Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Văn Chương Nam Mỹ Email bài này

“Phanh Ta Sy”


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 19.07.2016

fantasy truck

Đôi dòng về tác giả:

Alejandro Zambra sinh năm 1975 tại Santiago, Chile. Ông tốt nghiệp trường Đại Học Chile năm 1997 với bằng cử nhân Văn Học Tây Ban Nha, và sau đó bằng tiến sĩ ở Đại Học Công Giáo Pontifical.

Ông dạy học ở Đại Học Diego Portales ở Santiago. Quyển truyện đầu tiên của Zambra, tựa đề “Bonsai” năm 2006 đem đến cho ông giải thưởng truyện hay nhất trong năm ở Chile. Báo El Mercurio của Santiago cho rằng “Quyển Bonsai là một cuộc chuyển máu trong văn học Chile. Nó giống như sự kết thúc của một thời đại và khởi đầu của một thời đại mới, cho văn học Chile.” Năm 2011, một cuốn phim cùng tên thành hình dựa trên quyển nầy.

Nhiều tác phẩm của Zambra thường đăng các tạp chí như The New York, The Paris Review, Harper’s, Tin House, Vice, Zoetrope, The Viginia Quarterly Review.

1.

Năm đó là 1966, bốn hay năm tháng sau khi cha tôi qua đời. Có lẽ tốt hơn hết là tôi nên bắt đầu từ lúc cha tôi chết, từ chỗ kết thúc đó. Lúc ấy, tôi xem cha tôi như một kẻ thù. Tôi đang 20 tuổi và tôi ghét ông ấy. Bây giờ nghĩ lại thì ghét ông ấy là một điều bất công. Cha tôi không đáng để bị ghét. Tôi không biết ông có đáng được thương hay không, nhưng tôi biết chắc là ông ấy không đáng bị ghét như vậy.

Cha tôi vừa mua một chiếc xe tải, với số tiền dành dụm cuối cùng của ông, một chiếc xe Ford màu trắng còn khá tốt. Ngày người ta giao xe, ông đậu nó cách nhà hai khu phố, tuy nhiên sáng hôm sau thì ông chết – vì bệnh tim, cũng giống như cha của ông và như cha của cha của ông – vì thế chiếc xe nằm tại chỗ đó mấy tuần liền, giữa mưa nắng, cản trở giao thông. Sau đám tang, mẹ tôi quyết định dọn đi về miền nam; việc bà trở về miền nam, như nó xảy ra, không khác gì theo một kế hoạch đã có sẵn. Bà không muốn nói với tôi rằng bà dự định sẽ không trở lại. Bà cũng không kêu tôi đi chung với bà. Vì vậy tôi được thừa hưởng căn nhà và chiếc xe tải, và một buổi sáng, vì bị thúc đẩy bởi sự cô đơn, tôi lái nó một cách thận trọng qua những con đường ven thành cho đến khi tôi tìm được một nơi để đậu bỏ nó lại đó.

Tôi uống rượu say khướt suốt ngày, nằm trên chiếc giường to lớn xem phim và đưa vẻ mặt u sầu ra đón nhận những lời chia buồn của láng giềng. Tôi cuối cùng đã được tự do. Sự kiện sự tự do nầy không khác mấy bị bỏ rơi không quan trọng lắm với tôi. Tôi bỏ dở đại học mà không cần suy tư gì mấy, vì tôi không muốn phải học thi lại môn Tích Phân 1 một lần nữa, lần thứ ba. Mẹ tôi gởi tiền đủ để tôi sống nên tôi quên mất về chiếc xe tải cho đến khi Luis Miguel đến hỏi thăm về nó. Tôi nhớ tôi hơi lo sợ khi mở cửa, nhưng nét tử tế của Luis Miguel lập tức xóa tan mọi ngờ vực của tôi. Sau khi tự giới thiệu và xin lỗi đã đến khá trễ trong ngày, anh ta cho biết có nghe nói tôi là chủ một chiếc xe tải và anh muốn hỏi mướn nó.

