Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Dấu chấm

 

Hôm đó

em đã tự tử

như Sylvia Plath quỳ gối tuyệt vọng trước khi mở khí ga

như Anne Sexton hít sâu vào hơi carbonic

như Virginia Woolf bước từ từ xuống một dòng sông thẳm

em chưa từng biết thở

hai lá phổi hốt hoảng phập phồng

trườn lên ngực anh ấm mùi đàn ông

oxygen trào ra từ những ngón tay tài tình

sinh linh của em

môi anh cuồng nhiệt

thấm tẩm khí độc

vết giày anh kiên quyết

rủ rê

dụ dỗ

em hãy tự tử

bằng thể tích nhớ nhung chật hẹp của căn phòng

gối chăn nồng nặc mùi Prozac

nơi anh viết dấu chấm cuối cùng cho một tác phẩm chung.

bài đã đăng của Lưu Diệu Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)