Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chạy Thoát

0 bình luận ♦ 25.07.2016

Một người bạn chết đột quị tháng trước và tuần này
một người khác ung thư đại tràng
suốt mấy ngày, tôi bất ngờ như đó là chuyện của mình
và đi hơn 750 cây số
để gặp chiếc đầu trọc của bạn.

Tôi chạy thoát khỏi căn nhà trống trơn của Thủy
những quyển sách đều biến mất
chai lọ cũng biến mất
tôi chạy thoát San Jose từ sáng sớm
khu phố nhà bạn vẫn vắng hoe
chiếc sàn gỗ sạch bóng như năm ngoái
tôi không tin xạ trị, hóa trị, giây nhợ
có thể lấp đầy vào khoảng trống của mỗi người
tôi không tin đôi mắt của bạn
đang là một người khác.

Cái chết thì chắc chắn và trái đất thì tròn
cái sống vẫn tiếp tục cái chết vẫn xảy ra trái đất vẫn quay
tôi chạy thoát tất cả
có thứ chữ nào thành sự thực
để thơ là xác thịt
bám vào tôi.

Có thứ chữ nào thành giấc mơ
để thơ là một hành trình
mang tôi về vô định
có thứ chữ nào xuất xứ từ máu
để câu thơ có thể quái quỉ
làm tôi sợ hãi.

Tôi không tin chúng ta có một thế giới khác
tôi không tin tôi nên ở lại
tôi không tin tôi tìm lại được quê hương
có thứ chữ nào là đời sống
để tôi mô phỏng
và thơ là máu
hay nứng ẩu như tôi.

Một ngày bao người sinh ra bao người chết đi
tôi chạy thoát khỏi cái đầu
cứ chạy
có thứ chữ nào làm tôi thèm trần truồng
không xấu hổ
để tôi bắt chước thơ
chạy thoát
có thứ chữ nào là gương
(tôi đầy máu Narcissus)
để tôi vẫn nâng niu dương vật mình
như chìa khóa
vào thơ.

Thế mà suốt buổi chiều ngồi cafe Sàigon
để thấy tất cả các buổi chiều Sàigon
chỉ có thế
có thứ chữ nào biết đau
để thơ là quê hương
tôi đang chạy thoát
chạy thoát.

2-2016

bài đã đăng của Lê An Thế


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)