Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

kẻ lạ trên thiên đường- chương 12

12. Long

Hôm nay thứ Tư, ngày nghỉ làm. Sáng sớm tôi đi bộ ra tiệm Target đầu đường mua 3 quần lót trắng và 3 đôi vớ đen. Tôi nghĩ tới Liên trên đường đi, và vì nghĩ tới Liên nên tôi hút thuốc không ngừng, như bước chân tôi dẫm đạp liên tục trên mặt đường. Thời con gái tóc Liên dài mượt phủ vai. Tóc và mắt cùng màu. Có lẽ giờ đây tóc Liên cũng đã sợi đen sợi trắng như mớ quần lót và vớ tôi đang ôm trong tay. Tôi ghé vào chợ Lucky mua két bia Corona và mấy đùi gà chiên sẵn. Về nhà, tôi ra ngồi ở mé hiên, vừa nhai gà vừa uống bia. Tôi nhớ mảnh da thịt ở đùi Liên thời con gái, trắng mát trong đêm hè. Tôi thích ngả đầu lên đó nằm nhắm mắt vờ ngủ hoặc úp mặt hít sâu mùi vị của riêng nàng.

Uống hết 2 lon Corona và ăn hết hai đùi gà, nhìn đồng hồ, độ nửa tiếng nữa tôi sẽ đến nhà băng, vào trong phòng nhỏ vuông vức, ngồi đếm xấp tiền để dành. Tôi mê thú đếm tiền. Những tờ trăm màu xanh lá cây thẳng nếp, xếp gọn chồng lên nhau, ràng bằng sợi thun, bọc trong bao ni-lông, cất trong hộp sắt ở Bank of America. Tôi ôm chặt xấp tiền vào lòng, đưa lên mũi hít sâu, thấy lòng sung mãn xiết bao! Ôi, những tờ tiền do chính tay tôi tạo tác, dành dụm cả chục năm nay. Ngồi ngắm xấp tiền tôi sở hữu, dẫu không là bao so với người khác, nhưng là cái tôi đang có và giúp tôi vơi đi nhiều thứ tôi mất mát.

Sau đó, tôi sẽ đến Hội Đền Hùng Hải Ngoại- Quốc Tổ Vọng Từ lau chùi lư hương, cầu tiêu, quét dọn rác và hốt lá rụng ngoài vườn độ hai tiếng. Trên đường đến đền Đền Hùng, bao giờ tôi cũng đọc thầm: Dẫu rằng cách trở muôn trùng. Nghìn năm đất tổ nghiệp Hùng vẫn đây.

Sau khi rời Đền Hùng, tôi đi chợ mua thuốc lá, bia, thực phẩm cho cả tuần

Về đến nhà, là xong một ngày nghỉ thứ tư mỗi tuần.

.. .. ..

Tôi rất, rất lười tắm. Nếu sống mà không phải tắm thì đỡ mệt biết dường nào! Tôi có thói quen đội mũ lưỡi trai mỗi khi bước ra khỏi nhà. Vành mũ che gần trọn mặt tôi. Người tôi hôi hám, tôi mặc kệ, chẳng chút khó chịu. Tôi làm ở tiệm ML Donuts, bột, đường, dầu, mùi bánh nướng ám, vấy quần áo, tóc tai, da thịt tôi, tôi hoàn toàn thấy ok. Thời trai trẻ, tôi là tay trung úy phi công hào hoa phong nhã, áo quần tóc tai giày dép bao giờ cũng gọn gàng, đúng điệu, bảnh bao. Ngày đó tôi siêng năng tắm rửa, cạo râu, sức dầu thơm. Giờ đây tôi chẳng còn thiết tha cái vẻ bề ngoài. Tuần trước tôi ghé tiệm Goodwill mua hai cái mũ, hai áo thun dài tay, hai quần jeans. Tất cả đều màu sẫm để nhìn đỡ thấy dơ nếu lười giặt. Cái áo khoác Lan tặng tôi vào Giáng Sinh năm kia tôi bận đi làm mỗi sáng mùa đông. Trời lạnh, đứng chờ xe bus, trên người bận cái áo dày cộm Lan tặng, tôi thoáng chạnh lòng vì sự tốt lành của Lan.

 

12. Quỳnh/Hướng

Đang đứng tắm, tôi ngó xuống phần dưới thân thể, miếng thịt thỏng dài, chưa chảy xệ, chưa nhăn nhúm, nhưng để làm gì? ngoài tiểu tiện và để mấy ngón tay tôi nắm vọc một tháng vài ba lần. Và hắn, gã đàn ông tôi tạt đến, thường là đầu tháng hoặc giữa tháng, ngay sau khi lãnh lương. Hắn và tôi vuốt ve nhau một cách vội vội vàng vàng để cùng nứng. Hành động gần như là một thói quen, một business, một cục u cô đơn, một nỗi buồn tẻ nhạt, một cần thiết ê chề, một xác thân trở mình… Gọi thế nào cũng được. Mỗi khi xong trận, hắn và tôi nằm thở phò. Tay tôi vòng sau gáy, mắt ngó đỉnh trần. Còn hắn nghiêng người, đưa tay xoa ngực tôi. Bàn tay hắn to gần bằng ngực tôi. Hai đứa thăm hỏi vài câu ngắn ngủi vu vơ. Đôi khi trong khi làm tình, tôi thúc từ phía sau, ngó tấm lưng hắn như tủ lạnh nhà tôi, to và trắng toát, tôi phải nhắm vội mắt. Lúc đấy hắn không ho mà thở dốc. Hắn bị tật ho quanh năm. Tháng năm và tháng mười hắn thường lên cơn suyễn. Trong khoảng thời gian đấy hắn không bú tôi mà để tôi chơi.

Trong phòng ngủ của hắn bao giờ cũng chưng hàng trăm hủ vaseline. Những hủ vaseline của hắn dán nhiều tấm hình kỳ quái. Đó là thú vui của hắn. Như phụ nữ thích sưu tầm lọ màu sơn móng tay. Những hủ vaseline bọc bằng những tấm hình cắt ra từ đủ loại tạp chí: con cu đàn ông da đỏ, đầu con gà tây nướng cháy khét, bàn chân 6 ngón của cô gái đá karate, bông cúc nhúng máu héo rũ. Hủ vaseline tôi đang nhìn là hai con ngươi của thằng bé da bị lé. Đôi khi trong lúc làm tình, tôi lan man những suy nghĩ quái đđỏản, ví dụ như nghe Lan gọi tôi là Luyện, và nàng ra lệnh bắt tôi quỳ bú lồn nàng. Tại sao Lan biết tên cũ của tôi? Có khi tôi thấy mắt Lan long lanh nước. Và rồi tinh dịch của tôi phóng thẳng vào hậu môn của hắn với niềm thống khoái ngất người. Hắn ưa đưa tôi ra tiệm ăn Đức ở ngả tư, gần chung cư low income hắn ở. Bao giờ ăn xong tôi cũng trả tiền, rồi dúi vào tay hắn hai chục đô. Hắn cười thay lời cám ơn. Tôi có việc làm cố định còn hắn phụ sơn nhà cho ông manager khi ông có việc. Tôi không phải là người có nhiều tiền nhưng tôi có nhiều tiền hơn hắn. Cánh tay phải hắn to và dài. Cánh tay trái hắn nhỏ và ngắn. Hai đứa gặp nhau trong lớp toán. Tôi xin số phone hắn để hỏi bài. Tôi ghé nhà hắn làm bài rồi dần dà hai đứa “bồ” nhau. Học được nửa khóa thì hắn bỏ học, không nói lý do tôi cũng chẳng hỏi. Hắn nấu món spaggetti khá ngon. Hắn nói học từ mẹ hắn. Tính hắn vụng về, làm gì cũng trật duộc, ngay cả làm tình, nhưng luôn cố gắng chiều chuộng tôi. Hắn hay than tại hắn mập quá. Cân nặng hơn trên dưới 200 pounds. Hắn làm gì cũng chậm. Nói cũng chậm. Trên giấy tờ chúng tôi bằng tuổi nhau, nhưng tôi tự biết tôi hơn hắn 10 tuổi. Hắn luôn nói tôi trẻ, khỏe, bảnh trai hơn hắn.

 

12. Trường-Châu

Tác giả Trần Thị Ngọc Mai gửi tới toà soạn bài thơ dài Trường Làng Tôi và tấm ảnh của tác giả. Thơ đọc tạm được. Hình chụp tác giả đứng tựa cây phượng vĩ trong sân trường làng bỗng làm tôi nhớ tới ngôi trường làng thuở nhỏ của tôi. Mùa hè, tôi vừa học xong tiểu học, nhà nhận được tin ông già tử trận. Bà già lãnh tiền tử tuất mua bốn con heo, một đực ba cái, với niềm hy vọng nuôi bốn anh em tôi. Tôi buộc phải nghỉ học. Nghỉ học, tôi chẳng giúp gì cho bà già, lại còn đi theo mấy thằng bạn phá làng phá xóm. Bốn con heo bà già nuôi hoài không đẻ, bà quay sang bán xôi đậu đen buổi sáng, bán chè đậu đen buổi chiều. Ông anh đầu đi phụ người ta làm gạch. Thằng em kế ở nhà vừa trông em vừa nấu ăn, rửa chén, làm việc vặt. Nó ngoan như mèo con. Tôi bướng như ngựa chứng. Tôi hay vào sân trường ngủ dưới gốc cây keo. Đến tuổi quân dịch, tôi phải đầu quân. Đời lính bầm dập, tôi chẳng chút thiết tha, nhưng có một may mắn là tôi gặp được thằng Hiếu. Thằng Hiếu vừa là đồng đội vừa là “thầy” của tôi. Thằng Hiếu hay triết lý “vụn”, và triết lý vụn của nó đã đóng góp thay đổi toàn bộ đời tôi. Thằng Hiếu cũng ưa tâm sự. Nó nói chuyện hay, hiểu biết rộng. Tôi ngưỡng mộ nó vô cùng. Tôi nghĩ giá như tôi được đi học, được làm người trí thức như nó chắc thú vị lắm! Tôi bắt đầu mơ mộng giữa những trận pháo kích, lội ruộng, băng rừng. Tôi học hỏi “kiến thức trường ốc” qua thằng Hiếu. Thằng Hiếu đầu quân vì vừa giận bố vừa bị bồ đá. Nó biết đàn biết hát, biết làm thơ và đặc biệt thuộc rất nhiều thơ. Vóc dáng thằng Hiếu nhỏ nhắn, kiểu công tử con nhà giàu, lại hay ốm vặt. Còn tôi to con, khoẻ mạnh nên hay đưa thân ra bảo vệ nó. Mấy năm trong quân ngũ tôi học nhìn vào cuộc đời qua nhãn quan thằng Hiếu còm. Nhiều lần, giữa tiếng bom nổ, đạn bay, mùi tử khí hay trong đêm tối âm âm u u tôi mơ tôi là “thằng” nào khác. Tôi bắt đầu giận dữ cái óc đặc bùn của tôi. May nhờ biến cố 30/4/1975 đã giúp tôi thoát được khỏi cái thằng tôi.

Biết bao cái chết bờ chết bụi dọc theo những con đường chạy loạn ở ngày tàn cuộc chiến. Tâm trạng tôi vừa mừng vừa lo, nhưng tuyệt nhiên không cảm thấy sợ hãi. Tôi đi lang thang, chẳng biết đi đâu. Tôi không muốn về lại xóm cũ, nơi có bà già, ông anh lam lũ, và hai thằng em khờ dại, sống trong nỗi bần cùng mà tôi đã cố tình gạt ra khỏi trí nhớ suốt những năm lính tráng. Ngày bước chân vào đời quân ngũ, tôi tự coi tôi đã chết. Rồi một hôm, khi tôi đi dọc theo bờ biển nước xâm xấp ngang mắt cá chân, cát biển ban mai chưa kịp nóng nhưng không gian nồng mùi biển mặn, một cặp kiếng cận, mái tóc loà xoà phủ trán, làn da trắng xanh, bàn tay mười ngón thuôn dài, cùng cái thế nửa ngồi nửa nằm xoải thân dưới gốc thông làm tôi dừng chân, tiến lại gần. Tôi đứng ngắm hắn độ vài giây. Và trong tích tắc, tôi biết tôi phải làm gì. Khuôn mặt, mà trong nhiều giấc mơ đêm lẫn ngày tôi đã từng ao ước có được. Có lẽ hắn mới tắt thở độ vài tiếng. Hắn tắt thở vì lý do gì tôi không bận tâm. Tôi lục kiếm cái ví của hắn đút sâu trong túi, thấy có cái thẻ sinh viên. Tôi gỡ cặp kiếng của hắn, rồi không quên vuốt mắt hắn. Người người chung quanh tôi đang gồng gánh di tản ngược xuôi dọc theo bờ biển hoặc trên đường lộ. Tôi định đoạt cuộc đời tôi trong vòng chưa tới ba phút. Tôi đi từng bước dài, nhanh lên căn nhà trống hoác gần đấy. Có lẽ cả nhà đã bỏ chạy lánh nạn Việt cộng. Tôi đi vòng ra sau hè, múc nước giếng tắm rửa. Xong, tôi vất quân phục, ba lô, súng đạn, tấm thẻ bài xuống giếng. Tôi đi vào trong nhà kiếm bộ đồ thường dân bận vào người. Tôi bước ra khỏi căn nhà lạ như một người hoàn toàn mới. Lê Đăng Trường.

Đã nhiều năm trôi qua, giờ đây, tôi nhận thấy cái quyết định “chưa tới ba phút” đấy là đúng. Chỉ trong những lúc đời quá bấp bênh hay bị tổn thương nặng, đứng soi gương, miệng tôi lẩm bẩm: “Mày là thằng nào đây? Châu hay Trường?” Hoặc có khi, nằm một mình, tôi lấy tay vọc vọc con cu, hỏi: “Của thằng nào đây? Trường hay Châu?”

12. Thành

Sáng nay Lan ghé đưa cuốn sách luyện thi quốc tịch Mỹ. Bỗng dưng trong tôi nhen nhúm nghĩ ngợi về “nước Mỹ” chút xíu. “Không bao lâu nữa anh sẽ già.” Lan nói. “Già thì vào viện dưỡng lão ở.” Tôi nói. Tôi thề quyết không bao giờ về lại Việt Nam khi còn bóng dáng quân thù, khi Việt Cộng còn nắm giữ quyền hành. “Nếu anh trở thành công dân Mỹ, em nghĩ anh nên chọn cái tên khác cho… vui và dễ gọi.” Lan nói. Tôi sực nghĩ ngay đến tên Tom/Tommy/Thomas. Tên khác, quốc tịch khác, một con người khác ở tuổi gần 50. Nghĩa là, phần đời còn lại, tôi sẽ phải sống như một con người khác. Tôi trở thành ông Mỹ già, rồi chẳng biết tôi là ai. Tôi có phải trút bỏ “thằng lính” trong tôi không? Chắc là không được, không được, không được rồi! Tôi không thể phản bội chính tôi. Tôi đã sống trung thành với niềm tin, lý tưởng của tôi bao nhiêu năm nay. Không lẽ tôi đành đoạn tước bỏ, xóa sạch? Thế còn gì là thằng tôi! Tôi có sự lựa chọn không? Tôi có cần thiết trở thành công dân Mỹ không? Tôi có phải là ông già Tom/Tommy/Thomas không? Tôi đã là ai, đang là ai, và sẽ là ai?

Ồ, mà thằng Lộc đang nắm giữ cái thằng tôi mà. Tôi chẳng còn biết tôi là ai, là ai… và cái baseball nó phạng vào đầu thằng mỹ ăn cướp ở tiệm bán đồ lẻ nó làm trong đêm khuya khoắt mà chính nó, Huyền, chị nó và tôi cũng không bao giờ đề cập là thằng ăn cướp người Mỹ ấy có màu da gì? Có chết thật hay còn sống? Và Lan không biết tôi đã không còn là tôi nữa. Tôi đã phó thác tôi cho thằng Lộc sử dụng rồi.

“từ xa tôi về phép hai mươi bốn giờ
tìm người thương trong người thương
chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà…
lời yêu khi muốn ngỏ vụng về
ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay…
ta đưa ta đến đỉnh tuyệt vời
đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi…
người đi chưa đợi sáng
đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rủ xuống…”

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)