Tôi có thể lái nó và trả tiền mỗi tháng cho cậu, anh nói. Tôi trả lời tôi không quan tâm mấy đến chiếc xe tải đó nên có lẽ tốt nhất là tôi bán nó. Anh ta nói anh không có tiền, và đề nghị ít nhất là chúng tôi hãy thử việc mướn xe nầy một lúc xem sao, và nói rằng anh ta có thể đảm nhiệm việc tìm người mua nó cho tôi. Anh ta có vẻ rất khẩn thiết, tuy nhiên sau nầy tôi biết ra rằng anh không phải như vậy, rằng đối với anh thì sự khẩn thiết chỉ là một thói quen, một thái độ, một khuôn cách sống. Tôi mời anh ta vào nhà; tôi đem khoai tây chiên và bia ra cho anh ta, chúng tôi cùng uống nhiều bia đến nỗi sáng ngày hôm sau tôi tỉnh dậy bên cạnh anh, cơ thể tôi đau nhừ và tràn đầy một mong ước thôi thúc muốn khóc. Luis Miguel ôm tôi vào lòng một cách e dè, gần như là với chút âu yếm, và anh kể một câu chuyện vui cười gì đó mà tôi đã quên mất, một câu chuyện xoàng xỉnh làm tôi vơi bớt cơn buồn và tôi nói cám ơn anh ta về điều đó, hay có lẽ tôi chỉ cám ơn bằng một ánh mắt. Rồi chúng tôi cùng nấu mì và chế biến ra một loại nước chấm nhạt thếch, và lần nầy thì chúng tôi cùng uống cạn hai thùng rượu vang.

Anh ta đã hứa với vợ anh ta là sẽ không bao giờ ngủ với đàn ông nữa. Cô ấy không quan tâm lắm nếu anh dang díu với những ả đàn bà khác, tuy vậy cô ta rất lo lắng khi anh ngủ với đàn ông. Đến lúc ấy thì tôi đã nhận biết rõ là tôi không thích đàn bà; lúc đầu, tôi đã ngủ với những cô gái cùng lứa tuổi với tôi nhưng không lâu sau đó thì chỉ với đàn ông, luôn luôn là những người đàn ông lớn tuổi hơn tôi, tuy nhiên không lớn nhiều như Luis Miguel, anh ta đã bốn mươi bốn tuổi, có hai con, và thất nghiệp.

Anh trả tiền mướn xe của tôi bằng cách ngủ với tôi, tôi nói, và chúng tôi cười nắc nẻ một cơn dài, cùng lúc trở vào nằm chung với nhau trong giường.

Đôi cánh tay của Luis Miguel to lớn gấp hai hay ba lần tay tôi.

Và cu anh ta dài hơn của tôi năm cen-ti-mét.

Và da anh sậm màu hơn và mềm mại hơn da tôi.

Một tháng sau, Luis Miguel mời tôi đến La Calera, và sau đó là Antofagasta, và rồi sau đó thì không còn cần thiết để mời nữa; chúng tôi làm việc chung với nhau trong một năm rưỡi, hợp tác với nhau, chia tiền lời với nhau. Chúng tôi chuyên chở bất cứ thứ gì: cao su, rau cải, gỗ, chăn mền, củi đốt, những thùng đồ không dán nhãn đáng nghi ngờ. Tôi không thể nói là giờ khắc những lúc đó trôi qua mau chóng, chúng tôi có những khoảng thời gian thích thú, chúng tôi quên bớt sự nặng nhọc trong các chuyến đi bằng cách đùa giỡn, kể cho nhau nghe những mẩu chuyện về cuộc đời mỗi người; tuy nhiên dần dần rồi cũng hết chuyện nói trong suốt đường dài, trong những cây số cuối cùng của chúng tôi thường là một sự im lặng bất an. Mỗi khi chúng tôi trở về, chúng tôi dành cả ngày để ngủ và rồi làm tình với nhau đến khi thỏa thuê hoặc đến khi mặc cảm tội lỗi của anh trổi dậy, một điều xảy ra rất thường xuyên, hầu như mỗi ngày; anh thường thình lình ngưng vuốt ve tôi để kêu điện thoại cho vợ anh và nói rằng anh đang ở gần Santiago, và tôi chấp nhận sự kiện khôi hài nầy mà không than phiền gì cả vì tôi biết rằng đây, thật ra, không phải là một hài kịch.

Một đứa con của tôi bằng tuổi em, một đêm nọ anh ta nói với tôi, đôi mắt anh long sáng lên, không phải với ngọn lửa giận dữ, như người ta thuờng nói, mà là với sự hỗ ngươi đen ngòm và sâu thẳm mà tôi không hiểu được lúc đó, cũng như tôi không hiểu được bây giờ, và sẽ không bao giờ hiểu được.

2.

Anh ta là một người bạn, tôi nói với Nadia.

Luis Miguel chào cô một cách ngượng ngập; anh bước ra trần truồng, anh vừa mới thức dậy; lúc đó là mười hay mười một giờ sáng, và tôi nhớ là Nadia hoặc cười mỉm hoặc ra vẻ cười mỉm. Cô đến nhờ tôi giúp cô dọn nhà.

Tôi không chịu nỗi ba má tôi nữa, cô nói với tôi, và tôi không hỏi cô về chi tiết, nhưng cô bắt đầu kể chuyện tôi nghe với nét hồi hộp ấm áp thường lệ của cô. Cả ba chúng tôi leo lên chiếc xe tải, rồi chúng tôi đến nhà của Nadia, chúng tôi làm việc trong khi cô thút thít và má của cô khóc gào bên tai. Sau đó, trên đường đi, Nadia ngừng không khóc nữa, nhưng lại cười nói to tiếng, một cách gần như choáng váng. Chúng tôi lái từ Maipu đến một căn hộ nhỏ ở Diagonal Parguay nơi cô dự định ở với một nguời bạn. Căn hộ ở trên lầu sáu, không có thang máy, nhưng chuyến dọn nhà nầy rất đơn giản: chỉ có một tấm nệm, hai va-li, và sáu thùng sách. Trên đường về, Luis Miguel hỏi tôi về Nadia, và tôi nói là tôi quen biết cô rất nhiều năm rồi, từ khi còn bé, tôi với cô là bạn thân nhất, hay ít ra là có một thời kỳ cô đã từng là bạn thân nhất của tôi.

Hai tuần sau, chúng tôi phải lập lại chuyến dọn nhà đó. Chúng tôi vừa trở về từ Valparaiso thì Nadia gọi và năn nỉ tôi đến giải cứu cô khỏi bạn cô ấy: một con nhỏ điên, cô ấy nói, một con ngu tưởng tôi là vú em của nó. Tuy nhiên khi đến gần cuối đường về thì tôi mới biết ra là Nadia không phải đang dọn trở lại nhà cũ của cô ấy mà là dọn đến nhà tôi.

Tôi đã hỏi xin mẹ của anh, cô ấy nói, và bà ấy rất vui lòng vì chúng ta sẽ sống chung với nhau. Trái với tôi dự tưởng, Luis Miguel không lấy làm khó chịu về chuyện nầy.

Chúng ta phải chọn một cái tên phanh ta sy.  Nadia tuyên bố ngay đêm đó, khi chúng tôi chơi Scrabble với nhau. Tên cho ai? Cho công ty vận tải của chúng ta, cô nói với một giọng hân hoan nghiêm trọng. Chúng ta sẽ không đi làm xa nữa, không lái xa lộ nữa, cô nói, và chúng tôi đồng ý, và dành phần còn lại của đêm đó tìm kiếm một cái tên nghe … phanh ta sy; và cuối cùng chúng tôi chọn chính nó, Phanh Ta Sy,  như lời đề nghị của Nadia, dĩ nhiên: cái tên thích hợp nhất là Phanh Ta Sy. Công Ty Dọn Nhà Phanh Ta Sy, cô tuyên bố, và chúng tôi cùng hân hoan đồng ý.

Ngày hôm sau Nadia làm bảng hiệu và mua quần áo đồng phục cho cả ba chúng tôi. Hai tuần sau chúng tôi có thân chủ đầu tiên, một luật sư vừa mới cưới vợ và muốn dọn vào một căn nhà to lớn ở Nunoa; và từ đó chúng tôi không nghỉ tay.

Trong vùng nầy người ta dọn nhà nhiều lắm, như một bệnh dịch, Nadia nói thế mỗi lần ai hỏi cô công việc làm ăn của chúng tôi ra sao. Chúng tôi sơn lên chiếc xe vận tải những hình ảnh mà Luis Miguel cho là rất quái dị, và anh ta nhận xét đúng, tuy nhiên chúng tôi muốn phá vỡ phong cảnh tẻ nhạt của những căn phố xây chung vách với chiếc xe tải chuyên chở lạ đời. Chúng tôi vui sướng với cuộc đời bán thương mãi của chúng tôi; chúng tôi dành ra hàng giờ đồng hồ họach định và tân trang căn nhà với những món đồ mà các thân chủ của chúng tôi bỏ lại. Căn phòng khách của chúng tôi đầy tràn những chân đèn, những chiếc ghế gập ghềnh, những hòm rương hư bể.

Một sáng nọ mẹ tôi đến một cách thình lình không thông báo trước. Dạo đó, đã gần ba năm rồi sau khi cha tôi mất, mẹ tôi và tôi ít khi nói chuyện ngay cả trên điện thoại. Nhưng bà vẫn gởi thư cho tôi, những lá thư dài đầy thương mến, viết bằng tay, với nhiều vô cùng những ba chấm: Miền nam… là một nơi đẹp nhất vũ trụ…. Osomo là một thành phố êm đềm… nơi mà mẹ trở về gần gũi với… những chị em của mẹ. Hôm đó là sinh nhật của tôi, nhưng tôi không hề nghĩ rằng bà sẽ đến thăm viếng tôi, chớ nói gì đến việc bà đến mở toang cửa ra bằng chiếc chìa khóa cũ của bà, bước vào căn phòng đã từng là phòng ngủ của bà và thấy tôi đang nằm ngủ trong vòng tay của Luis Miguel. Tôi nhớ là mẹ tôi hoặc bật khóc hoặc bắt đầu kêu rên lên; tôi cố trấn an bà nhưng bà càng la hét lớn hơn nữa. Rồi Nadia và người bạn neo chốt của cô – đây là tiếng cô dùng cho những bạn trai mà cô thỉnh thoảng ngủ với – xuất hiện. Người bạn neo chốt ra về, và Nadia nhanh nhẩu pha hai ly cà phê Nescafe rồi chun vào căn phòng ngủ với mẹ tôi khóa cửa kín lại nguyên cả ngày. Luis Miguel muốn ở lại, để cho có bạn với tôi, để cùng tôi nghe những tiếng than vãn, những tiếng kêu gào và những đoản khúc im lặng khó hiểu phát ra từ căn phòng. Sau khi trời sụp tối, hai người mở cửa phòng bước ra. Mẹ tôi ôm tôi vào lòng và đưa tay nắm lấy tay Luis Miguel, và chúng tôi cùng ăn phô-mai với bánh nướng và uống rượu trái cây mà mẹ tôi mang lại, đến khi bà say mèm và bảo chúng tôi cùng hát bài “Sinh Nhật Vui Vẻ”. Đâu phải ngày nào cũng là sinh nhật của con, mẹ tôi nói và phe phẩy đôi tay của bà trước khi chúng tôi cùng hát.

Dạo đó Luis Miguel ít khi nào về gặp gia đình anh ấy lắm, nhưng lần nầy thì đến nửa đêm anh bắt buộc phải ra về. Tôi ngủ trong phòng của Nadia, với Nadia nằm kế tôi trên một ghế dài mà ai đó đã cho chúng tôi hôm trước. Mẹ tôi ngủ trên chiếc giường lớn và sáng hôm sau bà rời nhà đi rất sớm. Bà để lại một mảnh giấy và hai mươi ngàn peso trên bàn.

Mảnh giấy đề võn vẹn: Hãy giữ gìn sức khỏe…

3.

Chúng tôi có rất nhiều thứ phải làm, nhưng chúng tôi rất vui thích. Chúng tôi còn định sẽ mua thêm một chiếc xe tải nữa và mướn người làm việc cho chúng tôi. Nhưng sự việc lại kết thúc một cách khác hẳn:

Luis Miguel trở lại với vẻ mặt bất an, và cầm trên tay một chai rượu whisky. Đây là một món quà, anh nói, các bạn là bạn của tôi, chúng ta phải ăn mừng, các bạn phải vui mừng vì cái tin nầy.

Tôi nghĩ ngay đến điều tệ hại nhất. Và tôi đã lo sợ đúng: sau mấy năm nộp đơn xin, Luis Miguel và vợ anh ấy đã được chính phủ chấp thuận cho mượn tiền để mua một căn nhà cho họ, vì vậy đến cuối tháng nầy họ sẽ phải dọn đi xa (nhưng không sao cả vì chúng ta vẫn sẽ tiếp tục làm việc chung với nhau, anh nói), đến Puente Alto, đến một căn nhà hơi lớn hơn một chút. Tôi nghe anh loan báo tin nầy mà vừa giận dữ vừa buồn khổ. Tôi không muốn khóc, nhưng tôi đã khóc. Nadia cũng khóc, nhưng không phải cô khóc cho cô. Luis Miguel bắt đầu lớn tiếng, giống như anh vừa bước vào một màn kịch mà anh đã tập dượt sẵn rồi trước một tấm gương; anh có vẻ như mất bình tỉnh, và đó là vậy: đó chỉ là bề ngoài mặt: anh la lối và đập bàn. Anh nhấn mạnh về tương lai, về mơ ước, về trẻ con, về cơ hội, về một thế giới thật sự nào đó mà chúng tôi không hề biết đến. Hầu hết những gì anh nói, là một thế giới thật sự chúng tôi không hề biết. Nadia trả lời thay mặt cho cả hai chúng tôi: Cô nói là ngày 31 tháng Mười, đúng chín giờ sáng thì chúng tôi sẽ có mặt ở nhà anh, cái nhà mà anh đã cho chúng tôi địa chỉ, và anh nên gói ghém đồ đạc bàn ghế của anh lại cẩn thận. Công Ty Dọn Nhà Ảo Tưởng sẽ cho anh một lần dọn nhà miễn phí, đồ con cặc, nhưng bây giờ thì hãy cút ra khỏi nơi nầy luôn đi và bắt đầu kiếm một chỗ làm khác.

Những ngày kế đó rất hãi hùng. Hãi hùng một cách không cần thiết.

Sáng ngày ba mươi mốt chúng tôi đến đó trễ mười lăm phút. Luis Miguel ở một căn hộ nằm phía bên trong của một căn nhà cũ dành cho những người mướn nhà không có nhiều tiền. Một trong hai đứa con trai của anh mở cửa ra, đứa con trai lớn nhất, đứa cùng tuổi với tôi, tuy vậy nó coi già hơn; nó rất giống ba nó: cũng đôi lông mày rậm rạp, rất rậm rạp, đôi mắt đen, đôi má nghiêng sậm của anh ấy, và thân mình to lớn và xinh đẹp. Đứa con trai nhỏ của anh khoảng sáu hay bẩy tuổi gì đó với da rất sậm đang đi lui tới đọc một quyển tạp chí. Vợ anh ấy rất tử tế. Những dáng nét thô kệch của cô ấy tương phản với một ánh mắt linh hoạt: thật khó có thể đối diện cái nhìn đó mà không cảm thấy nóng trên má. Cô mời chúng tôi uống trà và chúng tôi từ chối; cô đem đưa chúng tôi ăn bánh mì với mức dâu đen nhưng chúng tôi không nhận một cách lễ phép; chúng tôi không muốn ngồi xuống bàn chung với họ. Công việc nầy đáng lẽ xong rất nhanh. Tuy nhiên Luis Miguel muốn gặp riêng tôi, tôi thấy anh mấy lần tỏ vẻ mong muốn việc nầy xảy ra và ý muốn đó càng lúc càng thể hiện một cách khẩn cấp hơn.

Ba người chúng tôi đi trước bằng xe tải, trong im lặng. Cô vợ và mấy đứa con sẽ đi theo sau; vì vậy bây giờ là lúc để chia tay.

Chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau nữa, tôi nói, và anh ta đồng ý. Nadia ôm anh một cách thân tình. Tôi không ôm anh: tôi bước ra trước và chờ cô ở bên ngoài, một thời gian dài vô tận khoảng hai hay mười phút gì đó không biết. Chúng tôi không bàn tính với nhau trước về chuyện nầy, nhưng Nadia và tôi cùng biết rằng chúng tôi muốn, và nên, để chiếc xe tải lại cho anh ấy.

Chúng tôi lội bộ mấy khu phố để tìm xe buýt. Sau một chuyến đi rất lâu chúng tôi trở về đến nhà, tay trong tay nhau.

Cách đây một vài tuần Nadia bắt đầu làm thư ký cho một công ty. Mỗi sáng cô đi sớm, để tôi lại ở nhà với một đống sách và thuốc lá, và khi cô trở về thì chúng tôi ngồi uống trà rất lâu với nhau.

Có lẽ anh nên viết lại những việc gì đã xảy ra thành một câu chuyện, cô nói với tôi sáng nay, trước khi đi làm.

OK, Nadia. Tôi đã viết rồi.

bài đã đăng của Alejandro Zambra


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch