Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

PHIÊN BẢN

Nơi anh ở như khoảng rong rêu khuất lánh trong khu phố những gia đình trung lưu. Sân nhà dài, cỏ mặc sức mọc, đủ thứ cây lá, một cánh rừng thu nhỏ, anh muốn giữ vẻ hoang sơ, những dây bìm bìm leo tràn bên những loại cây hiếm quý. Còn cậu bé, như người bảo vệ rừng nguyên sinh, nặn bằng đất sét đủ thứ loài vật, cho chúng sống trong rừng ấy.
Căn nhà, tất nhiên lui sâu phía trong, diện tích bằng nửa cái sân, có gác lửng. Trên gác lửng, thế giới của cậu bé tràn xuống, ở các bậc thang, dưới sàn nhà: những sách và sách. Tất nhiên là sách của cậu bé: Đô-rê-mon, Dũng sĩ Hesman, Siêu quậy Teppy, Astroboy… Cậu bé chỉ mua sách và đất sét, thứ chất dẻo duy nhất cậu bé ưa, cậu bé dị ứng với mọi thứ chất dẻo khác.
Những hộp đất sét để trong tủ kính, bên cạnh những bức họa và dụng cụ anh làm phiên bản. Ngoài cái bàn, có thể chuyển thành cái giá vẽ, thế giới của anh cũng đầy những sách, anh là một người đọc thuần túy.
“Khai phiếu lý lịch học sinh đầu năm học, nghề nghiệp của cha, con khai ba là nhà văn.”
“Ba không phải là nhà văn.”
“Nhưng khai ba làm nghề sao chép tranh, nghe kỳ cục. Nhà văn hay chứ, hay hơn nhà tỷ phú, nếu ba có là nhà tỷ phú.”
Lúc nào nghĩ về nghề nghiệp tương lai của cậu bé, anh ngờ cậu bé sẽ đi vào nghiệp văn. “Điều này không chắc chắn khi chỉ căn cứ vào chuyện cậu bé có khả năng tưởng tượng, làm những bài Tập-làm-văn hay và độc đáo,” anh nghĩ vậy để tự trấn an.
Duy một lần, khi bước lên căn gác lửng, anh giật mình thấy tờ giấy cậu bé dán lên tường, tờ giấy có dòng chữ viết kiểu chữ in hoa: TÔI RỰC RỠ TRONG NỖI CHẾT, dưới ghi tên họa sĩ Paul Klee. Anh không biết cậu bé lấy câu thơ này của Paul Klee trong sách báo nào. Một cảm giác sợ hãi tràn tới, anh chợt nhớ nhận xét của người bạn là nhà thơ, khi bạn đọc lời gì đấy cậu bé viết ở đầu một trang sách, “Chàng trai này lớn lên sẽ còn phát tán ra thứ gì đáng sợ lắm!”
Cậu bé có niềm thích thú đặc biệt nhìn ngắm những cụm mây trên bầu trời, nặn đất sét các đồ vật, loài thú. Cậu bé chẳng để ý những trò chơi điện tử như các bạn học, tất nhiên cậu bé vẫn hăng hái tham gia những trò chơi với bạn ở sân trường, dù có lúc cậu bé chợt ngừng lại, chỉ đám mây:
“Coi kìa, một con chó khổng lồ , cõng một con mèo cũng khổng lồ, đi dạo trong không gian.”
“Có cóc khô gì đâu, đám mây lộn xộn vớ vẩn.”
Đứa bạn chẳng quan tâm đám mây. Cậu bé bực mình:
“Mắt của bạn là cái hột đậu, làm sao biết ngó mây.”
Không riêng đứa bạn, tất cả đám bạn cùng nhao lên chế giễu cậu bé:
“Đúng thế. Phải có bốn mắt mới biết ngó mây.”
“Bốn mắt? Ai sẽ không bao giờ mang kiếng trên đời này? Bây giờ không mang kiếng cận thì mai mốt sẽ mang kiếng viễn.”
Các bạn học không nhận ra một nhà thơ, một nhà thông thái trong cậu bé. Cô giáo cũng không chú ý tới cậu bé, ngoài một lần hỏi tại sao cậu bé luôn mặc áo ấm, đội mũ béret giữa Sài Gòn nóng bức.
“Thế con có nói với cô giáo về khả năng bị viêm phế quản, nếu con không vận áo ấm, đội mũ?”
“Chính con cũng không biết, làm sao giải thích với cô giáo. Con cứ tưởng vận đồ như vậy là đẹp.”
Hóa ra, vì vẻ đẹp, cậu bé vui lòng choàng thêm vỏ nóng cho mùa hè.
Trong chiếc áo ấm bằng nỉ dày dặn, mũ béret trên đầu, cậu bé đỡ còm nhom và trông đẹp đẽ. Anh gặp lại thời niên thiếu của anh, có áo ấm và mũ béret, chỉ khác thời niên thiếu ấy ở Hà Nội, ở Đà Lạt, không phải nơi quanh năm một mùa nắng nhiệt đới. Cái một mùa độc nhất ấy lại chia hai phần không đều nhau, một phần chỉ có nắng, phần kia thêm những trận mưa bất chợt, vội vã, ngắn ngủi.
“Cậu bé là phiên bản ngậm ngùi,” anh nghĩ, ngậm ngùi như những lúc anh nhìn cậu bé nằm co quắp như thế nằm của con mèo. Cái đầu luôn gối trên cánh tay, cậu bé ngủ thiếp giữa những cuốn sách quăn queo rải rác trên sàn nhà.
Anh tức giận khi bài Tập-làm-văn mang về nhà làm của cậu bé bị chấm ít điểm, cô giáo cho rằng anh đã làm giùm cậu bé. “Cô hỏi con trước cả lớp, như áp lực con phải nhận điều không đúng sự thật. Cô bảo: Đúng là ba em làm giùm , ba em là nhà văn mới viết hay được như thế.”
Anh viết thư cho cô giáo về việc này.
Anh chán ngán gửi bức thư qua bưu điện và đề nghị cậu bé, sẽ tìm cách khác để tiếp tục học, không đến lớp cô giáo mà anh cho là tệ hại.
Ngày thứ ba cậu bé không đến lớp. Anh dừng cây cọ, nhìn cô gái anh chưa hề gặp, một gương mặt trong sáng, và có thể gọi là xinh đẹp. Cô gái ngập ngừng ở hàng hiên.
“Tôi… tôi là cô giáo…”
Vậy là cô giáo của cậu bé đây. Cây cọ tuột rơi phía sau lưng anh. Đi ra phía cửa, anh phác một cử chỉ mơ hồ. Không đợi một giây phút để hiểu cử chỉ đó, thường kèm theo lời chào mời, nhưng chỉ có mỗi cử chỉ đó và sự im lặng, cô giáo bước vào nhà.
Cô giáo không ngồi xuống chiếc ghế anh vừa kéo ra, xin phép anh đi tới chỗ cái bàn, lúc này mặt bàn được dựng nghiêng làm mặt giá vẽ, phiên bản bức họa Garcon Et Le Chien anh vừa hoàn thành.
“Đẹp quá… Rất giống cậu bé… Cậu bé cũng rất giống anh.”
Anh nói anh chỉ làm phiên bản bức họa của Picasso.
Ngồi xuống chiếc ghế anh kéo ra lúc nãy, cô giáo nhẹ giọng đề cập tới những bức họa mình đã xem, của Cézanne, Gauguin, Van Gogh… “Nhưng đấy là những bức họa được chụp lại, xem phiên bản thích hơn nhiều,” cô giáo nói. Anh nghĩ, phiên bản anh thích nhất, nếu có thể gọi như vậy, chính là cậu bé.
“Chắc cậu bé đi chơi với mẹ?”
Anh nhìn cô giáo:
“Chỉ có tôi và cậu bé sống với nhau.”
Cô giáo im bặt hồi lâu. Rồi nhìn ra sân.
“Hoa gì ngoài kia đẹp vậy anh?”
Anh nói đó là hoa bìm bìm, thấy vui vì cô giáo để ý tới loài hoa hoang dại.
Cô giáo ra sân, đi tới lui ngắm nhìn khu vườn. Trước lúc về, cô giáo nói vội:
“Ngày mai… cậu bé đi học được không anh?”
Anh cũng nói vội:
“Tất nhiên. Tất nhiên.”
“Thỉnh thoảng anh cho tôi tới thăm khu vườn… và ngắm những phiên bản,” cô giáo nói trước lúc rời căn nhà.
Cậu bé trở về, anh cho biết cô giáo vừa tới đây.
“Cô giáo tệ hại ấy tới đây làm gì hở ba?”
“Cũng không tệ hại đâu… Ngày mai con có đồng ý đi học lại?”
Cậu bé chăm chú rải những viên sỏi trong khu công viên của mình, nói nhanh:
“Tất nhiên, nếu ba đồng ý.”
Anh nhìn lưng áo cậu bé, chiếc áo nỉ màu rượu chát có hoen dấu của kẹo cao su đứa bạn nghịch ngợm trét vào, thứ chất dẻo cậu bé thù ghét.
.//.

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch