Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

kẻ lạ trên thiên đường- chương 3&4

3. Long

Độc giả báo Chuông Việt của ông Trường-Châu đi câu được mấy con cá to, mang tới cho ông Trường-Châu một con. Ông Trường-Châu nhờ tôi ghé chợ Safeway gần nhà mua cà chua về cho ông ấy nấu canh. Tôi lựa sáu trái. Ba trái vừa và ba trái tương đối lớn nhất của loại vừa. Loại vừa giá 29 cents một pound. Tôi mua thêm bó hành lá, ổ bánh mì, két bia, cây thuốc lá. Lúc ra quầy tính tiền, bà cashier tướng to cao, mắt màu ve chai, tóc vàng lơ thơ, cầm bịch cà chua lên, nắn qua nắn lại, hất hàm nhìn tôi, nói: “Loại này 39 cents per pound!” Giọng bà xẵng, mặt bà đanh lại. Bà đưa mắt nhìn mấy người đang đứng xếp hàng sau tôi, rồi mắt bà dừng ở mặt tôi. Bà hất hất mặt bà như thể nói rằng tôi đã cố tình gian lận, đánh tráo ba trái cà chua, bộ tôi tưởng dễ dàng qua mặt bà được sao? Bà mở banh bịch, lấy ra ba trái cà chua lớn bày ra giữa quầy cho mọi người xem, rồi gọi người phụ trách khu vực rau đến lấy ba trái cà chua. Bà đứng chống nạnh trong khi chờ đổi ba trái cà chua loại vừa. Tôi bỗng đâm lúng túng, khó thở, hai chân như dán cứng dưới sàn nhà. Tôi muốn giải thích cho bà nhưng không cách chi mở được miệng. Tôi ôm chặt bịch thực phẩm rời khỏi chợ Safeway một cách khó nhọc. Ánh mắt bà cashier bám cứng lưng tôi về đến tận nhà. Nhưng khi bước vào bên trong phòng riêng của tôi, tôi bỗng gạt được đôi mắt màu ve chai, dáng người to cao, tóc vàng lơ thơ của bà cashier ra khỏi đầu liền tức khắc.

Tôi hít sâu mùi không gian yên ổn, ấm áp, khiêm nhường. Thế giới của riêng tôi.

3. Quỳnh/Hướng

Chương trình hội thoại trên radio tôi nghe chiều nay khi đang lái xe trên đường từ sở về nhà.

“Do you believe in gay marriage?” Bà A hỏi.

“I don’t even believe in straight marriage.” Ông B trả lời.

Tôi chợt nhớ tới câu chuyện trao đổi giữa thiếu phụ và tu sĩ.

“Thầy nghĩ sao về oral sex?” Thiếu phụ hỏi.

“Xin lỗi bà,” vị tu sĩ đỏ mặt, rồi hít sâu hơi thở, trả lời ấp úng: “Theo quan điểm của người tu hành thì tôi phải conserve cái energy… Energy đấy dùng để transform… để phục vụ tín đồ. Đấy là mục tiêu của đời sống tu hành mà tôi đã chọn.”

Tôi nghĩ đi tu ngày nay đã lỗi thời. Đi tu là hiện tượng xã hội thời xa xưa. Tu hành là life-style của một nền văn hoá thời nào đó… chẳng còn relevant ở thời đại này.

