Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Sinh ra từ trứng- phần 1 “Căn Phòng Tầng Áp Mái”

 

Xưa cháu ba đời của Viêm Đế họ Thần Nông là Đế Minh sinh ra Đế Nghi, sau Đế Minh nhân đi tuần phương Nam, đến Ngũ Lĩnh lấy con gái Vụ Tiên, sinh ra vua [Kinh Dương Vương]. Vua là bậc thánh trí thông minh, Đế Minh rất yêu quý, muốn cho nối ngôi. Vua cố nhường cho anh, không dám vâng mệnh. Đế Minh mới lập Đế Nghi là con nối ngôi, cai quản phương Bắc, phong cho vua làm Kinh Dương Vương, cai quản phương Nam, gọi là nước Xích Quỷ. Vua lấy con gái Động Đình Quân tên là Thần Long sinh ra Lạc Long Quân.

Lạc Long Quân lấy con gái của Đế Lai là Âu Cơ, sinh ra trăm con trai (tục truyền sinh trăm trứng), là tổ của Bách Việt. Một hôm, vua bảo Âu Cơ rằng: "Ta là giống rồng, nàng là giống tiên, thủy hỏa khắc nhau, chung hợp thật khó". Bèn từ biệt nhau, chia 50 con theo mẹ về núi, 50 con theo cha về ở miền Nam, phong cho con trưởng làm Hùng Vương, nối ngôi vua.

(Đại Việt Sử Ký Toàn Thư)

Căn phòng tầng áp mái

Tôi nằm trên sàn nhà. Mùi ẩm mốc của thời gian sưng tấy trong cổ họng. Mỗi lần nuốt nước bọt, tôi phải ngửa cổ ra phía sau mới không bị vướng. Rất khó để nằm im. Và khi không thể nằm im, từng bộ phận của cơ thể đều muốn lên tiếng. Chúng tôi oải… Những bức tranh (*) nhìn xuống tôi. Có bức là chân dung tự họa. Có bức là một đám đông. Có bức là tĩnh vật hoa. Có bức là một cô gái. Có bức là những con cá ngựa… Qua những thời kỳ khác nhau, mỗi bức tranh mang một âm sắc khác, nhưng không tránh khỏi cái đồng nhất về sự nhu thuận với cuộc đời cam chịu. Mỗi khi xoay người hay nằm sấp, tôi thấy vị trí của những bức tranh thay đổi. Đôi khi tôi cũng có cảm giác mình bị treo lên. Chênh vênh. Như tranh.

Treo lên lưng chừng trời hay nằm sấp trên mặt đất thì can hệ gì. Số phận tôi chỉ là một con cá nằm trên thớt. Thi thoảng quẫy đạp vào khoảng không. Liệu có ai không phải là cá nằm trên thớt? Cả Đức Chúa Trời và nỗi sợ hãi vô hình đều ở khắp mọi nơi.

Không thể nuốt trôi được cái khát, tôi cầm cốc nước đổ xuống mặt sàn. Cành hoa, cô gái và cả những con cá ngựa đều nói “Cám ơn”. Chúng tôi khát. Một ông già và một bà già ngồi trên hai đầu của cái bập bênh bằng gỗ tếch trong công viên cũng thì thào “Chúng tôi khát”. Mặt đất khát.

Trung Hoa lục địa khát. Tôi nghe thấy tiếng ai nói dưới sân. “Chúng ta sẽ mất vĩnh viễn cửa ngõ bơi ra Thái Bình Dương”. Ồ chỉ là những con cá ngựa… Tao nhận ra chúng mày. Câm miệng lại. Đấy lại là tiếng nói của bức tường. Tôi chắc chắn thế. Nhưng tôi không thể đập vỡ bức tường. Môi hở răng lạnh. Chúng mày chỉ nên quanh quẩn trong ao làng là đủ. Đụ nhau chỉ cần đến thế.

Treo. Khát. Bức tường.

Tôi nằm giữa mông lung. Chán ốm. Và tất cả mọi cơ quan đoàn thể trong người có ý kiến. Không thể chịu nổi, tôi bò dậy nấu nước pha cà phê. Ở đất nước trồng và xuất khẩu cà phê nhất nhì thế giới này, kiếm được một ly cà phê thật, nguyên chất ngoài quán là không tưởng. Tôi nói với mấy con cá ngựa, cái gì cũng giả chỉ trừ chúng mày. Màu cà phê đen như nước cống. Cặn bã là một liên tưởng bệnh hoạn. Bạn có khỏe không? Đây lại là một liên tưởng khác. Mọi việc cứ để Đảng và nhà nước lo. Cám ơn, tôi khỏe. Suốt đêm qua không ngủ, không phải thức vì coi bóng đá (một bãi cứt), mà tôi muốn nuôi một cơn mộng.

Cơn mộng của tôi thế này:

Tôi xét hỏi chúng nó, những nhân vật trong tranh, chúng mày từ đâu đến và âm mưu gì? Đừng nói với tao rằng chúng mày tạo dựng cái đẹp hay nhân văn mả mẹ con tườu, con khỉ gì đó. Chúng mày nhận tiền của bọn nước ngoài? Chúng mày muốn diễn biến hòa bình hay tay sai thế lực thù địch?

Thành thật khai báo sẽ được khoan hồng.

Nhưng một khi các con đã lãnh nhận sự khoan hồng, các con sẽ không bao giờ có thể trở lại là mình như trước được nữa. Nó là một vết thương khác không bao giờ lành.

Đó là một buổi sáng. Tia nắng hắt qua cửa sổ chạm vào cô gái. Mắt cô chỉ là một khoảng tối. Cô cúi đầu nhẹ nhàng bảo em còn trinh. Em không đi biểu tình chống chính quyền hay nước lạ. Em cũng không lầm lũi khiếu kiện mặc dù em là dân oan. Đất nhà em đã bị cưỡng chế không còn nữa vì thế em tá túc trong bức tranh này. Dạ, em chỉ biết có vậy.

Đó là một ngày mưa. Những giọt nước đi từ rừng ra biển. Những con cá ngựa thở ra bọt nước, chúng tôi ngửi thấy mùi lá mục, nhưng chẳng có vấn đề gì. Bề nào chúng tôi cũng phải thở và làm tình. Bề nào chúng tôi cũng phải kiếm ăn. Chuyện con đực mang thai không phải là lỗi của chúng tôi. Những dòng máu loang trên biển không can dự gì đến số phận chúng tôi hay đại sự của thế giới. Chuyện tàu bè đâm nhau hay xây đảo chìm hoặc đảo nổi cũng chẳng làm xáo động gì đến cuộc sống chúng tôi. Tại sao lại nhốt chúng tôi vào bức tranh này?

Đó là một buổi chiều khi nắng đã tắt. Bông hoa buồn rầu bảo, tất cả mọi rắc rối đều do hai ông bà già ngồi trên cái bập bênh đó. Phần tôi, tôi đã buồn ngủ và tôi cần đi ngủ. Đừng quấy rầy tôi. Tôi không biết gì hết. Mặc dù tôi biết mọi rắc rối trên đời này chỉ vì không ai đẹp và thơm như tôi.

Người đàn ông không có tóc. Ông ta bảo “Không phải tôi bị hói, nhưng tôi đã nhổ chúng ra khỏi da đầu. Tôi muốn như người bẩm sinh không có tóc để không ai nắm được tóc tôi.”

Nhưng người đàn bà tin rằng bà đã bắt được ông. Trọn gói, linh hồn và thể xác. Có vẻ như việc này không liên can đến ai, nhưng sự tình có vẻ không liên can đến ai ấy lại làm xáo trộn cả không gian vốn đã nhỏ hẹp này trở nên chật cứng. Câm nín và vọng tưởng.

Ngày nào cũng như ngày nấy. Ngấy đến tận cổ.

Tôi nói với người đàn ông trong bộ quần áo màu xanh úa, “Hãy cứ để cho đàn bà tin điều họ muốn tin, nhất là điều ấy lại mang đến cho họ sự tự tin và bình an.”

Người đàn ông ngọ nguậy như muốn nhấc mông khỏi chiếc ghế màu xám cháy nói, “Không được đâu ông ơi, để cho đàn bà nắm được mình thì còn gì là đàn ông.”

Tôi bật cười, hỏi: “Sao thế? Cứ cho đấy là ngục tù, nhưng là một thứ ngục tù cần thiết, phải không?”

Người đàn ông nói: “Coi chừng nhầm lẫn, việc ông bị bắt ở tù ngoài ý muốn với việc ông tự nguyện lao vào mê lộ là hai việc rất khác nhau.” Sau một chút im lặng, người đàn ông nói thêm, “Tôi muốn nói đến sự điên cuồng ấy. Mà ông đã bao giờ điên cuồng chưa?”

“Tôi à? Tôi cũng không biết nữa, bởi vì tôi lúc nào cũng là một người bị treo lên.”

“Không hiểu lắm, nhưng tôi có thể thông cảm với ông.” Người đàn ông trên chiếc ghế gỗ nói. “Tôi tưởng chỉ những người không còn nữa mới bị treo lên.”

Tôi bảo: “Một cách nào đó, tôi cũng không còn nữa.”

Màu xanh chung quanh người đàn ông đã nhá nhem thành rêu. Người đàn bà ngồi ở đầu ghế còn lại nói: “Tôi đã mất hết chỉ vì người đàn ông này.”

Tôi an ủi bà ta: “Thế giới có thể không thuộc về chúng ta, nhưng ít nhất chúng ta vẫn có thể ngắm nhìn chúng. Và ở trong đó, như bà biết đấy, có tất cả những thứ chúng ta muốn.”

Người đàn bà nói như thể thầm thì: “Tôi không còn thời gian nữa.”

Tôi hỏi: “Vậy bà còn chờ đợi điều gì?”

Bà ta nói: “Một tình yêu đích thực.”

Người đàn ông có vẻ không chịu nổi, ông nói xen vào: “Viển vông.”

Tôi hỏi: “Sao lại viển vông?”

Người đàn ông chỉ ậm ừ: “Cái loại đàn bà sinh ra từ trứng ấy…”

Tôi hỏi một lần nữa: “Tại sao người ta lại có thể chết vì những điều viển vông?” Không ai trả lời.

Tôi lại nghĩ một cách viển vông về những niềm hy vọng của chính tôi.

Tôi cần sửa lại căn hộ này bởi nó đang muốn sập như một cách tự hủy vì một lý do sâu xa nào đó tôi không hiểu. Những bức tranh có lẽ cảm thấy điều ấy rõ hơn tôi. Chúng thường tỏ ra lo sợ khi tôi bước vào phòng. Trần nhà được làm bằng một thứ vữa xưa cũ mỗi ngày rơi rụng một chút đã lộ ra cốt gỗ. Loang lổ. Mọi thứ loang lổ. Nhưng làm sao tôi có thể sửa khi tôi không thể thương lượng được với những căn hộ chung quanh và với những qui định về bảo tồn của nhà nước. Bởi vì chúng tôi là di tích quốc gia.

Một nỗi bùi ngùi tràn ngập lòng tôi. Cuộc đời đang thoát ra khỏi tôi. Thế giới này làm bằng gì? Tôi không biết.

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)