. Để chết?

3. Từ một cơ mưa lũ, khoảng sáng lóe lên rạch ngang bầu trời. Những sinh vật trong góc tối sinh sôi. Ta có thể chết như thế không. Một sợi tầm gai chẳng hạn. Một mảnh đứt gãy của kỉ nguyên chẳng hạn. Một hạt đen vùi lấp chẳng hạn. Nhưng khi mưa tràn xuống. Chỉ còn nhận ra một điều, phải sống. Phải sống phải không?

4. Tự nhiên sau một giấc mơ tỉnh dậy. Tôi bị vất vào nơi này. Họ đang nói điều gì. Không thể hiểu. Tôi lang thang như một chiếc bóng. Những ánh nhìn xa lạ rọi vào tôi rồi lướt qua nhanh như một khoảng sáng lưỡi dao. Tôi thấy điều vô nghĩa nhất chính là thân thể mình. Chúng tan biến đi như một làn khói. Và nhập vào đôi mắt mẹ tôi. Thành một màu u xám.

5. Mỗi ngày tôi chọn một mặt nạ, đeo vào mình để đứng trước gương. Tôi bắt đầu quá trình tô vẽ. Đây là màu đen của rừng, màu vàng của nắng chiều đã chết, màu xám của những mạch nước bỏ hoang. Tuyệt nhiên thiếu vắng màu xanh. Lẽ nào tôi chọn đó là màu môi. Khi tôi nằm xuống, hoà vào nơi này. Nhưng ngay lập tức, khi ánh mặt trời chiếu rọi, tôi thấy mình trần truồng một thân thể hoen ố. Mặt trời đã thắp. Và không một sinh vật nào được quyền giả dối  nơi này. Tôi lột mặt nạ, từ nay tôi không cần đến chúng.

6. Sẽ không còn nữa những ngày tháng này. Chúng chỉ còn là dĩ vàng không màu, không mùi. Tôi nằm xuống và thở. Rất bình yên như ánh sáng.

bài đã đăng của Vũ Uyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch