Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

kẻ lạ trên thiên đường- chương 10

10. Long

Hôm nay trên đường từ tiệm bánh về nhà. Xe bus đang chạy phon phon bỗng trở chứng. Khậc khậc vài tiếng rồi chạy chậm dần. Những đôi mắt dáo dác nhìn nhau. May mà trên đường về nhà chứ không phải trên đường đến chỗ làm. Thế nhưng lòng dạ tôi vô cùng lo sợ. Tôi bị ám ảnh những gì bất thường xảy ra. Tôi đâm lúng túng, tay chân luống cuống. Bà tài xế tắp xe vào trạm gần nhất, gọi báo tổng đài biết, rồi xin lỗi hành khách và thông báo sẽ có xe bus khác tới trong vòng 20 phút. Ai muốn ngồi đợi trong xe cũng được. Nói xong bà bước ra ngoài. Vài người theo bà ra ngoài trời đứng đợi. Tôi cũng bước theo họ mà cảm thấy tức ngực, nghe nhịp tim mình đập thình thịch. Tôi đến đứng cạnh ghế đá. Trời lạnh. Tôi đốt điếu thuốc thấy hai tay run run. Người đàn bà homeless bỗng từ đâu xuất hiện, nghiêng đầu ngó tôi vài giây rồi ngửa tay xin tôi điếu thuốc. Gió thổi những sợi tóc trên đầu bà lòa xòa trong trời sáng tinh sương lạnh lẽo. Trong ánh mắt bà nhìn tôi, tôi thấy bà nghĩ tôi cũng homeless như bà. Áo quần tóc tai tôi luộm thuộm, dơ dáy. Răng cửa tôi bị rụng như bà. Người tôi bốc mùi vì nhiều ngày không tắm như bà. Tôi móc trong túi áo khoác gói thuốc đưa cho bà. Bà vội chụp lấy rồi quay lưng. Bà đi rất nhanh như chạy trốn. Không như con gián trên sàn bếp tỉnh bơ ngó tôi trưa nay. Tôi đã luống cuống vì xe bus bị hỏng, giờ lại càng luống cuống hơn. Tôi có cho bà cả gói thuốc lá đâu! Bà sợ tôi rượt đuổi theo để lấy lại gói thuốc nên bà băng qua đường cái ào, chẳng ngó xe cộ đang chạy ngược xuôi. May lúc đấy đường vắng, nếu không thì tai nạn xảy ra chỉ vì gói thuốc lá!

Ừ, hơn hai mươi năm trước, khi tôi vừa đặt chân đến đảo Guam, nếu trong tay có điếu thuốc lá, liệu tôi có cầm bút ký tên vào đơn tình nguyện hồi hương theo tàu Việt Nam Thương Tín không? Tôi tự hỏi, chỉ vì câu nói lấp lửng của Liên, “Em bị trễ kinh hơn cả tuần nay…”

Điếu thuốc tôi đang cầm trên tay đã tàn. Tôi muốn hút thêm điếu nữa, ngay lúc này, nhưng không có. Lỗi do tôi. Đúng ra tôi nên móc một điếu trong gói đưa cho bà thay vì đưa cả gói. Gói thuốc tôi chỉ mới hút hai điếu. Toàn thân tôi run rẩy, hai môi giật giật liên hồi. Tôi ngó lên bầu trời, chẳng thấy gì ngoài màn trời đang dần sáng. Gió đung đưa mấy tán lá. Tôi cố dựa chặt người vào bờ ghế đá. Tôi thò tay vào túi áo khoác kiếm gói thuốc và thấy nó trống không. Người đàn bà homeless đã lấy mất gói thuốc lá của tôi. Ngay lúc đấy xe bus trờ tới, mọi người bắt đầu xếp hàng leo lên. Tôi lưỡng lự không biết nên leo lên xe bus hay nên đi bộ về nhà. Nghĩ ngợi trong đầu nhưng hai chân tôi cứ bám theo bước chân hành khách. Trên đầu vẫn đội cái mũ bẩn, người vẫn khoác cái áo hôi, chân mang đôi giày mòn đế, quần bị đường, bột, dầu chiên bám đầy. Mọi thứ vẫn y nguyên trên người ngoại trừ gói thuốc lá không còn trong túi áo khoác. Cảm tưởng ngơ ngác trong tôi thoáng hiện về như khi ngồi bó gối trên tàu Việt Nam Thương Tín trực hướng quay về lại Việt Nam hơn hai mươi năm trước. Tôi là phi công, lái máy bay trên bầu trời, nay ngồi lắc lư trên mặt nước biển, tôi thấy phương hướng nào cũng có Liên với hai con mắt ngập nước đang ngồi trước cửa nhà nàng, ngóng đợi tôi.

