Trang chính » , Văn Chương Phùng Nguyễn Email bài này

Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm

0 bình luận ♦ 26.09.2016

Thap Cham

Tôi gấp cái truyện ngắn vừa viết xong nhét vào túi quần rồi thong thả lái xe đi dự buổi họp mặt tất niên đón xuân Ất Hợi 1995 tại tòa soạn của tạp chí Văn Học. Gọi là tòa soạn cho oai chứ thật ra đó là nhà riêng của anh Nguyễn Mộng Giác, một căn nhà khang trang, rộng rãi đủ chỗ ngồi cho ba, bốn chục người tụ họp ăn uống, bàn chuyện văn chương. Căn nhà vốn đã rộng nhưng tôi biết tấm lòng chủ nhân của nó còn rộng hơn bội phần. Vì lý do đó mà hầu hết những nhà văn ở hải ngoại khi có dịp ghé Little Saigon, thủ đô của người Việt tỵ nạn thường tạt qua thăm căn nhà này. Khi tôi đến nơi, trong nhà đã khá đông khách mời. Theo sau tôi là một anh bạn trạc tuổi tôi với gương mặt đầy vẻ phong trần dày dạn nắng mưa, tay xách thùng bia nặng trịch, tay kia cặp chai rượu. Tôi nghĩ thầm: ông văn sĩ nào mà chịu chơi quá sức vậy nè, uống chừng đó rượu nếu không say, đúng là cao thủ võ lâm.

Anh Nguyễn Mộng Giác ra tận cửa đón khách, sau vài câu thăm hỏi anh nắm tay người bạn trẻ lôi vào nhà, kéo thẳng đến bộ sa lông trước lò sưởi. Với nụ cười hớn hở trên môi, anh Giác giới thiệu với mọi người:

-Đây là Phùng Nguyễn, tác giả truyện ngắn “Tháp Ký Ức” đăng trong báo Văn Học số xuân Ất Hợi 1995.

Anh bạn trẻ Phùng Nguyễn có vẻ hơi bối rối khi chào hỏi mọi người. Tôi bắt tay Phùng Nguyễn mà không ngờ rằng tụi tôi trở thành bạn thân suốt mấy chục năm trời. Nhà văn Võ Phiến đang ngồi trên ghế sofa, ông hớp một ngụm trà rồi với một giọng nói nhẹ nhàng hỏi thăm Phùng Nguyễn về cô giáo Tố Quyên. Cụ Tịnh Liên Nghiêm Xuân Hồng đang thưởng thức dĩa xôi với tôm chấy do chị Diệu Chi làm riêng cho ông. Ông thắc mắc muốn biết tuổi tác của cô giáo Tố Quyên.

Phùng Nguyễn vừa trả lời hai nhà văn lớn xong chưa kịp uống ngụm bia để lấy lại sức, nhà văn Ngự Thuyết với giọng Huế hoàng tộc tò mò hỏi Phùng Nguyễn về ông thầy giáo đầy lòng nhân từ Tôn Thất Kham trong “Tháp Ký Ức”. Tôi biết nhà văn Ngự Thuyết cũng thuộc dòng dõi Tôn Thất, không chừng ông đang dò hỏi để tìm bà con của mình cũng nên.

Tôi chỉ là độc giả dài hạn của Văn Học, không phải là văn sĩ, cũng không phải là thi sĩ, chỉ vì đam mê văn chương với chữ nghĩa cho nên mới lân la đến “Tụ Hiền Trang” này (nói theo kiểu của Kim Dung). Tôi nhớ lại, tờ Văn Học xuân Ất Hợi tôi đang đọc dở dang ở nhà, rồi tự hỏi, “Tháp Ký Ức” nằm ở trang nào? Tại sao mọi người đã đọc rồi mà tôi lại chưa. Giận mình sao không đọc cho hết tờ báo để giờ đây ngồi nghe chuyện mà cứ như vịt nghe sấm. Thay vì đi lấy thức ăn rồi nhập vào với một nhóm nhỏ nào đó để vừa ăn vừa hóng chuyện văn chương. Tôi lượm một cuốn Văn Học xuân Ất Hợi để trên quầy rượu trốn ra ngoài xe của tôi đậu ở ngã ba cuối đường.

Tôi đọc “Tháp Ký Ức” trong một hoàn cảnh khá đặc biệt, dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn nhỏ trên trần xe chiếu xuống, bên ngoài trời tối đen, kèm theo chút lành lạnh của mùa đông Cali. Sức hấp dẫn, lôi cuốn của truyện “Tháp Ký Ức” khiến tôi đọc luôn một mạch không kịp ngừng nghỉ. Khi đọc đến trang cuối cùng của truyện, tôi vẫn còn luyến tiếc không muốn buông sách xuống. Chần chừ giây lát, tôi bắt đầu đọc lại lần thứ hai, lần này tôi để cho đầu óc mình hoàn toàn thanh thản, từng chữ, từng câu chầm chậm trôi qua trước mắt rồi in sâu vào trí nhớ.

Truyện “Tháp Ký Ức” viết về một cậu học trò nghèo ở một làng quê cách xa Hội An chừng ba chục cây số, thi đậu vào đệ thất trường trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Cậu rời xa mẹ già và mấy người em gái dễ thương lên ở trọ ngoài phố để theo đuổi việc học. Giữa năm học, quê cậu bị lụt lội, hoa màu bị tàn phá. Cậu phải xin lãnh bánh mì đi bán vào buổi tối kiếm thêm tiền, phụ mẹ trả tiền cho chủ nhà trọ.

Phùng Nguyễn viết: “Mỗi đêm tôi hăng hái vác cái bao tải chứa những ổ bánh mì thơm tho nóng hổi đi vào các khu xóm rao bán, có lần tôi đang ngoác miệng rao inh ỏi. Bánh mì nóng dòn đây. Bỗng có tiếng ai nghe quen quen gọi hỏi mua. Đến gần tôi nhận ra thầy Kham. Thầy trò nhìn nhau ngỡ ngàng. Hình như mắt thầy hơi ươn ướt, cuối cùng thầy giành mua hết những ổ bánh mì còn lại của buổi tối. Tôi còn nhỏ nhưng cũng biết là thầy muốn giúp mình, chứ thầy cũng ở trọ đi dạy học làm gì mà một mình có thể ăn hết chừng ấy bánh mì trong một vài hôm”

Ở một đoạn khác viết về cậu bé tinh nghịch, phá phách, ưa lý luận nhất là hay cãi chày cãi cối khiến cô giáo Tố Quyên phải bật khóc. Phùng Nguyễn diễn tả:

Sau này, trong cuộc đời ba chìm bảy nổi của mình, tôi đã có dịp chứng kiến đàn bà khóc, có khi vì tôi, có khi vì tình địch của tôi, có khi vì một lý do nào khác, cũng có khi không vì lý do nào hết. Nói chung đàn bà trông đẹp và dễ thương hơn khi họ khóc, nhưng tôi chưa thấy ai khóc đẹp bằng cô Tố Quyên.”

Đọc đến đây tôi lờ mờ hiểu được phần nào, tại sao lúc nãy trong bàn tiệc ba, bốn ông nhà văn lớn đua nhau nói chuyện với Phùng Nguyễn. Tôi gấp sách lại tắt ngọn đèn trên trần xe, bóng tối chụp xuống, khoảng không gian chật hẹp trong xe đen như mực. Tôi trở vào nhà, Phùng Nguyễn đã đi về tự lúc nào.

Có sự trùng hợp một cách kỳ lạ, truyện “Giấc Mơ Sân Cỏ” tôi vừa viết xong còn nằm trong túi của tôi cũng nói về một học sinh mới bước chân vào bậc trung học cuối thập niên 1950, cũng nói về những nghịch ngợm, phá phách của tuổi học trò. Hôm nay, tôi có ý định đưa truyện ngắn của tôi nhờ anh Nguyễn Mộng Giác đọc với chút hy vọng mong manh là nó sẽ được đăng trên Văn Học số tới. Chỉ một chút hy vọng nhỏ thôi bởi vì tôi biết tờ Văn Học là sân chơi dành cho những cây bút đã thành danh. Sau khi đọc “Tháp Ký Ức” của Phùng Nguyễn, tôi so sánh hai truyện ngắn rồi quyết định giấu luôn cái truyện ngắn của mình.

Khuya lắm rồi, quan khách đã về gần hết. Tôi chào anh chị Giác ra về với nỗi buồn man mác trong lòng. Giấc mộng mon men cầm bút của tôi đành phải chấm dứt vậy.

Gần một năm sau, tháng 10 năm 1995. Truyện ngắn “Giấc mơ sân cỏ” của tôi xuất hiện trên tờ Văn Học số 114. Cũng trong số đó Thơ Thơ với truyện ngắn “Cụ và Chắt”, Phùng Nguyễn với “ Rick”.

Thơ Thơ, Phùng Nguyễn và tôi tạm coi như cầm bút cùng một lần thế nhưng thấy vậy mà không phải vậy. Bởi vì, Thơ Thơ và Phùng Nguyễn viết văn dễ dàng như ăn, như thở, như dạo mát. Khi tôi viết xong cái truyện ngắn thứ hai thì Phùng Nguyễn và Thơ Thơ mỗi người đã có vài tác phẩm xuất hiện trên văn đàn. Hai mươi năm sau, khoảng thời gian không ít trong đời người, tôi xuất bản tập truyện ngắn đầu tay. Việc này khiến tôi nhớ đến Giả Đảo một nhà thơ đời nhà Đường ở bên Tàu rồi tự hỏi mình: Hai mươi năm chỉ viết được một tập truyện ngắn THÔI SAO? Chữ SAO tôi viết S thay vì là X.

Tôi tặng Phùng Nguyễn tập truyện ngắn của tôi. Hai đứa kéo nhau ra bãi biển Laguna, mỗi thằng một ly cà phê Starbucks vừa uống cà phê vừa nhìn những con sóng từ bên kia bờ Thái Bình Dương tràn về. Tôi ngoảnh mặt lại nhìn bạn mình, mới đó mà tóc Phùng Nguyễn đã bạc trắng như những ngọn sóng bạc đầu.

Những lúc sau này khi trở về Cali Phùng Nguyễn hay kể với tôi chuyện mỗi buổi sáng anh cùng mấy cô em gái đi bộ dọc theo bãi biển, có khi anh đi với anh Ngô Thế Vinh (tác giả Cửu Long cạn dòng, Biển Đông dậy sóng), cũng có khi không đi với ai hết.

Bỗng một hôm, đột nhiên Phùng Nguyễn bỏ bạn bè đi mất. Tôi một mình lang thang ở Laguna Beach tìm bạn mình nhưng nào thấy bạn đâu, chung quanh trời biển một màu, chỉ nghe tiếng sóng vỗ rì rào buồn da diết. Tôi nhìn về phía cuối chân trời, xa thật xa, tít tận bên kia bờ Thái Bình Dương thấp thoáng bóng “Ngôi tháp Chàm Bàng An sừng sững rêu phong như một nhân chứng u sầu với tiếng thở dài phiền muộn mỗi khi ngọn gió đồng thổi qua đỉnh tháp dột nát.”

Tôi ngờ rằng Phùng Nguyễn đi lạc vào “Tháp Ký Ức” rồi quên mất đường về.

bài đã đăng của Huy Văn


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch