Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Nhân Danh Quyền Ủy Thác


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 21.07.2016

 

yuri herrera

Yuri Herrera (nhiếp ảnh gia Murdo MacLeod cho báo The Guardian)

Sinh năm 1970 tại Actopan, Mexico, Yuri Herrera chọn môn chính trị học ở quê nhà, sau đổi qua ngành viết văn ở El Paso, Texas, và lấy bằng tiến sĩ văn chương ở Đại học Berkeley. Signs Preceding the End of the World (Các Dấu Hiệu Đi Trước Ngày Tận Thế) xuất bản bởi nxb And Other Stories năm 2015, được giải thưởng dịch thuật xuất sắc năm 2016 ($10,000 – cùng hưởng với dịch giả Lisa Dillman). Tiểu thuyết The Transmigration of Bodies (Hành Trình Đầu Thai của Thân Xác) tiếp theo vào năm 2016.

Yuri Herrera hiện là giảng viên tại Đại học Tulane, New Orleans, Louisianna.

Một ngày kia hai đứa nó sẽ đi quanh quẩn ở mấy tiệm thuốc tây, cồn cào thèm muốn những viên thuốc để được sống lại những tháng ngày lêu bêu như cỏ rác, Romero nghĩ bụng. Thật là phí phạm làm sao, tuổi trẻ: ai đó đã nói là chúng có cả một cuộc đời dài trước mắt, và chúng đã làm gì? Đeo mặt nạ và nói như vẹt theo một ai đó mà chúng tưởng rằng họ biết cách sống hạnh phúc. Lũ ngốc.

Cô dâu chú rể đang đi chào quanh các bàn, mỉm cười với cả đám những kẻ lạ mặt đến đây ăn nhậu miễn phí. Gương mặt tươi cười của họ sáng ngời sự chắc mẩm rằng tương lai ta đang nằm trong tay ta. Ô hô! Có những người thực sự tin như vậy, tin rằng họ đã thực sự thuộc về đoàn người đang uể oải hướng tới hạnh phúc, như đám người đang uốn éo gần như khổ sở trên sàn nhảy kia; ruột gan đau đớn do phải cố gắng quá sức để được ưa thích; họ học các bước nhảy, học cách nói chuyện cho đồng điệu với thiên hạ; hoặc phải ngồi lặng lẽ trong góc cho tới khi học được cách làm vui lòng người khác. Những con chó con đang tự huyễn hoặc mình rằng nỗ lực này rồi sẽ có lúc đơm bông kết trái, rằng mọi thứ đang ngày càng tốt đẹp hơn… Romero biết như vậy. Nếu có một thứ gì mà chỉ gây mất thì giờ vô ích thì đó chính là hy vọng.

Đôi tân uyên ương tiến đến bàn của Romero và anh giấu đi sự kinh tởm của mình bằng lời chúc mừng giả lả. “Anh thật là người đàn ông may mắn,” anh nói với anh chàng mặt mũi còn đầy lông măng- trông chẳng ra dáng đàn ông chút nào- trong khi hắn đang nhìn như phục mệnh cái hình hài gầy nhom với khuôn mặt đầy tàn nhang là vợ hắn. Romero cười thầm cay đắng. Đó là lý do anh đến dự những đám tiệc như thế này, để có được niềm khoái trá bệnh hoạn chứng tỏ với bản thân là những con cừu non ấy không tài nào đạt tới nhận thức tầm cỡ của anh. Chúng cứ trợn tròn mắt lên, anh nghĩ, như thể là hôn nhân không chỉ là con đường trực tiếp dẫn tới ghét bỏ nhau. Và chúng sẽ căm ghét nhau, anh tự nhủ, dù chúng vẫn cứ sẽ như thế-vẫn là những con người mà ngay bây giờ đang muốn xón đái vì biết bao cảm xúc. Chỉ cần thời gian đủ dài, rồi sẽ dẫn tới những cực đoan ấy. Mà nếu đã hiểu rõ như vậy, tại sao lại cứ vờ như mình đang tiến đến một nơi nào khác? Điều tuyệt diệu về thời buổi bây giờ là, anh nghĩ, mỗi ngày qua sẽ lại có những thứ thuốc mới làm thu hẹp khoảng cách giữa những cực đoan này. Tỉ dụ như, khoảng cách lớn rộng giữa anh với đứa con gái ở bàn bên- đầu vú nó chưa chắc đã kịp nhô lên- là gì? Cái bộ váy mà cha mẹ nó khoác lên cho cô con gái cứ như đang muốn gào lên, “Cần Bán Gấp.” (Và một khi mà họ đã muốn gả bán con, thì liệu anh không làm cô thỏa mãn được hơn mấy thằng vị thành niên ngốc nghếch kia sẽ làm trong vòng một hay hai năm hay sao?) Chỉ cần dùng đúng thuốc thì ai cũng có thể làm được bất kỳ điều gì họ muốn.

Sau khi cô dâu chú rể rời khỏi bàn của anh thì mấy thực khách khác đứng lên đi tìm bạn trong phòng. Chỗ ngồi mà thực khách được sắp xếp thể hiện cách chủ tiệc đánh giá họ. Có thể là, nếu còn như chỉ vài năm trước thôi- độ bốn, năm năm là cùng- ắt hẳn Romero đã được xếp ngồi rất gần với sàn nhảy, để tô điểm thêm vẻ thanh lịch cho bữa tiệc, để tán tỉnh; nhưng giờ thì, anh ngồi đây, trong một góc kẹt kế bên phòng vệ sinh, uể oải chán chường giữa mấy cặp trung niên nhạt nhẽo.

Sau cuộc tản cư của đám thực khách, chỉ còn lại anh và một tay nữa ngồi tại bàn. Người này mặc dù có lẽ cũng trạc tuổi anh, nhưng lại trông già hơn, với dáng vẻ đáng thương của một người góa vợ đã từng có cuộc sống tiện nghi. Hắn đang, một tay cầm ly vang sủi bọt, tay kia đang mải miết quét thứ gì giống như bơ hải sản lên miếng bánh cuối cùng. Nhận ra Romero đang quan sát mình, hắn khẽ nâng cao ly như một cử chỉ muốn chia xẻ giữa người đồng cảnh: Ông làm gì được nào? TIệc tùng là cho lớp trẻ mà. Romero hờ hững chào đáp lễ, và ngay khi mắt họ chạm nhau, lập tức anh cảm thấy một cơn đau thắt ngực bắt nguồn từ lúc nào đó trước đây; cú thắt thật bất ngờ cứ như thể là anh chưa từng bị như thế bao giờ. Nhưng nó không mới, đó chỉ là dấu vết của lớp tro tàn quá khứ được khơi lại từ nấm mồ của chính nó.

Đôi mắt ấy.

Tuy giờ đây chúng đã mờ đục, nhưng ẩn giấu đàng sau sự tàn phá của tuổi tác vẫn là những gì của một người mà anh biết mình có thể nhận ra được.

Đôi mắt ấy. Nhỏ, xanh lơ, đầy chế giễu, kiêu ngạo vênh váo về những điều vớ vẩn. Mắt ai vậy kìa?

Một cảm giác căm ghét không cưỡng được xâm chiếm toàn bộ cơ thể anh. Xung đoạt anh. Cứ như thể đã có ai đó biến anh thành một cỗ máy và để mặc nó tự vận hành hoàn thành nhiệm vụ của nó. Và, trong cơn tuyệt vọng tìm hiểu nỗi căm ghét này, anh thấy tim mình đập mạnh. Vì sao anh lại không tự kềm chế được mình như thế này nhỉ?

Gã kia hỏi, “Chúng ta có biết nhau không vậy?” và Romero phải tránh nhìn mắt gã, nói gọn lỏn, “Không,” lo ngại rằng họ có biết nhau thật.

Anh cố gắng tập trung vào bữa tiệc, thế nhưng hình ảnh của người ta và các bàn tiệc bắt đầu nhòe lẫn vào nhau, giống như những sắc màu của một bức tranh bị nhúng nước. Do phải dồn mọi nỗ lực để tập trung chú ý vào những gì đang xảy ra ngay ở đây, vào lúc này anh cảm thấy như mình không chịu nổi những cảm giác xa xưa đang vụt quay về với tốc độ chóng mặt: đôi mắt ấy truy đuổi anh, gầm thét vô vọng; sự phản bội và những ngôn từ đầy cường điệu; lòng thù hận, sự khát máu và căm ghét khôn nguôi. Anh không thể nhớ được chính xác ngày tháng, tên tuổi, hay một nơi chốn cụ thể nào, nhưng đã nhớ ra được sự xúc phạm đã gieo mầm cho cái ký ức đắng ngắt này.

Một người đàn bà. Đột nhiên anh có thể nhớ ra nàng, một người phụ nữ bình thường, như bất kỳ ai khác trên sàn nhảy kia. Điều khác thường là ở chỗ, mặc dù anh có thể miêu tả được nàng tới từng chi tiết, có thể hình dung được từng cử chỉ, giọng nói, thậm chí cả mùi hương của nàng, anh vẫn không thể làm tái hiện lại những cảm xúc mà nàng đã đánh thức trong anh. Anh nhớ lại-như một điều gì không liền lạc, mặc dù đã cố gom góp những ký ức của cùng thời điểm ấy-rằng anh đã cảm thấy tổn thương khi bị cô bỏ rơi để đi theo một gã mà anh cho là ti tiện và hèn hạ, đáng khinh. Anh thậm chí còn nhớ được cái cảm giác anh đã đánh mất mọi nhận thức về cá tính riêng có và về giá trị bản thân mình, tất cả chỉ vì đứa con gái chuyên sưu tầm fotonovelas-thứ truyện tranh nhảm nhí rẻ tiền. Và thật kỳ quặc là anh lại nhớ điều này.

Việc lòng tự hào của anh bị xúc phạm bỗng dưng có vẻ như hoàn toàn là do anh mà ra, chứ chẳng liên quan gì tới bất cứ ai và hoàn toàn không đáng kể. Cô gái có thể là người đã khiến gã đàn ông này trở nên góa bụa, hoặc cô có thể đã biến mất trong mớ hỗn độn của một đời ngu ngơ. Đàng nào thì cũng chẳng có gì khác.

Sự thật là vậy: đàng nào thì cũng chẳng có gì khác.

Khi các hình ảnh nhân dạng của bữa tiệc bắt đầu định hình trở lại thì anh tự cảm thấy như mình đang lấy lại được sự vững vàng, như thể anh đã vừa mới bị rời khỏi hiện thực trong khoảnh khắc, hoặc như là khi ta ngủ qua đêm ở chỗ lạ, và khi mở mắt ta bị lẫn lộn giữa ngủ với thức.

Anh bắt đầu cười khùng khục, tiếng cười tăng dần từ chỗ khúc khích thầm lặng tới chỗ vỡ òa ha ha trong khi đầu anh lúc lắc lia lịa. Trong phút chốc anh cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, cảm thấy nhẹ nhõm như được cất khỏi gánh nặng đè nặng lên mình bấy lâu nay mà anh đã không hề hay biết. Rồi thì, cứ như thể là đang viết chính tả, một câu nói bỗng bục ra trong đầu anh mà nghe nó rất hay để nói với gã thực khách kia. Xoay người lại định nói, anh chợt nhận ra là gã đang cúi gập người trên bàn, hào hển thở, bàn tay cầm ly rượu chao đảo. Mặt gã tái nhợt: rõ ràng là đang bị mắc nghẹn miếng bánh. Romero ngó gã trong vài giây rồi đảo mắt nhìn quanh: không ai để ý tới chuyện gì đang xảy ra. Anh chậm rãi đứng dậy, mắt vẫn không rời khỏi gã kia, xoay người lại đi vào phòng vệ sinh.

Trong góc, một cậu trai đang chúi đầu vào bồn cầu. Lúc đó thậm chí chưa tới nửa đêm, nhưng thằng nhóc tập tành làm người lớn này lại đang nôn thốc tháo bữa ăn tối. Đó là điều mà ta gọi là đừng để cỏ mọc dưới chân mình, Romero nghĩ bụng; anh cảm thấy muốn vỗ lưng thằng nhỏ hết sức, nhưng thay vì vậy anh chỉ nhìn nó, mỉm cười rồi nói lớn, gần như quát, “Đi mà đ. một con bò cái đi, con trai!”

Vừa lúc đó anh nghe thấy sự hỗn loạn ngoài kia, chén dĩa ly tách rơi loảng xoảng theo tấm khăn trải bàn bị kéo tuột đi. Anh bỏ thằng bé đứng đó với cơn xả ruột để đi tiểu. Anh mở dây kéo quần xuống, móc chim ra, rồi thong thả tè thật lâu, bọt sủi lên thật nhiều. Đã thiệt. Nín tiểu lâu như vầy thì không thể gọi là già được, anh nghĩ. Hoàn thành sứ mệnh xong anh thong thả định vị lại cậu nhỏ, đóng dây kéo lại; rồi trên đường đi trở ra anh còn dừng lại một tích tắc để chiêm ngưỡng mái tóc đẹp được tỉa tót cẩn thận của mình, cùng với đôi gò má được cạo kỹ. Toàn là những thứ ăn khớp nhau tới độ tuyệt hảo!

Khi trở ra anh thấy một đám người hiếu kỳ tốt bụng đang vây thành nửa vòng tròn quanh bàn của gã đàn ông nọ. Lúc này gã đang ngồi, người ướt đẫm mồ hôi, đầu gục trên lòng một người khác, vừa gục gặc vừa lắp bắp, “Bây giờ tôi khỏe rồi, bây giờ tôi khỏe rồi.” Romero nghĩ, nếu như anh vẫn còn ghét gã, chắc anh sẽ thử làm động tác cấp cứu chống mắc nghẹn để không bị nhỡ cơ hội trả thù. Thực là ấu trĩ quá! Giờ đây điều duy nhất xảy tới cho anh là nói to những lời đã bộc phát trong đầu anh trong suốt quá trình tự khám phá bản thân mới vài phút trước: “Ông hiểu chưa, ông nội? Bây giờ ông thậm chí còn không đáng một gờ-ram giận dữ nào nữa.” Có thể sau này anh sẽ nói điều này với gã. Có thể không. Thực ra cũng chả ăn nhằm gì.

Trong đám những kẻ hiếu kỳ anh trông thấy cô gái nhỏ mặc chiếc váy xẻ ngực thật sâu, đang đứng khoanh tay. Romero tiến lại gần và chạm nhẹ vào phía sau cổ của cô. “Một cô gái trẻ như cô em thì không nên đi một mình,” anh vừa nói vừa mỉm cười. “Sao mình không đi dạo ngoài vườn kia để anh được nhìn rõ bộ móng tay xinh đẹp của em coi nào! Em tự sơn lấy hả? Thật là ấn tượng quá!” Đứa gái nhỏ rùn vai, ửng hồng đôi má, và bước theo Romero ra cửa. Nào ai có thể tưởng tượng được là, anh nghĩ, ở tuổi này ta ắt hẳn phải là một nhà giáo.

Bản dịch Anh ngữ của Christina McSweeney,  từ nguyên bản Tây Ban Nha “Por el poder investido en mí” của Yuri Herrera

 

By The Power Vested In Me

One day the two of them will be going around the drugstores, greedy for pills to bring back the days they’ve dumped in the trash, thought Romero. What a waste, being young: someone tells them that they have their whole lives ahead of them, and what do they do? Put on a mask and parrot the speeches dictated to them by some other character who they imagine knows how to be happy. Morons.

The bride and groom were making their tour of the tables, smiling at the throng of strangers who had jumped at the chance of going on a bender at someone else’s expense. Their smiling faces beamed with the certainty that they already had their future set in stone. Ha! And there were people who really believed it, believed they were in the tedious line headed for happiness, like the ones wriggling about pathetically on the dance floor; their guts ache from trying so hard to be liked, they learn steps, learn to chatter in chorus; or to sit silently in a corner until they learn how to please. Puppies who delude themselves that their efforts will bear fruit, that things are going to get better… Romero knew. If there’s one thing that’s a waste of time, it’s hope.

The newlyweds reached his table and Romero hid his repugnance behind hypocritical congratulations. “You’re a lucky man,” he said to the downy-faced youngster—nowhere near  a man—as he dutifully eyed the scrawny collection of freckles that was his wife. In his mind, Romero gave a jaundiced laugh. That was why he came to these parties, for the slightly depraved pleasure of proving to himself that those sheep couldn’t attain his elevated state of awareness. They roll their eyes, he thought, as if marriage were not just a direct route to mutual hatred. And they will hate each other, he said to himself, yet they’ll be the same people who are right now wetting themselves with the emotion of it all. Given enough time, these extremes will meet. If you’ve got that clear, why pretend you’re headed anywhere? The wonderful thing about these times, he thought, is that every day there are new drugs for reducing the distance between other extremes. For example: What was the big difference between him and that child at the next table whose tits had scarcely started to sprout? The dress in which her parents had draped her screamed “For Sale.” (And since they were offering her, couldn’t he satisfy her better than some stupid adolescent would in a year or two?) With the right pills, they could both do anything that occurred to them.

When the bride and groom had left his table, the other diners stood up to go in search of friends around the room. The table those guests had been assigned was a telltale sign of their hosts’ opinion of them. Maybe, just a few years earlier, four or five at most, Romero would have been placed closer to the dance floor, to add a touch of elegance to the celebration, to flirt; but now, here he was, stuck in a corner by the men’s toilets, languishing among bored, middle-aged couples.

After the exodus, only he and another man remained at the table. A man who, although he might be his own age, seemed older, with that pathetic air of a widower who has led a comfortable life. He was holding his glass of sparkling wine in one hand and, with the other, was polishing off the last of the canapés filled with some supposedly seafood paste. He became aware that Romero was observing him and raised his glass in a gesture of solidarity: What can you do? Parties are for the younger generation. Romero half-heartedly returned the gesture and, as their eyes met, he felt a sharp contraction in his chest that had its origins in some other time; so unexpected was that contraction, it was as if he were experiencing it for the first time. But it was nothing new, it was a relic from the past scratching at the earth of its grave.

Those eyes.

Going milky now, but behind the ravages of age, the substance of someone he knew was still recognizable.

Those eyes. Small, blue, arrogant, mocking, smug pieces of shit. Whose eyes were they?

An outrageous sense of hatred, impossible to resist, took hold of his body. Violated him. As if someone had turned his body into a machine, automatically accomplishing its task. And, in his desperation to understand this hatred, his heart began to race. Why was he losing control of himself?

The man asked, “Do we know each other?” and Romero averted his eyes and gave a terse “No,” anxious for it to be true.

He tried to concentrate on the party, yet the vista of people and tables began to merge, like the colors of a painting soaked with water. For all his attempts to focus his attention on the here and now, he was overwhelmed by a dizzying rush of distant impressions: those eyes challenging his, a roar of impotence; betrayal and melodramatic phrases; eternal hatred, blood and vengeance. He was unable to remember precise dates, names or places, but did recall the offense that had formed the seed of this bilious memory.

A woman. Suddenly, he was able to evoke her, an ordinary woman, like any of those on the dance floor. What was extraordinary was that although he could describe her in detail, could imagine her gestures, her voice, even her smell, he was unable to revive the emotions she had awakened in him. He recalled—as something unconnected, even though the recollection came from that same time—that he’d felt humiliated when the girl had dumped him for someone he considered despicable, beneath contempt. He even recalled feeling that he had lost any sense of identity and self-worth, all because of that girl who collected fotonovelas. And it was weird to remember that.

The affront to his pride suddenly seemed completely arbitrary, unrelated to anyone so insignificant. She might be the person who had made this man a widower, or might have disappeared in a swarm of puerile circumstances. It made no difference.

That’s the truth: it made no difference.

The images of the party began to take shape again, he himself felt he was regaining his solidity, as if he’d momentarily become detached from reality, or like when you spend the night in a strange place and, on opening your eyes, confuse sleep with waking life.

He began to chuckle and the sound rose from a discreet titter to a full belly laugh as he shook his head paternally. He felt better than he had for a while, lighter, freed of a burden that he hadn’t known was weighing down on him. Then, almost as if by dictation, a phrase came into his mind that seemed perfect to say to the other guest. Turning to deliver it, he found the man bent over the table, gasping for air, still holding his glass in an unsteady hand. He was turning pale: choking on a canapé. Romero watched him for a few seconds and then looked around: no one had noticed what was happening. He stood up slowly, not taking his eyes from the man, turned and entered the toilets.

In one of the cubicles, a boy had his head in the bowl. It wasn’t even midnight, but the quasi adolescent was already vigorously throwing up his dinner. That’s what I call not letting the grass grow under your feet, thought Romero; he felt the urge to pat the boy on the back, but instead just looked with a smile and, aloud, almost shouting, said: “Now go fuck a cow, son!”

At that moment, he heard a commotion outside, plates and glasses falling with a tablecloth. He abandoned the boy to his gastric relief and went to one of the urinals. He unzipped his fly, extracted his cock, and took a long, frothy piss. It felt good. You can’t call a man who can hold his piss like that old, he thought. He finished the operation, settled his prick, zipped up his fly; on the way back to the room, he stopped for a moment to admire his beautifully groomed hair, his closely shaven cheeks. Amazing things, those MACH3s.

When he came out, he found a semicircle of good Samaritans crowding around the man from his table, who—sweating, his head resting on someone’s lap— was nodding and stammering “I’m fine now, I’m fine now.” Romero thought that, had he still hated him, he would have tried carrying out the Heimlich maneuver so as not to miss the opportunity to get his revenge in person. How puerile! Now the only thing that occurred to him was to say the words that had come into his head during that clear self-revelation a few minutes earlier: “Do you get it, Granddad? You’re not even worth an ounce of anger these days.” Maybe he could say it to him later. Or maybe not. It didn’t really matter.

Among the onlookers, he spotted the little girl with the plunging neckline, her arms folded. Romero went up and gently touched the back of her neck. “A young lady like you shouldn’t be all alone,” he said with a smile. “Why don’t we take a walk in the gardens so I can have a good look at those pretty nails of yours? Did you paint them yourself? Impressive.” The child shrugged her shoulders, blushed and followed Romero to the door. Who would have imagined, he thought, that at this stage in life, I’d have become an educator.


“Por el poder investido en mí" first published in Daniel Saldaña Paris, ed.,
Un nuevo modo. Antología de narrativa mexicana actual (Dirección de Literatura, UNAM, 2012). © Yuri Herrera. By arrangement with the author. Translation © 2015 by Christina MacSweeney. All rights reserved.


bài đã đăng của Yuri Herrera


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch