Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Sinh Ra Từ Trứng- phần 4:Cô gái có mái tóc như một cánh rừng/Căn Phòng Tầng Áp Mái/Linh Hồn Ông Hoạ Sĩ/Chuyện Kể của Cô Gái

Cô gái có mái tóc như một cánh rừng

Tóc cô quấn cao, búi lệch qua một bên. Lần đầu gặp, tôi cứ đinh ninh rằng cô tóc ngắn.

Cô nói: “Thật ra, tóc em rất dài và lúc nào cũng bồng.”

Tôi nói: “Thả xuống cho anh coi.”

Cô nghiêng đầu, tay gỡ búi tóc và thả xuống, rồi nhìn tôi cười. Mái tóc dài ngang lưng giống như bờm sư tử, che khuất cổ và bờ vai trần.

Tôi nói: “Nếu được chọn, anh thích em tóc ngắn. Khuôn mặt em sẽ rực rỡ hơn.” Tôi cũng muốn nói thêm, cổ em sẽ gợi cảm hơn, nhưng tôi ngần ngại.

Cô nói: “Cắt đi em tiếc lắm.”

Tôi nói: “Nếu muốn để tóc dài lại cũng được mà.” Nhưng cô chỉ cười. Vuốt ve mái tóc.

Cô nói: “Em yêu những cánh rừng.”

Tôi nghĩ, cô là một cánh rừng, mỗi ngày một rậm rạp thêm. Trong cánh rừng ấy, tôi không phải là một gã tiều phu. Tôi là một con thú nhỏ.

Cô lại nói tiếp: “Nhưng em chỉ là một sa mạc.”

Tôi không thích cô kiểu cách ăn nói làm dáng như thế. Nhưng tôi không thể không ví von cô như dòng sông, mỗi ngày một dài rộng thêm. Tôi là một con cá nhỏ.

Đối với cô, tôi lúc nào cũng như hồi tưởng. Cho dù tôi có ý thức hay không việc cô đã rũ bỏ người đàn ông mặc bộ đồ nỉ đỏ và để ông ta ngồi lại một mình trên chiếc ghế gỗ công viên màu nâu xám.

Cô nói, “Rũ bỏ quá khứ, không bao giờ là việc dễ dàng. Nhưng nếu không rũ bỏ nó, em sẽ không thể là con người tự do.”

Bản thân tôi, tôi cũng muốn sống như người không có quá khứ, nhưng trong thực tế, tôi là một kẻ lộn xộn về thời gian và xào xáo hiện thực. Vì thế, có lúc tôi tưởng như đã lột bỏ được bộ đồ nỉ đỏ khỏi thân mình và trần truồng trước cô gái. Nhưng tôi đã không đạt được bất cứ điều gì để cô gái có thể đến với tôi thuần khiết giống như tôi mong ước về cô.

Bọn chúng từ rừng ra.

Trong lúc tôi cố gắng giải tỏa mọi ngăn cách chướng ngại giữa hai chúng tôi thì bọn người mặc bộ đồ nỉ đỏ đã ập tới và đè tôi xuống. Bọn chúng vẽ lên người tôi những khẩu hiệu kêu gọi đoàn kết chống phá rừng. Không cho phép bất cứ thứ đoàn kết nào khác tồn tại ngoài đoàn kết với bọn chúng. Giống như bị đeo ngàm vào miệng, tôi nhất trí chống phá rừng.

Năm mươi con của người mẹ đẻ ra trứng vẫn ở trên rừng. Họ tin vào truyền thuyết và chờ đợi ngày dòng dõi ưu việt của họ tiếp tục được sinh ra từ trứng.

 

Căn phòng tầng áp mái

Để tuân thủ việc chống phá rừng, tôi chui về căn phòng tầng áp mái và trồng rừng trên mái nhà. Tôi trở thành kẻ ẩn nấp và âm mưu. Trên tất cả các bức tường nhà tôi bỗng đầy những bức tranh mô tả việc kết nạp Đảng. Từ kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ đến kết nạp tại các nhà máy, nông trường hoặc trong hầm mỏ… Cảm giác mình bị kết nạp vào một cái gì đó thật kinh khủng, tôi ớn lạnh toàn thân, giống như sắp bị một con ma ăn thịt. Tôi vừa tháo những bức tranh xuống vừa run. Xúc phạm thánh thần hay ma quỉ đều đáng sợ như nhau. Tôi không muốn bị ám ảnh về tình trạng mất linh hồn. Khi những bức tường đã trống, tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn, mặc dù tôi không biết phải làm gì với những bức tranh đó. Có thể tôi sẽ tìm một cái kho và bỏ vào đó tất cả mọi hệ lụy. Thời gian sẽ lãng quên.

Trước đó, tôi tìm thấy chân dung cô gái ngồi chống tay trên tấm phản, đôi vai nhô lên như lệch lạc, nhưng không làm mất đi vẻ dịu dàng thơ mộng của cô. Đôi mắt lá dăm xa vắng. Hiện tại không có tôi. Quá khứ phía sau lưng cô là một con ngựa gỗ, màu nâu. Bên cạnh cô, những búp sen hồng được ám thị như những dương vật thẳng đứng và gầy ốm. Cô mặc chiếc áo dài đen, tóc cô xõa ra thành rừng, âm u.

Tôi tiếp tục tìm thấy những cô gái khác trong vườn hoặc dưới trăng, nguyên sơ và đầy tính biểu tượng. Chỉ có trăng màu vàng chanh, còn lại vẫn là không gian màu xanh xám. Những mảng màu mạnh mẽ khỏa thân và biến tan. Cái tôi của tác giả bị che giấu. Bên dưới lập trường quan điểm về cái đẹp của tính bầy đàn, tôi nghe ra một giai điệu hoang mang, vô định.

Không có bất cứ điều gì để chia sẻ với các cô gái, nhưng lòng tôi lại tràn ngập lòng xót thương ông họa sĩ. Ông ấy phải chết. Cho dù cái chết không giải thoát ông khỏi gông cùm của sự áp đặt mượn danh con người, vốn chỉ là những hình mẫu không có linh hồn. Trong một bầu khí đầy âm tính được cường điệu hóa bởi sự hùng hổ của các khẩu hiệu nghệ thuật vị nhân sinh ấy, tôi cảm thấy mọi điều trở nên xa lạ, thù địch. Ngay cả căn phòng mà tôi vẫn ở xưa nay cũng khác, nó không còn là của tôi, mà thuộc về cái thế giới đang vây hãm tôi. “Kết nạp” trở thành một từ khủng khiếp với tôi giống như cái còng được liên tưởng cùng lúc bập vào hai cổ tay.

Linh hồn ông họa sĩ

Giống như Vương Thúy Kiều, ngay khi còn trẻ dại, ông đã trao cả linh hồn và thể xác cho thằng bán tơ. Khi ông nhận ra mình bị lừa phỉnh thì mọi thứ đã trở nên muộn màng. Linh hồn và thể xác ông bị phân thân không sao hòa nhập được. Ngay cả đến sau khi chết, linh hồn ông cũng không tìm được xác mình trong đất. Và cái linh hồn bơ vơ không chỗ trú thân ấy đành quay về với các bức tranh mà ông đã vẽ lúc sinh thời. Có nhiều đêm, tôi nghe tiếng linh hồn than khóc. Tôi không dám chắc về bất cứ nỗi niềm nào của ông, nhưng tôi vẫn chờ mong một lúc nào đó, ông sẽ chia sẻ với tôi, không phải với tư cách là tác giả của những bức tranh mà chỉ như một người thưởng ngoạn nghệ thuật, bất chợt kỳ ngộ.

Để chờ đợi ông, tôi ít khi ra khỏi nhà. Trong căn phòng tầng áp mái, những bức tranh tôi đã gỡ hết khung và treo sát vào nhau cho đủ chỗ. Và như thế, căn phòng đã trở thành nơi trú ẩn cho những nhân vật lạc loài tôi sưu tập được. Và không còn cách nào khác, linh hồn của những người trong tranh cũng như linh hồn của các tác giả và linh hồn tôi buộc phải nằm chồng đè lên nhau. Và sự vô hình của các linh hồn không làm mất đi những giới hạn, vì thế chúng tôi rất bực bội về sự chật chội, ngột thở của căn phòng, đặc biệt là mùi của cái gọi là hệ thống tỏa ra.

Và để giết thời gian, tôi chẳng biết làm gì hơn là trò chuyện với linh hồn những nhân vật trong tranh. Họ không phàn nàn, nhưng cũng chẳng ai trong số họ hài lòng về cái thế giới họ có mặt. Đôi khi, sự hiện hữu của họ chỉ là nhầm lẫn, họ cả quyết với tôi như thế. Việc họ không mấy tin vào tác giả đã tạo ra họ làm tôi ngạc nhiên nhất. Họ không nói về tài năng, nhưng họ cần sự thành tín. Theo họ, chỉ có sự thành tín mới có thể tạo ra sự sống hay sinh mệnh họ. Tiếc thay, họ chán nản nói, toàn bọn ngụy tín. Bởi thế, với cuộc đời, họ bất toàn và xa lạ, hoặc giả hình với ngay cả chính họ. Và điều ấy dằn vặt họ.

Tôi luôn có cảm giác như vô định trong sự chờ đợi này, vì vậy, tôi không tránh khỏi rơi vào trạng thái trầm uất, và bước hụt vào không gian. Tôi như kẻ sống ở bên ngoài cuộc đời thật cũng như vọng tưởng, như những nhân vật trong tranh. Nghệ sĩ có thể làm gì? Tôi tự hỏi. Họ có quyền làm tất cả mọi việc trong tự do không? Tôi biết đó là một câu hỏi thừa. Trong hệ thống độc trị, con người chỉ có thể sống an toàn trong sự trung thành ngoan ngoãn với người dẫn dắt (lúc nào cũng vĩ đại). Tự do bị đồng nghĩa với phản loạn, phản động. Để tồn tại, nghệ sĩ tự biến mình thành một loại thái giám của các vua chúa đương thời.

Linh hồn ông họa sĩ, nỗi u hoài của kẻ không chốn nương thân, ông có thể nói gì về tự do?

Chuyện kể của cô gái

Thoạt đầu, tôi không hề biết ông là họa sĩ, dù tôi vẫn thấy ông có gì đó khác biệt với những khách hàng khác thường đến nhậu ở chỗ tôi làm việc. Hầu như dân nhậu nào cũng hay nói và nói to, đặc biệt là các ngài nghệ sĩ, nhưng ông lại thường im lặng, nếu có nói, ông cũng nói rất nhỏ. Ông thường đến với một người bạn, sau này tôi biết đấy là một nhà văn. Có lần ông nói với tôi, “Em có vẻ đẹp của một nhân vật hội họa.” Tôi không hiểu vẻ đẹp ấy như thế nào. Ông nhà văn hỏi tôi, em có thể làm người mẫu cho bạn tôi vẽ không? Tôi hỏi làm người mẫu có khó không? Ông nhà văn nói, chỉ cần biết khát khao và kiên nhẫn một chút thôi. Tôi nói, tôi phải đi làm, không có lúc nào rảnh. Thế rồi, việc ấy cũng qua đi. Một lần, tôi thấy ông rất buồn. Ông uống nhiều, tôi muốn ngăn cản ông nhưng không dám nói. Ông say gục xuống bàn. Tôi lấy khăn nóng lau mặt cho ông. Ông đứng dậy không nổi. Người bạn đề nghị cho ông được nghỉ lại trong quán. Ông chủ đồng ý. Đêm ấy tôi cũng ngủ lại quán để dọn dẹp và săn sóc cho ông.

Sáng hôm sau thức dậy, ông tỏ ra áy náy và xin lỗi tôi. Ông mời tôi ăn sáng. Ông nói cho ông ghé qua nhà để làm vệ sinh. Trong lúc chờ ông, tôi ngồi uống cà phê. Khi trở lại, tay ông cầm một gói quà. Ông nói gọn lỏn, “Tặng em.” Tôi hỏi, “Em có thể mở ra xem được không?” Ông bảo, “Mở đi.” Đó là một chiếc áo len màu rêu rất đẹp. Tôi cám ơn ông và hỏi, “Ông còn có ý định mời em làm người mẫu không?” Ý tôi là sẽ mặc chiếc áo len đó cho ông vẽ. Ông bảo “Thôi, việc này cũng hơi phức tạp.” Tôi không hỏi thêm.

Rất lâu sau, ông lại mang đến tặng tôi một cái đồng hồ. Mặc dù, ông vẫn đến uống bia mỗi ngày như không có chuyện gì xảy ra. Hóa ra, ông chưa quên tôi. Ông nói với tôi, khi nào rảnh thì cho ông biết. Quả thật, tôi không lúc nào rảnh. Tôi đành phải xin phép ông chủ cho tôi nghỉ một buổi sáng với lý do đưa mẹ đi bệnh viện.

Sau khi ăn sáng, ông đề nghị tôi đến nhà ông, ông sẽ cho xem tranh ông vẽ. Tôi không nghi ngờ gì ông. Và tôi về nhà ông.

Đó chỉ là một căn phòng nhỏ, tầng áp mái. Tất cả những bức tranh trong nhà là hình tôi. Tôi không hiểu gì lắm, nhưng ngỡ ngàng và cảm động. Ông nói, “Anh quen sự có mặt của em. Về ở với anh nhé.” Tôi sung sướng gật đầu.

Đám cưới tôi chỉ là một bữa nhậu, sang hơn một chút so với ở quán tôi làm. Khoảng chục người bạn của anh tham dự. Tôi không mời ai ngoài ông chủ quán.

Tôi không đi làm nữa, mặc dù anh vẫn đi nhậu mỗi ngày.

Những lúc không có anh, tôi không biết làm gì ngoài việc ngắm nhìn những bức tranh. Những cô gái trong tranh xa lạ với tôi. Thế giới của tôi không phải là cái đẹp của sự mơ tưởng. Được gần nửa năm, tôi nói với người đàn ông mặc bộ đồ nỉ đỏ đang ngồi im lặng ở đâu kia của chiếc ghế gỗ trong công viên, “Có lẽ tôi phải đi. Tôi không muốn chờ đợi nữa.”

Tôi đi tìm những người đàn ông được sinh ra từ trứng.

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)