Trang chính » Sáng Tác, Thơ, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu Email bài này

Bến Thủy

 

Winslow_Homer_-_Sponge_Fishermen,_Bahamas_(1885)

Winslow Homer, The Sponge Fishermen (Ngư Dân Bán Hải Miên), 1885

(Tưởng niệm nhà văn Dương Nghiễm Mậu)
 

Bến xe của những chất đống bao tải củ nâu đã dời đi, chiều kín miệng, cánh dơi.

Mưa rây tam giác chóp mái, đường dây thép trổ ngang xương, dư ra ba cột chống, chiều chụp chập choạng sợ đổ, làm như là người tiền sử thức hoảng mấp mớ: Trời có đã sập?

Chưa đâu, anh cười. Bến xe miền Tây sang trang thế kỷ dẫu gì cũng có chiếc mái, độ nghiêng, mưa xuôi , có chim, dơi, trở chiều, đập đập những chiếc cánh mỏi, ngắt vụn gió máy. Đẳng dưới mái, miệt trong, có ai ho khúc khẳng, tiếng chiếc cassette, giọng người kép già khao khan ấm. Và ai đó nói: Dữ hôn! Quỉ Thần, Chèng đéc!

Bến xe của những chất đống.

Một người nói vói “Lại đẳng, ngữ này,…” Câu buông lơ, anh nhặt lấy như một củ đậu sót vừa lòng tay. Nhớ trật chữ ‘Dịch’.

Mùa hương ngọt, rủ rê tới một độ thì không quay nổi nữa. Chong chóng Đông Ki Hô Tê. Gió đảo, xay chừng. Ngó mông. Miết một mường tượng đường trường.

“Ê Già, Già có biết chuyến chót nhứt là cở mấy giờ không?”

Anh biết nói mấy cũng trật. Người kia nói luôn: “Tui cũng đoán chừng chừng, nếu không bị banh đâu, không bị chặn quớ quàng, thì gì … cũng trước chạng vạng.”

Người cùng lỡ chuyến chìa điếu thuốc, lóc xóc tay vào túi áo gió trật, bật quẹt đá, Lọt đâu hơ? Gã hỏi, cho có.

Bến xe đứng chắc chốt.

*

Chiều đã lên đèn nhập nhọ, bến xe đụp một với nhà ga rộng thinh, kẻ kia không nghe nói thêm gì, chắc đã ngủ. Anh đã thôi chờ, tự lót lấy chỗ ngã lưng bằng mấy tờ nhật trình đại loại, tự rót cho mình một ca nhôm nước nguội. Khi nào nó tới thì tới, nghe xa lắm tiếng mõ đánh lốc cốc.

Trăng Hồi Hai. Ai đang thông báo, chỉ hiềm quên, chứ hồi Một là khi nào. Muỗi bay loạn vo ve muỗi trâu. Chụp đèn hột vịt xông khói đuổi . Anh tự hỏi, Bao giờ thì trở lại đầu ngựa.

Mấy căn nhà hai buồng bên kia đường lọ nhọ khách. May là mình không nhấc chân qua hỏi, chỉ nhọc công. Đêm chắc mẩm, phải tới, đã tới. Hồi, tuồng, công đoạn, tuần tự cái gì tới sẽ tới. Anh nhớ lại khuôn mặt người đã nói câu đó, đã bỏ đi, đã không ao giờ gặp lại. Nghe nói.

Nghe nói hắn đã tới, nhưng sống thủng thỉnh lưng núi. Ai kéo cho dương cầm lên đẳng núi? Câu kéo cắt sít sao. Trăng lỉnh kỉnh mang theo những phụ tùng: mảng nước, chiếc nón thừa trên đầu một cội thủy tùng. Nương trắng, mấy đọt bắp, trảng cao su ngưng mủ. Lũ dơi. Sự quyết du hành một lần, dự định bay của giấc mớ sảng của đủ ba kiếp người kế tục di hệ chung cùng trên một địa bàn. Căn buồng từ một phố sớm sương Hà Đông. Cành sương mãn thiên. Chiếc màn màu mỡ gà. Sân khấu hài kịch. Ai an ủi: Kẻ ấy đã sớm thấy kiếp, đời, số, phận và vì thế, không cãi. Chỉ ghi nhận.

Câu kéo.

*

Bến xe. Bọn rọi đèn đi một đàn, họ hát, ngôn ngữ gì? Họ nói. Ngôn ngữ gì? Họ đánh choảng lên thứ âm thanh chưa hề từng bao giờ. Kẻ bên anh thức dậy hoảng hốt đâm nhào ra đường. Trống, không phải. Kèn, không. Một thứ âm thanh kim loại, từ những rọi đèn trăm oát điện, chóa lòa, sân khấu, chịu, không thấu.

“Invitation to the Beheading!”

Điệu này cờ phướng băng rôn lại là cuỗm của ai. Mời đi xem bữa bêu đầu. Vuông đất chợ hay quãng trường công nhân? Sân sâu của lão Đại Phán Quan? Bậc thềm lát đá trăng lên ria bìa Lăng Tẩm triều đại. Mời đi xem. Tiệc bêu danh. Không danh thiếp. Không cần cơm nắm nước nôi. Một đôi hôm, ba bữa. Câu cuỗm cắt cụt. Mời đi. Mời.

Anh cười. Chuyện cổ, tích cổ. Chỉ tiếc mình mơ cái viết vào thế kỷ viễn hành lại bị buộc quay đầu vào cổ tích. Mà không sao. Mời là đi. Miễn tay dù đen một cầm vững. Như kiếm. Như gươm dài. Nửa đêm hay đầu sáng. Ngôi sao trầy sướt. Một cổ ngựa.

Bến xe của những chất đống bao tải củ nâu. Anh thử hỏi: “Này quí vị có nhớ “

Anh lập lại lần nữa: “Quí vị hẳn nhớ”

Anh thấy giọng mình khí lạ, bật hỏi chỉ để hỏi, vào trống trải.

“Quí vị hẳn có nhớ ai thủy tiên?”

Trời sao dày rộn bữa khác thường. Một sự tự trả lời đi tới. Ta với ta. Sáng đằm, sáng ấm cúng, bao bọc. Buổi đang rẻ nhánh. Con đường mưa bụi mùa xuân, ánh sáng đầu ngày đang làm rõ từng hạt li ti bay lượn.

Ao hồ sóng sánh.

Một giọng quen thuộc lắm reo lên.

“Ngựa chờ kia!”

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch