Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

kẻ lạ trên thiên đường- chương 11

11. Long

Tôi tỉnh giấc bởi cơn mơ ngắn. Tôi thấy tôi nằm chết, người thâu ngắn cứng đơ. Trong mơ tôi không sợ và tỉnh dậy tôi cũng không sợ. Tại sao tôi không sợ cái chết của chính tôi? Tôi tự hỏi. Vắng mặt luôn cả cái chết của chính mình. Chẳng khác bóng ma soi gương không thể nhận diện được hình hài.

Tôi giữ tâm phẳng lì và sống đời lặng lẽ. Lan nói tôi là người vô cảm. Hoà, chồng của Lan nói tôi là kẻ ám sát mọi cảm giác. Họ nói có lẽ không sai. Kiếp sau tôi chuyển hóa thành thứ gì khác. Cọng cỏ? cục sạn? giọt mưa? Hay là không có đời sau, nghĩa là thằng tôi chấm dứt, vậy thì nên mừng.

Tôi từng là trẻ thơ, rồi lớn lên, đi học, đi lính, đi tù, và hiện đang làm cho tiệm bánh MC Donuts do hai vợ chồng người Mỹ gốc Cam Bốt không có con làm chủ. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, trong giờ khắc ngắn ngủi, tôi có cảm tưởng đang đi lạc trong sương mù hay trên đường ngược chiều. Lúc đó, tôi vội nhắm mắt rồi thở hắt. Tôi ngại suy nghĩ. Suy nghĩ làm tôi nhức đầu. Ai muốn suy nghĩ, thích suy nghĩ, ghiền suy nghĩ thì mặc họ. Tôi tập thói quen chỉ nhìn cái gì đang hiện hữu, xảy ra trước mắt, như tôi đang bị nấc cục chẳng hạn. Hình ảnh quá khứ thỉnh thoảng đột ngột trở về, chẳng khác hắt xì hay đánh rắm hay ợ không thể biết trước để cản ngăn. Những trải nghiệm biến thành mớ ấn tượng hỗn độn như ánh mắt vô vọng của Liên hoặc tôi với cơn đói hoành hành trong tù cải tạo giá lạnh ở ngoài Bắc. Tôi cũng gắng không bận tâm với thời tương lai. Có chăng, là chút yên lòng khi nghĩ tới xấp tiền toàn tờ trăm thẳng thắn bốn góc, xếp chồng, ràng dây thun, bọc trong bao ni lông, nằm yên trong hộp sắt ở Bank of America.

Tôi chưa hẳn là kẻ tị nạn tuyệt vọng.

.. .. ..

Mỗi ngày, ngồi trên xe bus hai chuyến đi và về, trong ánh đèn nhạt nhoà xe bus hay mù mờ đường phố chiếu rọi trên vai hành khách. Đa phần là di dân, nhập cư lậu hay chính thức. Nói tiếng Anh ú ớ. Họ từ tứ xứ, nói nhiều thứ tiếng khác nhau, làm những công việc lao động nặng nhọc dài giờ mà lãnh đồng lương tối thiểu, như tôi. Những người thuộc thành phần thấp kém, phải bò lội dưới đáy, đứng bên lề xã hội Mỹ mong đợi một phép màu. Họ ăn đủ loại thức phẩm khác nhau, tin vào thượng đế khác nhau, trải nghiệm khác nhau, mùi vị khác nhau, điển hình là tôi đây. Nhưng vui, buồn, lo âu, sợ hãi thì chắc là giống nhau. Di dân, tị nạn, chuyển di, ly hương, lưu vong, chạy loạn… từ ngữ nào nghe cũng chua chát, ngậm ngùi. Cùng một phường tha hương cầu thực, tìm kiếm tự do, mưu cầu hạnh phúc, nhưng chia chung giấc mộng Mỹ quốc.

Tôi chẳng gần gũi xứ Mỹ này nhưng tôi mừng vì nó hiện hữu khi tôi cần.

 

11. Quỳnh/Hướng

Tôi đã xóa 10 năm vô dụng và 10 năm “tự chứng tỏ”. Tổng cộng 20 năm thanh xuân nhựa sống đời tôi. Lắm lúc tôi chẳng muốn nghĩ đến 20 năm ấy nữa. Khi vừa đặt chân đến đất lạ, bị khoác cho hai chữ thuyền nhân. Liệu hai yếu tố này đã đóng góp sự suy nghĩ trong tôi bị lệch lạc?

Hiện tại tôi sống với một cái tên và số tuổi khác. Nghĩa là tôi tự khai sinh tôi. Cái giá phải trả là một chủ thể đã bị xoá sổ.

Lấy cái mốc ngày 30/4/1975. Sau đó là dòng chảy của những biến cố. Lịch sử đám đông bị chia cắt, tôi là một người tạo thành đám đông đó. 10 năm vô dụng, sống trong sự chờ đợi, không có một ngày no bụng ở Việt Nam. Tiếp theo Là 10 năm học cật lực, bắt cho được chính tôi, đền bù cho mười năm thất thoát. Cố lấy cho được cái mảnh bằng kỹ sư công chánh made in usa để chứng tỏ cho tôi rằng tôi có khả năng. Di chuyển đi bộ, đi xe đạp, đi xe bus, đi xe ké, đi xe cũ rích bao lần hư hỏng dọc đường. Ngồi lê lết biết bao cái ghế vô tri trong lớp học, trong thư viện. Thức khuya dậy sớm căng mắt, còng lưng học, học và học. Những hôm đến lớp bữa đói bữa no. Những bài làm bị điểm C là thường như xúc miệng rửa mặt. Còn điểm A thì tổng cộng không thể đếm qua được mười đầu ngón tay. Những trang sách phải đọc, tra từ điển nhiều lần vẫn không nắm vững được ý chính. Những bài toán khó giải phải nhờ tutor giúp, giáo sư giải thích thêm. Sống 10 năm trong tình huống khó khăn, khổ nhọc, buồn tủi giờ nhìn lại tôi tự hỏi để làm gì, và tại sao?

Ra trường, tôi cầm mảnh bằng kỹ sư công chánh mà tóc rụng và bạc gần phân nửa. Trải qua mấy chục cái job interview đều bị từ chối. Mở miệng nói tiếng Anh là lưỡi tôi bỗng cứng đơ. Toàn thân mất thăng bằng, hai tròng mắt lạc phương hướng. Tôi không được hãng nào mướn. Tôi già và chậm chạp, lại không có kinh nghiệm.

Hiện nay tôi đang làm công việc đéo liên quan đến mảnh bằng kỹ sư công chánh tốn phí 10 năm đời tôi. Tôi ngồi trong phòng riêng, giờ giấc trái ngược thiên hạ, miễn bấm thẻ đúng 40 tiếng mỗi tuần. Tôi phone khắp tiểu bang nước Mỹ mời gọi khách hàng đổi hãng điện thoại họ đang sử dụng chuyển sang AT&T. Tôi không trực diện đối mặt nên khách hàng chẳng biết tôi là ai nên tôi tha hồ diễn đủ vai tuồng qua cái ống điện thoại đen ngòm và chắc nịch lạnh lùng. Tôi đối diện tôi trần trụi đến bẽ bàng. Khoảng trống cô độc. Tôi đối thoại với tôi suốt nhiều năm nay. Chỉ cái điện thoại, bóng đèn điện, và bốn bức tường trắng đục chứng kiến khuôn mặt và giọng nói của tôi. Tôi không thể để thằng tôi ngã gục dễ dàng, vì đấy là cái thằng tôi tự tạo, tôi phải sống đàng hoàng với nó, phải có trách nhiệm với nó. Không để nó dễ bị tổn thương. Tôi đã quen dần với con người tôi. Không quen cũng đéo được. Tôi ghét than thân trách phận, mặc dù lắm lúc tôi cũng xót thương cho cái thân xác đang dần dà rệu rạo. Sự thèm muốn không định hình nên ước ao cũng nhạt nhoà. Nhiều đêm, tôi bừng tỉnh vì tiếng khóc thút thít của thằng con nít tưởng đã tự sát trong tôi.

Thế nhưng, ban ngày giọng nói thay đổi thường xuyên trong ngày do công việc giúp tôi có được chút thú vị bất ngờ trong cuộc sống. Thỉnh thoảng tôi huýt sáo một điệu nhạc rộn ràng khi bước chân vào phòng làm việc. Tôi thấy trong tôi nhiều cái tôi cùng một lúc. Tôi vừa bước tới vừa bước lui. Dấn thân lẫn tháo chạy. Đấy là những khoảnh khắc tôi sống thật nhất, dù niềm vui vụn vặt, chắp nhặt, bảng lảng, tưởng tượng hoặc phóng tưởng… tôi thoắt chốc đóng đủ vai, từ thanh niên mặt mụn, mụ sồn sồn tắt kinh, thiếu nữ động cỡn, ông già bất lực… với đủ giọng của nhiều miền trong căn phòng máy lạnh mùa hè, máy sưởi mùa đông cùng cái điện thoại đen chắc nịch dùng liên lạc bất cứ người Mỹ gốc Việt nào sống trên lãnh thổ Hoa Kỳ.

Cái tôi được định nghĩa khác. Chẳng còn là cái tôi duy nhất. Cái tôi không bị định vị.

Tôi rủ bỏ quan tâm người da trắng quanh tôi nghĩ gì. Và chẳng bận tâm lắm người Việt Nam là gì.

 

11. Trường-Châu

Nếu ai hỏi nghề nghiệp của tôi là gì, thì tôi trả lời ngay tôi là nhà báo kiêm nhà thơ. Tờ báo nuôi sống tôi sống nhiều năm nay. Còn tôi làm thơ vì yêu thích. Tôi đã xuất bản 4 tập thơ. Chưa kể những bài in chung trong các tuyển tập với nhiều nhà thơ trong vùng.

Tôi đã từng cầm súng, nhấn cò, bật chốt lựu đạn ném về phía địch. Thời trai trẻ tôi đã từng giết người trên chiến trường. Mỗi năm được nghỉ 3 ngày phép. Mất một ngày đi và một ngày về. Ngày giữa tôi ngơ ngáo ở giữa phố phường.

Giờ đây tôi là ông nhà báo, ngồi trên ghế da đen xoay vòng trong garage sửa thành tòa soạn. Báo tôi gọi là báo chợ, báo biếu, báo lá cải… Hai tuần ra một lần. 90% bài vở cắt dán từ những báo Việt ngữ khác. Cắt dán không sợ ai thưa kiện vì hầu như báo nào cũng làm. Báo sống bằng quảng cáo. Lợi tức thâu nhập ít ỏi, do lòng hoài hương, bảo tồn văn hóa, giữ gìn tiếng Việt, quen biết, thói quen, đùm bọc nhau trên đất khách những ông bà chủ tiệm hảo tâm trong vùng giúp đỡ. Hoà, chồng của Lan nói tôi là người vái tứ phương.

Nhưng tôi không được quyền quên, tôi cũng là người đàn ông trí thức, thuộc giới cầm bút. Tên tôi nằm trong danh sách hội ký giả Việt Nam lưu vong. Tôi là thằng Trường sinh viên đeo kiếng cận, miệt mài trong giảng đường đại học năm xưa. Những ngón tay thon dài cầm bút chứ không hề cầm súng. Mái tóc lòa xòa vầng ưu tư chứ không bị cạo hớt lính tráng bụi đời. Bận sơ mi trắng chứ không quân phục. Thằng lính Châu đã gục chết vào ngày 30/4/1975 để thằng Trường được tiếp tục kéo dài sự sống sau cái chết?

.. .. ..

Tại sao tôi muốn tôi là ai khác? Ba má tôi đẩy tôi ra với đời sống này: nghèo nàn, thất học, lính tráng, chiến tranh, bất trắc lẫn bất lực… Tôi định đoạt thằng tôi bởi cái chết của kẻ khác. Tôi đầu thai hay hắn đầu thai? Tôi phải sống cho ra người tử tế. Tôi gắng sống đúng như tôi mong muốn. Dưới mắt mọi người, tôi có bảnh bao, ngon lành không? Có giỏi giang như tôi ước ao không? Hay tôi chỉ là ảo ảnh của chính tôi? Tôi biết tôi không phải là người hạnh phúc, hay thành đạt theo tiêu chuẩn chung. Nhưng tôi đếch care. Chỉ riêng tôi biết là tôi làm chủ định mệnh. Không phải là kẻ ăn hại, ăn bám. Tôi vui cười với nó. Tôi buồn khóc với nó. Thế là đủ. Điều gì tôi không có sự lựa chọn thì làm sao tôi biết nó là thành công hay thất bại? Tôi không sợ hãi, hay mặc cảm về bản thân. Tôi sống với sự lựa chọn do chính tôi quyết định. Tôi chủ quyền con người tôi. Tôi xóa đi cái ao tù trí tưởng hay sự trả thù tưởng tượng, thằng lính tráng tàn nhẫn giết người? Giờ đây tôi có đời sống đầy đủ hơn tôi mong đợi. Tôi có hai hộc tủ, một đựng nhiều loại quần lót từ kiểu “dân phố ” đến “dân ruộng”. Tủ kia đựng đủ loại vớ nhiều màu mang theo khác mùa, cùng khăn quàng cổ mùa đông giá lạnh. Tôi gần gũi với nhiều người đàn bà đủ mọi sắc tộc, màu da. Tôi tìm đến họ có khi vì thỏa mãn cơn thèm bốc cháy cơ thể. Có khi vì buồn bã đơn độc. Hoặc có khi chỉ là thói quen nhiều năm tôi không thể hoặc không muốn bỏ. Nhà thổ cũng là một trong vài nơi tôi liên hệ với con người sống quanh cùng thời.

 

11. Thành

“Tôi ở miền xa trời quen đất lạ nhiều đông lắm hạ nối tiếp đi qua thiếu bóng đàn bà… đời không dám tới đành viết cho tôi nhạc tình sao lắm lời… đơn vị thường khi nằm trên đất giặc thèm trong hãi hùng tiếng hát môi em tiếng hát ngọt mềm… xin đối diện một lần bên tôi cho tôi yêu bằng hình hài đó không thôi đến với tôi, hãy đến với tôi đừng yêu lính bằng lời… ngoài kia súng nổ đốt lửa đêm đen tầm đạn thay tiếng em…”

Tôi thả toàn thân bồng bềnh trong âm thanh, bể chứa từng chữ từng lời từng ý của bài hát.

Lan nói, đàn bà đẻ mới biết đẻ đau như thế nào. Tôi nói, phải là lính mới thưởng thức được nhạc lính thấm thía đến cỡ nào.

Giao chiến trong một lần đang hành quân, tôi bị thương. Đạn túa ra, như thóc, một mảnh găm vào đầu, một mảnh găm vào bả vai, một mảnh găm vào bắp vế. Đạn găm bả vai làm ê ẩm. Đạn găm vào bắp vế làm mũi tôi ngửi mùi thịt cháy. Đạn găm vào đầu sau này qua Mỹ tôi bị “đẩy” vào đám người bị chấn thương sọ não vì súng đạn chiến tranh.

Cận kề cái chết như cái hắt hơi mới thấy chết chóc không kinh khiếp như tôi từng tưởng. Tôi nhớ sau khi bị địch bắn, tôi thấy trời đất xẫm nhòa. Một đường hầm dài, ngoằn nghoèo như đụn mối. Tôi bám theo đường hầm mối đụn mà đi. Những người lính chiến đấu kinh qua cái chết như đường tơ kẽ tóc mới thấu hiểu những gì tôi nói. Và họ thông cảm vì sao tôi hành xử như thế này mà không như thế kia, chẳng giống mọi người. Tôi chẳng phải là người ưa kể lể đời mình nên họ thường nhìn tôi với cặp mắt ngại ngần, thậm chí sợ hãi. Họ nói tôi không được bình thường. Tôi không biện hộ, cải chính. Tôi muốn thấy tôi mãi mãi như trong tấm ảnh của hơn hai mươi năm trước. Ngày tôi còn là anh lính chiến trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà.

“Cái số anh bị lịch sử chiến tranh bỏ lọt.” Lan nói.

“Cái chết của một số người. Cái chết của nửa phần đất. Cái chết của một quốc gia.” Hoà, chồng của Lan nói.

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)