Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » chiếc giường màu đỏ
Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

chiếc giường màu đỏ

 

Đừng nỡ đánh thức em

đừng gỡ tấm màn lên

trời chưa sáng

ngày chưa tối

nếp gấp kỷ niệm hôm qua còn rất mới

em chờ anh khoanh khoảnh khắc trễ hẹn đã lâu rồi

vừa mới gần đây thôi

giờ ta đang cách xa nhau

bao nhiêu triệu con phố lốm đốm những mẩu xếp hình diệp lục đặc quánh hạnh phúc khi bên anh

còn lại khoảng chân trần trên nền gỗ lạnh tanh

nơi góc khuất

chiếc gương bật khóc giữa ngàn ngàn sợi tóc ủ rũ nhân chứng

vòng kim đồng hồ trong tủ kính trưng bày mẫu tuyệt tác thời-gian-có-hạn

anh còn không nơi đó để buộc dây níu chiều gió nóng mùi cồn chanh giải cảm cho em

và những câu chuyện nhằm lạc hướng sự buồn nôn không khí chật chội sắp vắng anh

hai trăm năm mươi dặm nối dài tình yêu khoan thai

em đã tìm được vận tốc yên bình

chỗ tựa khiêm nhường nhất trong tim anh bỏ ngỏ. 

 

Ngoài kia,

mọi người đang cuống cuồng tìm theo hướng sao bắc đẩu của riêng họ

bởi tương lai luôn trầy trụa những rủi may

em thỏa thuê ngã trọn vào trung điểm đời mình

trên chiếc giường bốn chỗ gọn xinh màu đỏ

gối đệm soãi vai rộng nồng ân ái

vững chãi cho em ngủ vùi mê mải

quên đi thắc mắc vật cá nhân anh mua gần đây nhất từ nhà thuốc tây

chiếc áo sơ mi anh đang mặc sao ân cần thẳng thớm do bàn tay ai săn sóc

và mùi thơm trên da thịt em có khơi gợi chuyện đôi giày cũ cất giữ lời hứa hẹn trăm năm trong quá khứ

ngàn ngàn dấu chấm nổ bừng pháo hoa kim tuyến lòng mắt anh đẫy đà hy vọng

ánh sáng thánh hóa mình hãy quên đi ngày mai thời tiết sẽ mưa bão nhiều trắc trở

em cương quyết chấp nhận mọi chê trách để được làm thiên thần một lần cho riêng anh

hơi thở.

 

Tấp vào giấc mơ chung quấn quýt đi anh

vực em ra khỏi vùng tối nhợt nhạt tròng đêm

tấm chăn bông lông ngỗng ngột ngạt thiếu hơi chanh kề cận

dắt em về phía nắng lấm tấm mầm nhớ nhung sáng chủ nhật

không mây

đầy Vân

7 giờ 47 rồi, em còn ngủ trong lòng anh phải không

trên chiếc giường hợp cẩn màu đỏ

chúng ta khai hoang thiên đàng

tầng 1816.

bài đã đăng của Lưu Diệu Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)