Cây gậy phép! ♦ Kí ức! ♦ Hoàng hôn…
Cây gậy phép!
Mụ phù thủy già đưa cho tôi cây gậy cuối cùng mùa phép
Cây gậy răn reo thời gian hằn in trên gương mặt người đàn bà suốt đời quay trong những mịt mù mụ mị
Không cứu nổi thời gian, không cứu nổi tuổi xuân không giữ nổi linh hồn, tình yêu tuyệt vọng
Bạc đầu…
Cây gậy gầy
Nắm lấy cánh tay run run người đàn bà cá cược cả đời mình cho những ước mơ,
Để thu về cho mình con số không tròn trặn.
Hạnh phúc đi vòng lại trở về với khởi điểm nguyên sơ
Chỉ thời gian là một đi không trở lại
Không có con đường nào để lựa chọn lại nữa đâu anh
Cây gậy phép cuối cùng cũng chỉ một khúc xương
Khúc xương sườn của buổi đầu nhân loại
Ai cần ai?
Kí ức!
Một gánh hàng rong, dáng mẹ gầy trong chiều loang là những gì con còn nhớ
Cho một tuổi thơ cũng thiếu những sắc màu
Mắt con tròn, hun hút sâu len ra ngoài sau những chấn song cửa đợi chờ
Con mình con, mình con cùng với bóng
Với những màu mây, những sắc trời lặng im
Tuổi thơ con gói lại trong dáng mẹ mòn, trong bóng chiều bay và hững nụ cười, niềm vui ít nhiều ẩn ức
Cuối ngày, những chắn song mây im lặng
Mây trời lững đững trôi,mặt trời đi ngủ
Con gói mình trong giấc ngủ hoàng hôn
Mẹ trở về, con cuộn nhỏ dưới hàng hiên
Loang màu…
Hoàng hôn…
Hoàng hôn tím ngắt trên đồi,
Câu Kiều bẻ vội cho người trao tay
Nặng nợ vẫn cứ đi vay
Suốt một đời không trả nổi
Câu hát tôi vời vợi
Đâu phải cánh bèo cho sóng bớt lênh đênh
Hà Thành 2/2009
bài đã đăng của Đỗ Thư
- Rắn! - 30.10.2010
- Sen! - 02.02.2010
- Mùi! - 07.01.2010
- một và hai - 25.08.2009
- Cuối - 16.07.2009
- Cây gậy phép! ♦ Kí ức! ♦ Hoàng hôn… - 02.03.2009
- Chậm ♦ Mùa rụng tóc - 20.02.2009

Phần Góp Ý/Bình Luận