 

10. Quỳnh/Hướng

Cái hamburger, gói French fries cùng ly coke tôi mua ở McDonalds mang về nhà ngồi nhai, nuốt, uống một mình trong căn nhà vắng lặng. Tôi vừa ăn vừa nghe tiếng nhai của tôi. Tôi ngồi ngó tôi trong tấm kiếng cửa lớn mở ra sân sau. Trời bên ngoài tối thui, bên trong sáng tỏ. Tôi không thích ngó tôi khi đang ăn. Tôi vào phòng, không coi tivi nên đi kiếm tờ báo đọc, vô tình thấy mấy tấm hình tôi cắt từ báo để dưới gầm giường. Hình toàn đàn ông con trai trần truồng ôm nhau, mút lưỡi nhau, hoặc tự thò tay vọc cu cương cứng. Toàn thân tôi đột ngột nóng ran. Tôi nuốt vội miếng hambuger, rồi tuột quần, nắm chặt con cu mình…

.. .. ..

Trong khi mang quần vào tôi chợt nghĩ đến Andrew. Tối qua hắn gọi điện rủ tôi cuối tuần này đi câu cá. Tôi nói tôi không thích câu cá. Hắn nói thế thì đi chơi tennis. Tôi nói tôi không biết chơi tennis. Hắn nói vậy thì cứ đến nhà hắn, hắn sẽ nướng sườn hai đứa cùng ăn. Tôi biết hắn muốn gì ở tôi. Điệu bộ, giọng nói, ánh mắt của hắn không giấu được sự bối rối mỗi khi đối diện tôi. Còn tôi thì không rõ mình muốn gì. Hắn già và mập quá chăng? Tôi không biết. Tôi chỉ thấy sờ sợ. Tại sao? Tôi không rõ. Hôm nay hắn gọi tôi thêm hai lần. Thấy số phone của hắn tôi chần chừ, nhưng cuối cùng không nhắc. Hắn chẳng để lại lời nhắn. Tôi muốn sự yên tĩnh. Tôi thích làn da múi thịt trai trẻ. Tôi không muốn có sự xáo trộn. Tôi sợ bị chao đảo. Tôi sợ thân hình to lớn của hắn đè lên lưng trần tôi. Tôi cảm thấy chóng mặt. Tôi muốn được yên thân. Có lẽ tôi đã quen sống một mình từ bao nhiêu năm nay. Tôi không muốn đêm đến có ai chia chung chỗ nằm và miệng lải nhải những điều thầm kín, riêng tư của họ.

Tôi cúi ngó cái bụng bắt đầu bèo nhèo của tôi, không thể không buông tiếng thở dài nặng trịch chán chường.

… .. ..

Tôi đứng tựa cửa sổ nhìn ra sân sau. Bên kia là khoảng đất trống. Tôi biết ở đấy có con lạch nước luôn chảy nhưng chẳng bao giờ tôi nghe tiếng. Nước con lạch tuôn chạy đi/về đâu? Đôi khi tôi tự hỏi.

Ngày tôi chưa xóa bỏ 10 năm đời mình. Đường đi trước mặt còn thăm thẳm, ước mơ còn chồng chất, nhiệt tình lắm lúc làm tôi nghẹt thở. Nhưng, những năm còn lại trước mặt, tôi phải đối xử với tôi thế nào đây?

Tôi đéo có ngày tổ chức ăn mừng sinh nhật, dù là thằng tôi đã khai tử và thằng tôi đang sống trơ trờ…

Nếu vũ trụ này có mỗi mình tôi thì tôi có biết tôi là gì không?

 

10. Trường-Châu

Tôi ngồi chọn mấy mẫu tin trên tạp chí Tiền Phong để cắt dán vào trang báo còn dư khoảng trống. Có mẩu chuyện đọc vui vui. Cô gái dự thi hoa hậu ở Nhật, giám khảo hỏi cô giữa danh vọng và nhan sắc, cô chọn gì? Tôi chọn danh vọng vì nhan sắc tôi đã có. Cô hóm hỉnh trả lời. Năm ngoái, miền Bắc Việt Nam có cuộc thi hoa hậu tỉnh, lúc trao vương miện cho cô gái được giải nhất, ông lãnh đạo căn dặn, “Trước kia nó là của cháu, giờ đây nó là bộ mặt của cả tỉnh ta, cô nên hết sức giữ gìn.”

.. .. ..

Khi nảy Lan đến, nàng đi nhè nhẹ trên thảm bằng chân trần, những ngón thon dài, gót và móng hồng phớt, thoáng nhìn, tim tôi thót lại. Lan lúc nào cũng ăn nói nhỏ nhẹ, ánh mắt trong suốt, cử chỉ dịu dàng. Lan đến rồi đi, bao giờ cũng để lại trong tôi chút vấn vương. Lan không hề hay biết. Tim tôi bỗng đập mạnh. Tôi ôm hai vai tự hỏi, không biết tim của thằng lính Châu hay của thằng sinh viên Trường?

.. .. ..

Tối qua ông Thịnh ghé đưa bài, ông tự vỗ ngực xưng là kẻ vô thần. Trước 1975 ông là luật sư, nhưng từ ngày qua Mỹ ông chuyển sang nghề tài xế đón đưa trẻ con khuyết tật đến trường. Ông Thịnh nói tuần trước định mượn cuốn kinh Koran của bà Ela, người Indonesia, hàng xóm của ông về đọc cho biết. Bà Ela nói sẽ tặng ông một cuốn nhưng buộc ông phải rửa tay thật sạch trước khi sờ đến nó.

Tôi đọc đâu đó, ông Muhammad, sáng lập đạo Hồi, 54 tuổi cưới bé gái Aisha 6 tuổi, đợi bé Aisha 9 tuổi ông “chơi” khi trong tay bé Aisha còn ôm búp bế. Mohamad khuyến khích đàn ông con trai ôm bom hủy diệt “kẻ ngoại đạo”, phần thưởng sẽ được lên thiên đường, nơi có nhiều gái trinh để chơi. Chơi xong, màng trinh bị rách sẽ tự động lành lặn, rồi chơi tiếp, rồi lành lặn, cứ thế, đời đời, mãi mãi… muôn kiếp không ngưng không nguôi.

Phải chăng tôn giáo là mộng mị của kẻ bệnh hoạn?

Phải chăng tôn giáo có khả năng làm thằng khôn biến thành thằng ngu? Và thằng ngu cứ tưởng rằng mình là thằng khôn?

Phải chăng bản chất tôn giáo làm đầu óc con người đóng kín? Buộc tin chứ không được tìm hiểu, không cần nguyên do, bằng cớ?

Ông Thịnh nói, tôn giáo hứa hẹn đưa con người đến thiên đình, tiên cảnh ở sau. Ai phạm tội trọng sẽ bị tống xuống địa ngục, ở đấy muôn kiếp. Ông còn xác quyết, tôn giáo không hề sở hữu đạo đức. Trong đảng cướp có thằng tốt thằng xấu. Nhà tù ở Mỹ giam giữ kẻ giết người là tín đồ Do Thái giáo, Phật giáo. Nhà tù ở Ý giam giữ kẻ phạm tội hiếp dâm theo Thiên Chúa giáo, Hồi giáo. Cuối cùng, ông hùng hồn tuyên bố, ông không chống người theo đạo, bất cứ đạo gì, mà ông chỉ chống cái tập đoàn lèo lái các tôn giáo, những kẻ nắm giữ chức vụ nồng cốt bởi chính họ, là họ, những kẻ cố duy trì chức vụ chỉ vì lợi lộc, quyền hành, độc tài… Ngồi nghe ông Thịnh “giảng giải” về tôn giáo, tôi liên tưởng tới chính trị, trong đó có đảng cọng sản. Tôi nghĩ, cộng đồng Việt Nam hải ngoại, không nên chống đối người dân trong nước, bởi họ là nạn nhân bị chế độ kềm kẹp, mà nên đoàn kết, dốc sức chống nhà nước, tập đoàn cộng sản độc tài, tham lam đang cầm quyền.

 

10. Thành

Trưa nay Lan đến giúp tôi bổ túc hồ sơ hưởng tiền trợ cấp xã hội (SSI). Tôi lãnh tiền vì bác sĩ “phán” tâm thần tôi bất ổn, không thể làm việc kiếm sống được, chứ chẳng phải vì tôi bị bệnh nan y. Tôi không thích đi làm. Tôi chỉ thích đi lính. “Xứ Mỹ thanh bình, không có chiến tranh như ở Việt Nam nên anh bị thất nghiệp.” Lan cười nói. Lúc ngồi điền đơn cho tôi, đầu Lan cúi xuống, tôi thấy hai sợi tóc bạc lất phất trên đỉnh đầu Lan như hai cái ngoéo tay của cặp vợ chồng câm già. Rồi Lan ngước nhìn tôi, lại cười nói: “Anh lãng mạn quá, nghe nhạc lính suốt ngày. Anh phục vụ quân lực Việt Nam Cộng Hòa chỉ ba năm, nhưng suốt đời còn lại, anh sống cho ba năm đấy.” Giọng nói Lan, ánh mắt Lan, nụ cười Lan chan pha nỗi niềm trắc ẩn. Khi Lan về rồi, tôi ngồi co cả hai chân lên sofa, tay sờ cằm ngẫm nghĩ, có thật tôi là kẻ lãng mạn như Lan nói? Hay tôi là thằng dở hơi, thứ loser, trốn tránh trách nhiệm, không dám quyết định bất cứ việc gì. Như con đà điểu quanh năm dúi mặt vào bãi phân nóng. Những bản nhạc lính tôi nghe đi nghe lại hằng ngày như cầu nguyện đọc kinh. Tôi đã dồn tất cả tình yêu tôi có cho Huyền, dẫu thời gian ở cạnh nhau chỉ bằng cái sải tay, nhưng nàng và thằng Lộc, em trai nàng, đã cuỗm mất cái “tôi” của tôi. Tôi không dám hé môi tiết lộ điều này cho Lan biết, dù nó là người thân thương nhất của tôi ở kiếp sống này. Tôi sợ nói ra làm Lan buồn và lo lắng, đơn giản chỉ là thế. Huyền và thằng Lộc hiện giờ ở nơi đâu? Toàn bộ giấy tờ của tôi thằng Lộc đang nắm giữ. Tôi không lái xe, không đi làm, không bạn bè. Tôi đi vô đi ra cả ngày, chỉ cái bóng của tôi là kẻ trung thành. Đôi khi trong ngày, tôi mở tivi nhưng không xem. Huyền đang ở đâu? Thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh giấc, miệng tôi đang còn gọi “Huyền ơi! Huyền ơi!” Tôi nhớ có lần Huyền cười, răng cửa nàng dính vệt son. Lần khác Huyền cười, kẻ răng nàng dính hành lá. Tôi nhớ mùi tóc Huyền, làn da bụng sần khô. Vài sợi lông đen trồi lên ở quần lót bị chèn ngang. Tim tôi đập mạnh mỗi khi vùi mặt vào đó. Tôi không muốn bất cứ ai nói những điều không tốt không hay về Huyền. Họ nói tôi bị Huyền lợi dụng, có chỗ cho nàng trú ngụ mỗi đêm trở về từ quán bia ôm, nơi nàng hành nghề. Nhưng không ai hay biết một sự thật trớ trêu rằng, trước khi Huyền rời khỏi nhà tôi, nàng đã giúp em trai nàng “mượn” cái “tôi” của tôi để thoát cảnh tù tội. Thằng Lộc được tự do thì tôi mất tự do. Tôi chỉ tiếc phải chi khi vục mặt vào háng nàng, tôi có thể thấy được mắt nàng lúc đó, thì tôi khẳng định được nàng yêu tôi thật chứ không lợi dụng tôi như mọi người đồn thổi. Nhưng giờ thì… Ừ, Lan nói không sai, tôi là kẻ lãng mạn, tôi nhìn đóm hoả châu mà mơ tưởng là hoa đăng ngày cưới…

“Có những đêm dài, anh ngồi nhìn hỏa châu rơi Nghe vùng tâm tư cháy đỏ xoay ngang lưng trời Những đóm mắt hỏa châu bừng lên trong màn tối Như mắt em sáng ngời, theo anh đi ngàn lối Những đêm không ngủ anh ngồi tâm sự cùng hỏa châu rơi..

Dưới ánh châu hồng, anh ngồi gọi thầm tên em
Mơ một ngày mai pháo nổ vang trên lối về
Những đóm mắt hỏa châu là hoa đăng ngày cưới…
…..
Cho anh nhận diện quê hương giữa đêm đen buồn
Bằng những giòng sông chảy xuôi đêm trường
Ôi những giòng sông nhẫn nhục đau thương…”

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)