Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Những cái máy trong nhà

 

Anh bảo cưới tôi vì yêu thương chứ không phải để lấy tôi về dọn dẹp nhà cửa. Tôi ở đây vài năm rồi, tôi không thấy cái gì là của tôi cả, kể cả cái giường tôi ngủ hàng ngày ở đó, cái bếp tôi nấu ăn cho cả hai chúng tôi. Tôi không thích những việc dọn dẹp nhà cửa nên cái gì cũng xa lạ với tôi. Chúng tôi thuê người giúp việc một lần trong tuần. Tôi càng rảnh rang hơn. Bà ấy làm rất sạch. Đến nỗi mỗi lần bà ấy làm xong tôi đều không muốn sờ vào cái gì nữa. Thế là nó càng xa lạ với tôi. Cuối tuần, chúng tôi hay về nhà bố mẹ ở nông thôn cùng ông bà nghỉ ngơi. Thế là căn hộ của chúng tôi như một nơi ở trọ cho những ngày bình thường để ngủ ban tối. Ban ngày, chồng tôi đi làm, tôi đi học. Những thứ cũ kỹ như xưa của chồng tôi vẫn như thế trong căn hộ ấy. Tôi ở đây vài năm mà dường như hơi thở của tôi tan ra ngoài không khí, nó không gắn liền nơi này.

Tôi có một chị bạn khác cưới chồng trước tôi vài năm. Chồng chị ấy trong một gia đình quý tộc lâu đời. Chị ấy tự tin với cuộc sống ở đây và tự lo toan mọi việc gia đình, không nhờ vả một ai mà lúc nào năng lượng cũng tràn đầy. Bước vào nhà chị ấy tôi thấy một không khí ấm áp, bọn trẻ con ồn ào, lộn xộn đồ chơi nhưng vui mắt chứ không lạnh lẽo. Chị bảo, ở đây ai cũng giỏi giang từ cái việc lau chùi toilet đến thu xếp đời sống riêng tư cho gia đình, chị không muốn mình như một người ngoài xã hội của họ. Bọn trẻ nhà chị từ lúc bé đến lớn tự làm các việc cá nhân, tham gia cùng mẹ mọi việc ở nhà. Chúng được giáo dục kỹ lưỡng theo đúng quy tắc của một gia đình truyền thống. Tôi thầm ước như thế nhưng thực tế là khó vì chúng tôi là mẫu một gia đình kiểu khác. Toàn bộ mọi thứ trong nhà tôi đều là máy móc làm thay cho người từ cái bàn chải đánh răng đến cái máy cắt móng tay. Chồng tôi như thế với mọi sự vật, tôi theo anh ấy một cách vô thức, có lúc giật mình sao mình lại bị dẫn dụ như thế. Chúng tôi ít có những đối thoại hay trao đổi vì mọi thứ quá sẵn, chúng tôi làm như những cái máy biết nói và ý thức của con người. Cùng với lịch sử bản thân trong một gia đình ở Việt nam chỉ học và học để có việc làm thật nhiều tiền, sang đây, tôi học hành cật lực và mơ ước đi làm như xưa. Các cơ hội có vẻ đến với tôi dễ dàng và may mắn, tôi có lúc chủ quan lắm, tôi tin thế là được nhưng với bản chất của một nơi phát triển kinh tế và văn minh như ở đây, tôi nhìn thấy sự phân biệt rõ ràng giữa các màu da, giữa các cái tên không như nhau, không giống nhau cùng chủng tộc.

Tôi đôi lúc lo xa có ngày tôi sẽ choáng váng và gục ngã như bao trường hợp khác từ màu hồng chuyển sang những màu đen hoặc nâu như cafe thơm phức ở đây. Không đâu xa, một chị bạn hơn tôi đến chục tuổi, sống ở đây gần chục năm, học mấy cái bằng thạc sỹ vẫn chưa xin được việc như ý chị ấy muốn là ngồi trong các văn phòng hào nhoáng như ở Sài gòn trước kia, chị ấy không chấp nhận công việc tay chân như bao người từ thế giới thứ ba đến đây. Chị ấy vẫn cứ đi học hoài để mong đợi công việc như mơ. Ba đứa con toàn để chồng và người giúp việc lo. Gia đình chị ấy ở trong một phần cầu thang và cái nhà kho của nhà bố mẹ chồng vì lý do không kiếm được nhà để thuê. Một lý do cũng khá buồn cười mỗi khi tôi nghĩ đến là chị ấy phải chờ chồng lên sếp ở vị trí cao hơn để được tăng lương cao hơn thì mới ra ngoài thuê căn hộ lớn đủ ba-bốn phòng ngủ cho cả mẹ chị ấy từ Việt nam sang nữa. Ba đứa trẻ cứ lớn lên như thế trong cái nút cổ chai của nhà ông bà nội, không gian lớn nhất của chúng là cái sân sau nhà, kể cả nắng mưa, tuyết đổ thì chúng vẫn ra sân chơi và làm ồn ở đó. Nghĩ đến cảnh ấy trong nhiều năm, với một kẻ đầy đủ như tôi từ nhỏ, tôi lạnh sống lưng nhưng người ta luôn có những lựa chọn như thế, dù tầm thường hay không bình thường nhưng phù hợp thì người ta vẫn tiếp tục sống và duy trì cách sống ấy, thói quen ấy. Như chính chúng tôi cứ duy trì cuộc sống như thế từ ngày này sang ngày khác, đi học đi làm, chả bận tâm gì hơi thở xung quanh, cái giẻ lau có bẩn hay sạch thì cũng vậy, ném đi là xong rồi thay một giẻ mới, có khi chúng tôi chả buồn thay nữa, cái thảm trong phòng ngủ rách tươm tôi cứ để đó, quen thuộc và dễ chịu. Nếu mai mốt tôi nhận ra những giá trị khác để thay đổi và phù hợp, để khỏi mặc cảm bị phân chia, phân biệt thì lúc ấy tôi không biết mình đủ thời gian, lý trí không. Tôi rất ngây thơ tin rằng, bố mẹ chồng tôi mới có sáu mươi tuổi mà tôi lo lắng việc họ già mà buồn. Tôi vẫn chưa chấp nhận thực tế rằng bố mẹ già cũng vẫn tự chăm lo bản thân, không cần gọi con cái. Tôi luôn nghĩ tôi phải có trách nhiệm về quê với bố mẹ chồng tôi cuối tuần để các cụ khỏi buồn, khỏi trống vắng. Trong khi đó, ở đây thì có đến chin mươi tuổi thì họ vẫn tự lập và chu đáo với chính bản thân họ, họ tự đi xe bus, tự tham gia các hoạt động xã hội. Con cái có gặp gỡ thường xuyên thì họ vẫn không bao giờ phiền hay đòi hỏi con cái phải chăm sóc hay dành thời gian sống chung lúc già. Họ có ở nhà dưỡng lão thì cũng là sự lựa chọn không phải như nhiều người nghĩ bỏ mặc bố mẹ hay không tình người. Biết vậy nhưng tôi cứ không thoát khỏi những giá trị bị áp đặt từ xưa cũ. Tôi lo lắng cho bản thân có nhiều định kiến không phù hợp vì như thế có lúc tôi thành ra không hiểu họ, không tôn trọng họ. Thay vì không về nhà bố mẹ chồng vào cuối tuần ăn ngủ như chó con, chả phải làm gì chúng tôi ở lại thành phố bên nhau nấu nướng, dọn dẹp chuẩn bị cho đứa trẻ chào đời, tôi tin là sẽ khác, tôi sẽ yêu ngôi nhà của tôi bằng sự chạm vào các đồ vật nhiều hơn và dành cho chúng cảm xúc, tình yêu hơn là những cái máy chạy rung bần bật khắp nơi, như thế có phải tôi đang sống cho chính tôi và gia đình nhỏ của tôi hơn là những ràng buộc khác do chính tôi đặt ra trong vô thức mà tôi không hề hay biết.

bài đã đăng của Như Quỳnh de Prelle


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch