Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Khải thị đêm * cát bụi mãn khai

 

Khải thị đêm

Trôi đi
bằng đôi chân không còn hơi thở
Sông chảy qua thời gian bằng phức điệu
phồn thực của nước
Một ngày trên vết nhăn của tà dương đã cũ
nghe áo nhàu qua đêm
sau bóng mộ lũ sò
giữa xung đột bí ẩn của những rễ cây mọc
trên mảnh vỡ thủy tinh
có niềm truy hoan của một buổi chiều
không bao giờ rơi xuống
Từ một khải thị đêm
tôi ngồi chờ thẩm mỹ mọc lên
trong ổ khóa thời gian hoen rỉ
và những áp thấp mật ngữ
đang chiết tự trên trang giấy già nua
Ở một chái bếp già
con thiêu thân cuối cùng
(về gõ cửa ngọn đèn)
đã chết đêm qua
Sáng nay thấy lũ thạch sùng già cỗi
sám hối sau bức tường mốc thếch
trong ngôi nhà ngói nâu
một chiều vô lộ
giữa gập ghềnh lụa đỏ

 

Cát bụi mãn khai

Sau vết nứt miếu đền
Có bóng người sụt lỡ trong căn phần đã bỏ hoang
thấy máu mình đang đói trên đường về hư vô
Giữa tiếng vỗ cánh của nghìn trùng
treo mình như dơi trên triền âm bản
đang rơi xuống trái tim tôi còn nguyên thập giá
Chiều sỏi reo
chim như mây ở hai bờ võng mạc

Ngày em dậy thì bên sông
có người gieo hạt muộn màng
về chôn cất chiếc lá chết trên bậu cửa đầy gió
Những mảnh vỡ mặt trời bước vào mùa khổ hạnh
và trôi đi
cùng cát bụi mãn khai
Trên lối trăng đầy người đi
những linh hồn gieo trồng trong lăng tẩm
thì thầm mọc rễ
Một ngày câm . Đang lên
Tóc em hớn hở quay về…

bài đã đăng của Trần Tịnh Yên


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch