Trang chính » Dịch Thuật, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Văn Chương Nam Mỹ Email bài này

Người Lùn- The Dwarves


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 5.07.2016

after-the-arnolfini-van-eyck-2

Fernando Botero (Colombia), Theo tranh vợ chồng Arnolfini của Van Eyck (2), 1978

Người đàn ông chỉ cao bằng những người lùn, và cô vợ thì chỉ đứng tới vòng bụng của anh. Hình thể nhỏ bé khiến hai người họ không tài nào nhìn lên quầy kẹo được. Cô vợ liên tục nhảy lên nhảy xuống, và cố gắng nhìn xem cửa hàng kẹo có những món hay ho gì. Trong khi đó, người chồng lại cẩn thận hơn, ngẩng đầu hếch cái mũi lên và hít sâu một hơi, làm như là anh ta có thể phân biệt được những thứ không thể nhìn thấy bằng mùi hương. Đúng là một cặp hoàn hảo. Cả hai không hề dị dạng và cũng không có cái vẻ ốm yếu của những người lùn. Dường như chỉ đơn giản là họ bị thu nhỏ lại mà thôi. Có lẽ chúng tôi cũng đã động lòng trắc ẩn hoặc thậm chí là đồng cảm với hai con người này, nếu như tật xấu của họ không quá rõ ràng như vậy.

Đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy bọn họ, và tệ hơn nữa, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên chúng tôi bắt gặp cặp này chen ngang khi xếp hàng. Chẳng biết xấu hổ là gì, bọn họ lợi dụng thân hình nhỏ bé của mình để lẻn lên đứng trước những người khác đang chờ đến phiên của mình. Cả hai tiến vào cửa hàng và đi thẳng vào quầy, tảng lờ tất cả mọi khách hàng khác còn đang kiên nhẫn chờ đợi kia. Chúng tôi không thèm tranh cãi với bọn họ vì chuyện ấy cũng không cần thiết. Còn nhân viên bán hang thì vẫn như thường lệ, chẳng chút mảy may chú ý đến hai vợ chồng và tất nhiên chúng tôi vẫn được tiếp đãi trước.

Vậy mà hôm đó, ở cửa hàng kẹo, nhân viên bán hàng chẳng những không phát hiện ra sự chen ngang hàng của bọn họ mà lại còn quan tâm sốt sắng, ân cần như mọi khi, mang cho bọn họ một chiếc ghế đẩu để họ có thể nhìn thấy các loại kẹo trên quầy. Và, bạn biết không, cặp đôi trơ trẽn thản nhiên nhận lòng tốt của cô nhân viên và vẫn có đủ tư cách xấc xược để đứng mãi ở đó và nói thao thao bất tuyệt với những câu hỏi về xuất xứ của từng món từng món trong vô vàn các loại kẹo trên quầy. Mãi cho đến lúc đó thì chúng tôi, những người vốn im lặng, không chấpnhậnđượcnữavà bắt đầu phản đối. Hai người định kéo dài đến lúc nào nữa? Tôi hét lên từ phía cuối hàng. Chúng tôi không phải rảnh rỗi cả ngày đâu nhe, chồng tôi thêm vào. Họ thậm chí còn không buồn chớp mắt. Họ tiếp tục đứng trên chiếc ghế đẩu, rồi hỏi về những loại kẹo, và đòi xem hết loại này đến loại khác. Chưa đầy một phút sau, một phụ nữ lớn tuổi hơn đứng phía trước chúng tôi hét lên: Định đứng đó đến hết ngày hay sao? Seu Aristides, người đang nắm tay đứa cháu gái của mình và đứng sau cặp đôi lùn cũng hét lên: Mau quyết định đi, lũ ngốc các người!Người phụ nữ đứng đằng sau tôi, chừng 30 tuổi, nói sau cùng: Nhanh lên đi! Lũ vô tích sự! Nhưng chẳng có bất kì mộtlời nào truyền đến tai cặp đôi này cả. Gã đàn ông vẫn đang nhétvào mồm những viên kẹo mẫu, còn cô vợ thì đang lau đi những vụn bánh dính trên cái miệng bé tẹo của cô ta bằng một chiếc khăn ăn sọc vuông, gấp nếp.

Người phụ nữ đứng trước chúng tôi phân trần rằng bà ấy đã một lần chạm mặt cặp đôi lùn này trong một cửa hàng tạp hóa. Lúc đó trong tay bọn họ mang hơn hai mươi món đồ, và có nghĩa là mang trong tay, bà ấy nói với tôi, vì cặp đôi này không hề có lấy một chiếc xe đẩy hàng hay một cái giỏ hàng xách tay. Tôi không cho rằng bọn họ có thể với tới chiếc xe đẩy hàng, và những cái giỏ thì chắc chắn sẽ bị kéo lê trên sàn mất, bà ấy nói một cách trầm ngâm, gần như là mỉa mai. Và rồi bà ấy chợt kêu lên, vậy mà bọn họ lại muốn thanh toán ở quầy ưu tiên dành cho người mua ít hơn mười món hàng đấy chứ! Nhân viên soát đồ lại không một lời giải thích rằng bọn họ không thể thanh toán ở quầy ưu tiên này và bắt đầu tính tiền những món hàng của bọn họ, người phụ nữ tiếp tục kể. Nhưng một phụ nữ mang thai ở phía sau khi ấy vô cùng tức giận và đòi khiếu nại với người quản lí. Và bọn họ thì chỉ đứng đó, mà chẳng nói một lời nào. Người phụ nữ kể, nghiêng đầu về phía cặp đôi lùn nọ. “Mấy người đó có vấn đề về thần kinh đúng không?”, người phụ nữ kết luận.

Và giờ thì họ ở đây, một lần nữa lại làm thinh không nói. Seu Aristitdes đã mất kiên nhẫn, la lớn: “Nhanh lên! Lũ khốn!”. “Đúng vậy! Nhanh lên!”, người phụ nữ phía trước chúng tôi nói thêm. Tôi cũng phụ họa theo: “Hai người ít nhất phải học cách tôn trọng những người lớn tuổi đi chứ! Ngay lúc ấy người phụ nữ lùn quay đầu lại nhìn tôi. Cái miệng bé tẹo của cô ta vẫn dính đầy đường. Cô ta chớp mắt, liếm môi, và cố gắng nhìn tôi cảnh giác, như thể là mãi cho đến lúc ấy thì cô ta vẫn không hề hay biết là tất cả chúng tôi đều đang hướng về họ, và chờ đợi. Chuyện gì thế? Tôi hỏi cô ta. Cô đang nhìn cái gì thế? Và cô ta cứ chớp mắt, chẳng chút bối rối. Cô bị làm sao vậy? Tôi tiếp tục hét lên và tiến đến cô ta.Đúng thế, hai người bị làm sao vậy? Seu Aristides nhắc lại. Ngay lúc đó,tôi đã đến gần cặp đôi vô tích sự ấy và túmlấy cô ta. Đồ ngốc! Tôi nói. Cô ta vẫn đang đứng trên ghế đẩu. Khi bị tôi túm lấy, cô ta mất thăng bằng và đầu cô ta đập xuống sàn. Chồng tôi, đang đứng ngay phía sau, xô gã lùn khi hắn ta như thể đang cố giúp vợ mình. Hắn cũng mất thăng bằng và ngã khỏi ghế. Khi hắn ta đứng dậy, đang chuẩn bị trả đũa, thì chồng tôi đã cho anh ta ăn ngay một gối vào mặt. Cái mũi nhỏ của gã lùn bắt đầu chảy máu. Seu Aristisdes tiến đến và đá hắn một cú nữa, trong khi cháu gái ông ta thì đá vào chân hắn ta. Gã lùn té thêm một lần nữa cạnh người phụ nữ đứng phía trước tôi. Người phụ nữ đứng phía trước chúng tôi bắt đầu dùng gậy quất vào đầu và lưng bọn họ. Hả dạ, tôi đá vào bụng người phụ nữ bị ngã dưới sàn.Chân tôi bị thương, nhưng mặc kệ tôi vẫn cứ tiếp tục đá, vào duy nhất một chỗ. Người phụ nữ ba mươi tuổi đằng sau chúng tôi quỳ xuống bên cạnh cặp đôi này, nắm cổ gã đàn ông, và dập đầu anh ta xuống sàn hết lần này đến lần khác, cho đến khi nửa đầu phía sau hắn ta toét ra. Một thứ chất sền sệt, màu xanh nâu chảy ra từ đầu hắn ta, dính trên sàn. Trong khi việc này đang diễn ra thì người phụ nữ phía trước tôi chỉ tập trung vào người phụ nữ lùn kia: Bà ấy liên tiếp vun gậy xuống cơ thể đầy máu me của người phụ nữ lùn. Chồng tôi giẫm lên chân của tên chồng, còn Seu Aristides thì đá vào ngực hắn, trong khi đó cháu gái của Aristides thì bắt chước chồng tôi, giẫm giẫm lên bụng người phụ nữ.

Nhân viên bán hàng, người nãy giờ vẫn giữ yên lặng cho đến phút ấy, chắc là để tôn trọng chúng tôi, vì chúng tôi là những khách hàng thường xuyên của cửa hàng kẹo mà, tôi cho là thế, bỗng xen vào. Mọi người, tất cả nên dừng lại vì Dona Silvia đang sắp đến đây; tôi đã thấy cô ấy ở đằng kia rồi. Tôi đã thấm mệt và thôi không đá nữa vào thứ đã trở thành một đống dị dạng màu đỏ. Thở hổn hển, tôi chậm rãi tiến dần ra phía cửa. Khi chồng tôi thấy tôi rời đi, hơi sửng sốt, anh ấy cũng dừng giẫm và theo tôi.Người phụ nữ ba mươi tuổi, đang thở dốc sau một hồi dùng sức quá độ, ngồi bệch xuống sàn, lưng dựa vào tường và tay đặt lên trán, chính đôi tay này đã dập đầu gã lùn xuống sàn. Hắn ta đã biến thành một đống thịt nghiền bê bết máu, với những mảnh xương gãy lổn nhổn phía trên. Vợ hắn cũng chẳng khác gì. Người phụ nữ lớn tuổi cho mỗi tên một cú đánh cuối cùng và xốc lại váy, tựa vào cái gậy của bà và rời đi. Seu Aristides cũng đã mệt đừ sau khi liên tục đá vào gã lùn, ông ta dừng lại và bảo cháu gái mình ngừng lại và cũng rời đi. Đến đây nào cháu yêu, hãy dừng lại đi, và ra ngoài thôi, ông ta nói với đứa cháu gái khi nắm lấy tay nó. Tôi ngoảnh lại để chào Dona Silvia, người vừa mới tiến vào cửa hàng kẹo, và nhìn thấy nhân viên bán hàng đã đứng ở góc kia của quầy, đang dùng một cái cào lớn để đẩy hết cái mớ hỗn độn ấy vào một góc.

bài đã đăng của Veronica Stigger


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)