Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

kẻ lạ trên thiên đường- chương 9

9. Long

Nửa trưa tôi thức giấc thấy cổ đắng chát và đầu nhức như bị ai đấm.Tôi vịn bờ tường đi vào phòng tắm, hứng nước từ vòi, uống một ly đầy, xong tôi đi tiểu, rồi trở về phòng. Khi đi ngang qua phòng ông Thành, tôi nghe tiếng nhạc lính và tiếng trò chuyện. Có lẽ Lan vừa ghé. Tôi định mở phim bộ coi một lát nhưng hai mắt cay xè, nên thôi. Nằm yên trên giường, nắng trưa rọi sáng rực cả góc phòng. Mỗi khi cơ thể không được khỏe, ý tưởng về Việt Nam dưỡng già xuất hiện trong đầu. Tôi nghĩ đến số tiền mặt, cột giây thung thật chặt, bọc trong bao plastic cất trong safe-deposit box ở Bank of America. Từ ngày đi làm, mỗi tháng tôi cất dành 1/2 số lương. Mỗi thứ tư, tôi đến nhà băng, vào phòng riêng, ngồi đếm, ngắm, vuốt, ép chặt từng tờ trăm nằm chồng lên nhau mà lòng sung sướng kỳ lạ. Nó là niềm vui sở hữu. Nó là số tiền bảo đảm tuổi già. Nó chứng tỏ tôi có khả năng lo được thân tôi. Những tờ tiền rất đỗi riêng tư, thầm kín nhưng biểu tượng tự do, tự lập, tự chủ.

.. .. ..

Tôi đang bị sốt, nằm bẹp dí trên giường từ trưa. Đầu nặng, cổ họng đắng chát. Tôi đưa tay xoa xoa bụng, vì đói hay vì thói quen? Thân thể hấp nóng. Tôi rán nhỏm người dậy nhìn đồng hồ, gần 8 giờ tối. Tôi không muốn ngủ lại vì sợ lỡ thiếp đi thì sẽ không đến chỗ làm đúng giờ. Tôi rán hết sức rời khỏi giường, đi ra phòng bếp, uống ly nước lạnh, nhai lát bánh mì và nửa trái chuối để uống hai viên telynol. Trở vào phòng, tôi mệt lả, người dâm dấp mồ hôi. Tôi đốt điếu thuốc, khói bay bay và thấy mấy ngón tay mình run run. Tôi không muốn nghĩ tới cơn sốt. Chắc là không sao. Tôi bật tivi, toàn hình ảnh nhảy múa. Tôi nhắm mắt, cố không cho phép mình ngủ quên. Tôi có thể phone cho ông bà chủ ngay lúc này báo rằng tôi đang bị sốt thì ông bà chủ sẽ bảo tôi ở nhà nghỉ, họ sẽ vào làm thay cho tôi hôm nay, nhưng tôi không muốn. Tôi không muốn vì bất cứ lý do gì, ngay cả cơn sốt xoàng cũng thay đổi một ngày bình thường như mọi ngày của tôi. Tôi sẽ phải có mặt đúng giờ ở trạm xe bus. Chắc chắn phải thế. Tôi nghĩ sẽ rời nhà sớm một chút hôm nay, đi chậm rãi hơn, đón chuyến xe bus sớm hơn, đến tiệm sớm hơn, làm công việc chậm hơn, rồi sẽ rời tiệm trễ hơn thường ngày. Tôi không muốn làm phiền ai và không ai phải chịu đựng tôi vì bất cứ lý do gì.

 

9. Quỳnh/Hướng

Vứt bỏ 10 năm sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, tôi tự tẩy xoá tôi. Tôi làm một cuộc đổi đời toàn bộ. Tôi muốn trở thành một con người mới. Hoàn toàn mới. Không phục sinh hay tái sinh. Tôi tự tạo ra tôi. Tại sao không? Tôi chọn cho mình cái tên mới và năm sinh mới. Tôi đẻ ra tôi. Tại sao không? Tôi muốn trở thành con người do chính tôi định đoạt. Hạnh phúc hay bất hạnh tôi không được kêu ca, oán trách. Tôi thề nguyền với tôi bằng cái mím môi thật chặt trước khi điền và ký tên vào hồ sơ nhập trại trong căn phòng ngột ngạt hơi người ở trại tị nạn Mã Lai chỉ sau vài giờ bước xuống khỏi cái ghe chở tôi vượt biên lần thứ tám mới thoát được thân. Tôi quen với cái tôi tự tạo hơi bị nhanh, chưa một lần kinh hoàng, nhờm tởm, khinh miệt, hay khốn đốn. Những lúc bị chao đảo, hụt hơi tôi vực tôi lại ngay. Nhiều ngày tôi sống chẳng khác ông Trường-Châu, ông Thành, ông Long chia chung nhà. Nghĩa là tôi sống hết sức vật vờ, vô cảm. Sống chỉ mà sống. Sống vì chưa già, chưa bệnh, chưa chết. Tôi muốn mỗi ngày trôi qua trong sự bình an. Bình an có phải là mục tiêu sống của con người không? Tôi không để tôi ngã gục dễ dàng. Mười năm vô/ra biết bao cánh cửa lớp học để lấy cái mảnh bằng kỹ sư công chánh, giờ ép nó trong cuốn sách đặt đầu giường. Đéo biết để làm gì. Nó chẳng giúp tôi kiếm được miếng ăn, cũng chẳng làm tôi khổ đau, tiếc nuối, hoặc đem khoe thiên hạ. Giờ thì nó cũng hư vô như cuộc đời. Tôi đã gắng sức học gấp nhiều lần so với những sinh viên cùng lớp. Hiếm khi tôi than thở, bởi đó là điều tôi tự đặt ra. Đéo ai cầm dao gí vào cổ buộc tôi làm cả. Tôi không có quyền trách ai ngoài chính tôi. Tôi là thằng hết sức dở hơi do tôi tạo tác. Lắm lúc tôi cười vào cái mặt thằng tôi khi tôi thấy hắn trong gương. Lắm lúc tôi muốn khạc nhổ vào mặt hắn. Lắm lúc tôi ngán ngẩm cái thằng tôi. Tôi là ai? Tôi tự hỏi. Là thằng Quỳnh hay thằng Hướng? Trong giây phút hấp hối, mất hết khả năng suy nghĩ, tôi nhắn lại ai đang kề cận tôi nhất, y tá chẳng hạn, rằng hãy ghi trên giấy khai tử của tôi cái tên… Tên nào đây? Lê Đình Hướng hay Vương Ngọc Quỳnh?

Ngày sinh của tôi, tôi đã định đoạt. Thế còn ngày tử của tôi, tôi có thể định đoạt được không? Chắc là được. Chỉ một cái vèo người xuống biển từ cầu Golden Gate chẳng hạn. Hay một phát súng vào đầu là giải quyết trong vòng 3 giây. Một lọ thuốc. Một sợi dây thừng. Một cái cứa cổ là thằng tôi chấm dứt.

 

9. Trường-Châu

Nhiều năm nay, mỗi tháng tôi chi một số tiền nhất định cho việc “chơi đĩ”. Gái trên ba mươi trả dưới 100 đô. Dưới 30 trả trên 100 đô. Đĩ gồm nhiều sắc dân: Thái Lan, Mễ, Pháp, Đại Hàn, Nga, Tàu, Đức, Phi, Việt Nam… Động chơi cách nhà độ 30 phút lái xe. Tôi biết chỗ này là do ông Thăng giới thiệu. Tâm trạng rời nhà thì hăm hở nhưng bức xúc. Tâm trạng rời động chơi thì thoải mái nhưng cũng bức xúc. “Chơi đĩ" là thói quen giải quyết sinh lý sòng phẳng không phiền hà tới ai lâu năm tôi muốn duy trì, nhưng không biết sẽ còn được bao lâu nữa. Nhiều năm trước, có tháng tôi ghé đến đấy 3 lần. Giờ thì mỗi tháng một lần, và đang dự tính đổi sang hai tháng một lần. Cơ thể tôi không còn sung sức đòi hỏi dù thèm muốn vẫn còn, thậm chí đôi khi dữ dội. “Thằng nhỏ” phản bội tôi, hết còn cứng ngắc và giữ được lâu. Điều này làm tôi bứt rứt, ‘lực bất tòng tâm’. Tôi biết tôi đang già đi. Những ngón tay tôi không còn gõ keyboard lanh lẹ, mắt cũng mờ yếu đi nhiều. Chữ nhỏ là tôi bỏ hoặc đọc lướt. Tôi dễ mất kiên nhẫn và mau mệt. Càng ngày trí óc và thân xác càng tệ. Tôi bắt đầu lẫn lộn giữa sự cứng của đầu mấy ngón tay và “thằng nhỏ”. Ban đêm tôi trăn trở, khó ngủ. Ban ngày tôi chậm chạp, ù lì. Tôi phải chấp nhận thôi. Dạo này tôi thường nghĩ đến cái chết. Hình ảnh cái chết nhập nhằng của thằng Trường và thằng Châu. Tôi ngửi mùi bùn, đất, cát trong cơ thể tôi bốc ra. Trên bia mộ tôi sẽ ghi câu gì? Và cái chết chấm dứt số kiếp của thằng Trường hay của thằng Châu? Ôi! tôi đã chết và tôi đã sống. Tôi đang kéo dài sự sống và cái chết của một ai đó…

.. .. ..

Tôi lẫn lộn giọng nói của tôi. Giọng tôi lạc hẳn, nặng và khàn đục. Tôi khạc nhổ cục đờm trắng đục nhờ nhợ men xanh, vấy máu. Nó lềnh bềnh trong bồn cầu. Tôi cúi gập người ngó trân nó một đỗi rồi giật nước cho trôi tuột. Tôi trở ra phòng bếp. Lan đang lau dọn tủ lạnh. Con bé Vi đang ngồi xem phim hoạt hoạ ở phòng khách. Tôi và Lan trao đổi vài mẩu chuyện vu vơ. Giọng Lan nhỏ nhẹ. Tôi lại nghe giọng tôi bị lạc, nặng, khàn đục. Tôi đằng hắng mấy cái rồi đi vào phòng. Lan vói người nhắc tôi bận thêm áo ấm. Sao giọng tôi vừa trò chuyện với Lan chẳng phải là giọng của tôi? Tôi quên quên nhớ nhớ vài chuyện vặt vãnh quen thuộc. Sáng nay đánh răng quên nặn kem, nấu cơm quên vo gạo. Những lúc như thế tôi phân vân không biết mình là ai. Dù sao tôi vẫn còn giữ phong cách của một người đàn ông đang sắp qua tuổi trung niên, là nhà thơ, nhà báo có căn phòng, dù là garage sửa sang lại, nơi chứa đựng những thứ của riêng tôi. Tôi tin chắc thế. Tôi nắm chặt hai tay, tống mạnh mấy cái vào tường, mu tay nhói buốt, tôi biết tay tôi vẫn còn là của tôi.

 

9. Thành

Cách đây đã lâu, trong một dịp đi flea market với Lan, tôi mua được cái poncho nhà binh rất vừa ý. Tôi giữ gìn nó rất kỹ. Đêm qua, tôi xổ tung trải lên thảm, lăn người qua, rồi gác chân nghe nhạc lính. Màu xanh núi rừng đã bạc. Vài sợi dây lại buộc đã bị đứt, nhưng cái lỗ chui đầu vẫn thế. Poncho gợi nhớ ba năm đời lính tráng. Nó như kỷ vật đẹp. Nó là cái chiếu trải nằm, cái áo che mưa chắn gió, cái mền đắp, cái lều che nắng. Lan biết tôi nâng niu cái poncho này nên mỗi khi dọn closet không bao giờ Lan vất. Lâu lâu, Lan lấy nó ra giũ sạch, phơi khô, rồi xếp cuộn bỏ trong bọc ni-lông. Đêm qua, tôi mơ gặp lại thằng Thìn lác, bạn thân thuở thiếu thời. Thằng Thìn lái xe jeep cán trúng mìn claymore nổ banh xác. Chị hắn nói chỉ lượm được mìấy ống xương, nhưng không biết của hắn hay của ông thiếu tá, sếp của hắn ngồi cùng xe. Thằng Thìn cũng như tôi, cả hai đều lính trơn. Hắn banh xác ở tuổi mười tám, chưa kịp thấy mặt Việt Cộng. Tôi nhớ ngày còn nhỏ, hai đứa ưa cởi truồng chạy lông nhông rượt đuổi tắm mưa. Trong giấc mơ đêm qua, tôi thấy mặt thằng Thìn dần dần biến thành mặt thằng Lộc khi hắn đứng ngoài ngõ nhà cũ tôi ở Việt Nam. Tôi ngoắc tay rủ hắn vào nhà nhưng hắn lắc đầu. Khoảng cách hơi xa, mắt tôi nhìn kém nên không biết được Thằng Lộc đang nghĩ gì hay muốn nói gì. Chỉ thấy hắn ốm và già hơn trước. Tôi chưa kịp hỏi hắn về Huyền, giờ ở đâu, làm gì, thì hắn biến mất. Tôi tỉnh giấc, một phần lưng tôi ướt đẫm, mắt tôi ngấn nước. Tại sao Huyền không trở về với tôi? Dẫu trong giấc mơ.

.. .. ..

“Tôi nó sinh ra nhằm chinh chiến mới quen nhau mà thương mến
nó quê ngoài kia từ lâu lắm chưa lần về
ngày tôi gặp nó nét đăm chiêu đêm nhập ngũ
thấy thương nhau nhiều quá…

Ba tháng trong quân trường cam go đã chai tâm hồn lính mới
nó luôn bảo tôi đừng than oán chi cuộc đời
vì khi nhịp súng vẫn đêm đêm vang vọng mãi
tao mày nào được vui…

Hôm chia tay hai đứa cùng bùi ngùi
ngày mai nó tôi trên ngưỡng cửa cuộc đời
giận nhau gắng vui, dù cho vành môi sẽ khô mấy cũng mỉm cười…

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)