Khi còn ở Việt Nam, tôi đọc truyện ngắn Anh Phải Sống của Nhất Linh và Khái Hưng. Hai vợ chồng nghèo đi vớt củi, ra giữa sông thì bị dòng nước lớn cuốn xô. Cả hai cố bơi nhưng bị sức nước kéo phăng. Cả hai ráng sức giúp nhau bơi. Nhưng cuối cùng, người vợ đành lẳng lặng buông tay, nhường “quyền sống” cho chồng, bởi: “Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé! … Không? … Anh phải sống!” Đọc đến đoạn này, tôi nghĩ, chắc gì bà vợ đã muốn chết, muốn làm kẻ hy sinh. Bà cũng muốn sống lắm chứ. Phải sống chứ. Được quyền sống chứ. Bà sống để nuôi cái Bé, cái Nhớn, thằng Bò. Bà sợ chồng lấy vợ khác, bầy con dại của bà sẽ bị rơi vào cảnh “Mấy đời bánh đúc có xương. Mấy đời dì ghẻ có thương con chồng”. Nghĩ thế, bà càng vùng vẫy quyết chí tranh sống cùng chồng. “Không! Không! Tôi cũng muốn sống!” Ý tưởng dứt khoát đưa đến thái độ dứt khoát. Bà cố bơi, không cần phải ôm tay chồng. Cảnh mẹ ghẻ con chồng, phơi bày như chuyện Tấm Cám.

Đàn bà, một là làm vật hy sinh cho chồng, hai là kẻ độc ác giết hại con chồng.

Lịch sử nhân loại do đàn ông định đoạt. Mồm trên bị bịt, mồm dưới bị chơi. Đàn ông độc quyền kể, viết, nói nên họ luôn tự cho họ là đúng, là chân lý. Còn đàn bà là đồ vất đi. Là thứ xấu xa, ghê tởm.

Thời nay, biết bao người liều chết vượt biên tìm tự do, ra giữa biển khơi, đàn bà, con gái Việt bị hải tặc Thái hãm hiếp. Hiếp xong, chúng vất xuống biển hoặc đem bán cho các nhà thổ. Làm đàn bà thời nào cũng là nạn nhân. Không buộc bị hi sinh mạng sống như trước kia, giờ đây cũng cũng bị hi sinh làm vật “chơi sướng cặc” cho bọn đàn ông, bất cứ nơi đâu, lúc nào, dù là trong tình thế hết sức bi thảm.

Tôi thắc mắc tại sao đàn bà cứ phải chịu đóng vai hi sinh cho kẻ khác? Đàn bà nên vùng lên đòi quyền sống. Tôi cảm phục những người đàn bà can đảm, dám đạp đổ hàng rào do đàn ông dàn dựng ngăn chận bước phóng, nhảy, trèo của họ. Madonna là điển hình, cô ta dám đả phá và luôn thay đổi.

 

3. Trường-Châu

Soi gương tôi thấy tôi là thằng Châu chứ đéo phải thằng Trường. Tôi là thằng Trường khi tôi không soi gương. Tôi có còn là thằng Châu tuổi nhỏ bị thúi tai, thò lò mũi xanh, bụng ỏng vì sán, dái lòi cả ngoài quần đùi thủng đít. Thằng Châu con nhà nghèo, bị bỏ học, ba bị chết trận, má không biết chữ. Thằng Châu lười ẵm em, trốn việc nhà, nghịch phá hàng xóm. Hiếm hoi tôi đi tìm thằng Châu tôi đã khai tử. Tôi quen tôi là thằng Trường rồi. Thằng Châu chỉ xuất hiện trong tôi rất bất chợt như bị nổi da gà hay khi trời rất nóng hoặc khi tôi đang rơi vào cơn sốt. Giờ đây, tôi là thằng Trường da trắng trẻo, đeo kiếng cận, những ngón thon dài, tóc mảnh loà xoà ở trán, tay ôm tập sách đầy chữ bắt đầu vào sáng sớm ngày 29/4/1975 ngay sau khi tôi nhét cái thẻ sinh viên của thằng Trường vào túi áo, cái kiếng cận của thằng Trường vào túi quần, tập sách của thằng Trường vào ba lô. Rồi vuốt vội mắt thằng Trường đang nửa nằm nửa ngồi xoải thân dưới gốc thông trong nắng sớm nồng mùi biển mặn. Miền Nam được miền Bắc giải phóng. Thằng Châu được thằng Trường giải phóng. Tôi vất ba lô trong đó chứa đựng toàn bộ lý lịch thằng Châu của hơn hai mươi năm làm người xuống cái giếng sau căn nhà không còn ai trú ngụ. Chắc họ cũng như bầy kiến đang chạy tới chạy lui trên miệng chảo nung nóng. Tôi là một người khác bắt đầu từ đây. Tôi đoạn tuyệt thằng Ngô Văn Châu. Tôi tái sinh tôi bằng một con người khác: Lê Đăng Trường. Tôi phải sống như một người có học thức, có suy nghĩ. Thằng Châu lính trong tôi đã chết. Tôi không khoác lại cái áo lính từ sáng sớm hôm ấy. Tôi liệm theo ba lô quẳng xuống đáy giếng. Tôi thôi phải đối diện với ý tưởng ngày mai mình còn thức dậy hay ngủm như thằng Thông thằng Hoàn thằng Thái. Đời lính tráng của tôi chấm dứt như cuộc chiến kết thúc 30/4/75. Tôi chặt đứt cái kiếp làm thằng lính bất hạnh, tủi nhục, bắt buộc. Giờ đây, tôi là thằng sinh viên da trắng trẻo, đeo kiếng cận, hai bàn tay với những ngón thon dài, vẻ mặt trầm tư, điệu bộ học thức. Nhờ biến cố 30/4/75 tôi đã đạt được ước mơ sâu thẳm trong tôi. Thay vì giết kẻ địch tôi giết chính thằng tôi. Tôi dứt bỏ tất cả sau lưng, tấm thẻ bài không còn cơ hội đặt trên quan tài. Tôi ngửa cổ nhìn trời thề sẽ không hề ngoảnh mặt lại. Tôi theo đoàn người chen lấn leo lên thuyền, thẳng hướng phóng tới phía trước, nơi chân trời xa lạ. Tôi vượt biên, đi Mỹ.

3. Thành

Bà Jenny làm ở thư viện nhìn tôi, hỏi: “Ông là cựu quân nhân hả?” Tôi gật đầu: “Yes, mèm!”

Nhiều người chung quanh nói tôi gàn. Còn Lan, tuy không nói, nhưng qua ánh mắt, nó cũng nghĩ tôi là người gàn nhất hành tinh. Tôi có gàn không? Bà Thu Huệ từng tuyên bố nếu bà có con gái, thì thà bà gả cho thằng ăn cướp, nó còn đưa tiền về nuôi vợ nuôi con. Hoặc bà gả cho thằng đần, nó còn dọn dẹp nấu cơm giặt giũ hầu hạ vợ con. Chứ không đời nào bà gả cho thằng gàn cả. Thằng gàn chỉ tổ làm khổ con gái mình vì sĩ diện hão. Thu Trang, em gái bà Thu Huệ “giễu” tôi rằng: “Phải có ‘biệt tài’ mới sống được kiểu như anh Thành.” Còn Hoà, chồng Lan, em rể tôi, thường nói: “Anh Thành đi lính chỉ ba năm, nhưng suốt quãng đời còn lại, anh Thành sống cho ba năm lính ấy.” Tôi gạt tất cả lời bình phẩm của họ ra khỏi đầu. Tôi sống đời tôi. Chỉ vậy thôi. Xin mọi người hãy để tôi yên. Mắt tôi quen thuộc với màu xanh áo lính. Màu xanh áo lính cho tôi sự bình an tâm hồn. Đầu óc tôi luôn hoài niệm về đời lính. Tim tôi đập đều theo điệu nhạc quân hành. Bởi lẽ tôi là thằng cựu lính chiến Việt Nam Cộng Hoà.

Lan đến, mang theo chút nóng bên ngoài trời vào trong nhà. Tóc Lan túm gọn bằng sợi thun. Hai tay Lan bưng đĩa thạch ba lớp: mít, dừa và dứa. “Trời nóng, em mang đến để anh ăn cho mát.” Vợ chồng Lan là kỹ sư. Dạo gần đây Lan ăn chay nhiều hơn ăn mặn. “Bé Vi đâu?” Tôi hỏi. “Con bé hơi bị nóng, em để nó ở nhà với anh Hoà. Em đi chợ Safeway sẵn ghé thăm anh chút.” Tôi với tay tắt nhạc. Lan là người thương lo cho tôi nhất trên trần gian này. Thình thoảng nhìn tôi, Lan nói: “Sống với quá khứ chắc cũng có cái thú vị của nó chứ hả anh Thành?” Hoặc: “Ba năm lính của anh chắc là hiển hách lắm nên anh cứ dung dưỡng mãi, nhất định không buông bỏ.” Tôi chẳng hiểu tại sao Lan nói thế. Lan chưa một lần nặng lời hay to tiếng với tôi. Lúc Lan chán, mệt, buồn, thất vọng vì tôi quá thì nó quay lưng nén tiếng thở dài. Mỗi lần Lan mua cho tôi cây thuốc lá, khi đưa cho tôi, không bao giờ quên dặn: “Anh đừng hút thuốc nhiều quá!”

Lan chưa biết chuyện tôi đã đưa tôi cho thằng Lộc em trai Huyền sử dụng rồi. Thằng Lộc đang ở đâu? Nó còn sống ở Việt Nam không? Nó làm gì với cái tên của tôi? Và Huyền nữa, nàng đã lấy chồng chưa? Tôi giờ đây là ai? Là ai? Tôi có còn là thằng Thành nữa đâu!

"Những ngày chưa nhập ngũ, anh hay dắt em về vùng ngoại ô có cỏ bông may, ở đây im vắng thưa người, còn ta với trời. Thời gian vào đêm, rừng sao là nến, khói sương giăng lối cỏ quen…

Đường hành quân, nắng cháy da người, tuổi vui thiếu vui, vẫn thương mình thương đời…"

Ôi, chỉ có nhạc lính mới hoàn lại được thằng tôi.

 

4. Long

Tôi dụi mẩu thuốc vào bồn rửa chén, rồi quẳng vào thùng rác. Tôi mở cửa bước ra khỏi nhà, bầu trời tối om. Đi trong trời tối om đột nhiên tôi nghĩ: có nên về lại Việt Nam ở khi không còn sức làm việc không? Lúc đấy, trong nhà băng tôi đã có xấp tiền dày cộm, đủ bảo đảm cuộc sống yên ổn tuổi già. Ý nghĩ thay đổi chỗ ở làm bước chân tôi bỗng chậm lại và không đều. Tôi thò tay vào túi áo khoác, lấy ra gói thuốc, rút một điếu, đặt lên môi, bật lửa châm, rít hơi dài, hai chân tôi bước đều trở lại. Tôi sẽ phải về Việt Nam ở với xấp tiền dày cộm (đã, đang và sẽ) để dành trong nhà băng. Chắc chắn tôi sẽ về Việt Nam. Tôi hít sâu hơi thuốc dài. Lúc vừa đặt chân đến đảo Guam, nếu trong tay có điếu thuốc, liệu tôi có cầm bút ký tên vào đơn tình nguyện xin trở về Việt Nam theo tàu Thương Tín không? Tôi lại băn khoăn tự hỏi. Ôi, chỉ vì câu nói lấp lửng của Liên: “Em bị trễ kinh hơn cả tuần nay…”

Câu nói lấp lửng này của Liên đã thay đổi toàn bộ đời sống tôi.

Giờ thì Liên đã thành vợ, thành mẹ, thành bà ngoại, bà nội của người khác rồi. Còn tôi đây, đang đi trong bóng đêm u đặc nghĩ tới nàng.

Cánh cửa gỗ đỏ trầy trụa đang chờ tôi mở. Đống bột chủ đã nhào trộn cất trong tủ lạnh đang chờ tôi lấy ra để trải kín mặt bàn, cắt thành từng khoanh nhỏ, bỏ vào chảo dầu chiên vàng đều hai mặt. Công việc ở tiệm M C Donuts đang chờ tôi. Lại một ngày nữa của đời tôi.

 

4. Quỳnh/Hướng

Soi gương, tôi thấy tôi tăng 10 tuổi. Coi hình trong driver licence, tôi thấy tôi tụt 10 tuổi. 10 + 10 = 20. Con số 20 chẵn, tròn vo, chắc nịch.

Từ 1975 đến 1985 tôi xoá trắng sự có mặt của tôi trên cõi đời này. Tôi không muốn bất cứ ai hỏi tới 10 năm đó tôi đã làm gì, ở đâu, có khổ không, có bị cơn đói hành hạ không, có mất tự do không, có bị đày đi vùng kinh tế mới không, có bị đi nghĩa vụ quân sự không. 10 năm đó tôi đã làm gì với đời tôi? Tôi thẳng tay cắt bỏ, chùi sạch sành sanh 10 năm trong đời. 10 năm vô tích sự. 10 năm vô dụng. 10 năm vô duyên.

Đến Mỹ, để lấy được cái bằng kỹ sư công chánh, tôi lại mất chẵn 10 năm. 6 năm ở community college cộng thêm 4 năm ở state university. Ngày lên bục lãnh bằng, đầu tôi hói gần phân nửa. Mấy đứa sinh viên Việt Nam trong trường gặp tôi gọi chú xưng cháu. Cầm cái bằng trong tay trên đường từ trường về nhà tôi hoàn toàn chẳng biết tương lai mình đi về đâu? Sau nhiều lần được gọi đến phỏng vấn việc làm, tôi nhận được thư cám ơn thay điện thoại báo tin được mướn. Những lần đầu bị từ chối, tôi hơi buồn buồn nhưng tuyệt nhiên không thất vọng hoặc hối tiếc. Tại sao? Tôi không biết. Chẳng lẽ tôi hết hy vọng vào chính bản thân rồi sao? Hay tôi không thiết tha lắm với cái nghề kỹ sư công chánh? 10 + 10 = 20 năm. Thời gian trai trẻ sung sức nhất đời người, tôi đã uổng phí vô ích? Tôi chưa từng làm một ngày nào với cái bằng kỹ sư công chánh đã ngốn tôi chẵn 10 năm, đã nỗ lực bằng mọi giá để đạt cho được. Giờ đây, nó chỉ là mảnh giấy vô dụng. Mảnh giấy hư vô như cuộc đời tôi. Trong 10 năm ấy, tôi đã làm đủ nghề để sống: phụ làm vườn, chạy bàn, dọn dẹp văn phòng, gác cổng phi trường… Hiện nay tôi là nhân viên của công ty điện thoại AT&T. Công việc của tôi là gọi điện thoại “mời” khách hàng Việt Nam sống rải rác trên toàn nước Mỹ đổi hãng điện thoại họ đang sử dụng sang hãng AT&T. Tôi thích công việc này vì tương đối được tự do, một mình một phòng dù phòng rất bé, và giờ giấc không bị trói chặt. Lương không cao nhưng tiền commission cao, bởi tôi có thể giả được nhiều giọng nói, cái khiếu trời cho. Đôi khi, tôi cũng cảm thấy chao đảo, nhưng vội tìm cách gạt ra khỏi đầu ngay. Tôi không phải là loại người ưa nuôi dưỡng cảm giác buồn bã, sầu đau.

 

4. Trường-Châu

Trưa nay Judy đến trong lúc tôi đang nằm ngủ quên trên sofa. Judy xoã tóc, môi không tô son, bận t-shirt khoét sâu cổ. Tôi thường hơi bị hoảng hốt mấy phút đầu mỗi khi gặp Judy. Vì sao Judy đến với tôi? Một thằng đàn ông không có gì ngoài “trên răng dưới dế”, mà dế giờ đang trên chiều hướng ủ rũ. Tôi khó che giấu vẻ hoảng hốt, dẫu thật ngắn ngủi ấy. Nhưng Judy lại nghĩ rằng lúc đấy tôi yêu nàng, xúc động vì nàng. Judy ôm chầm lấy tôi, hôn lên môi tôi, khi nàng buông tôi ra, tôi còn ngửi được mùi da ở khe vú nàng. Nàng báo tin thằng José, con trai của nàng đã chịu trở lại trường. José 17 tuổi, đang học lớp 11. Cách đây mấy tháng, nó bỏ nhà đi bụi đời theo bạn bè. Tôi cùng Judy lùng kiếm nó thật khó khăn, vất vả. Tôi thường tìm mọi cách giúp đỡ hai mẹ con nàng dù khả năng của tôi rất giới hạn. Có một lần, trong một phút “bốc đồng” tôi đề nghị nếu thằng José không muốn ở với nàng thì nó có thể đến đây ở với tôi. Tôi sẽ lo cho nó đến ngày tốt nghiệp trung học. Judy nghe rất cảm động, nhắc mãi sự tử tế này. Judy ở cách nhà tôi khoảng 15 phút lái xe. Judy là cashier cho tiệm bán đồ dụng cụ nhà thương. Lương đủ chi phí cho hai mẹ con chi tiêu rất tằn tiện. Ngoài tôi ra, tôi biết Judy còn 1-2 người tình cùng gốc Guatemala. Judy hiền lành, chất phác, mập người, thích chưng diện loè loẹt khi không đi làm. Nàng trông trẻ so với tuổi. Tôi thường thắc mắc vì sao Judy yêu tôi. Tôi không phải là thằng khoẻ sinh lý. Tôi không giàu có. Tôi không trẻ đẹp. Tôi chẳng hứa hẹn lấy nàng. Tôi không có gì cho nàng cả.

Thằng Châu lính trong tôi lại mò về đêm qua. Tôi thấy nó đứng thõng tay tựa tường nhìn tôi. Thằng Châu đầu đội nón sắt bận quân phục. Mặt thằng Châu lính từ từ đổi sang mặt thằng Trường sinh viên. Rồi mặt thằng Trường sinh viên lại từ từ đổi sang mặt thằng Châu lính. Cứ thế. Có lúc cái mặt là của nửa thằng sống và của nửa thằng chết. Cái mặt thằng chết thì đéo nghĩ ngợi, lo âu. Cái mặt thằng sống thì thờ ơ, vô cảm. Tôi bật người dậy, lưng vã mồ hôi. Tôi thèm hớp ngụm rượu cực mạnh. Tôi đi vội vào nhà bếp, mở tủ tìm chai whisky ngửa cổ nốc. Tôi khà một tiếng to, rồi trở vào phòng nằm vật xuống giường. Tôi là ai? Thằng Trường chết hay thằng Châu sống? Thằng Châu chết hay thằng Trường sống? Tôi là thằng nào? Thằng nào là tôi? Những con chữ nhẩy múa. Những trang báo bay bổng trong không gian. Tôi có phải là nhà báo không? Tôi có được quyền sống thật với những con chữ không? Tôi có thể tự gọi tôi là nhà thơ không? Tôi được quyền có cái đầu đầy đặc ý nghĩ không? Tôi không muốn nhìn thấy tôi là thân cây rỗng. Thân cây rỗng thì dễ bị gãy đổ. Tôi ôm đầu rồi ôm thân tôi trong đêm. Ngoài trời mưa đang to hột.

 

4. Thành

Tôi cần tra một chữ trong từ điển Anh-Việt thì bất ngờ thấy tấm ảnh của Huyền. Tóc Huyền trong ảnh để xoã, không cột túm như khi nàng ở cạnh tôi. Huyền có cái gáy nõn nà rất đẹp. Tôi không thấy cái gáy của Huyền trong ảnh. Tôi nhắm mắt cố nhớ lại màu da ở cổ nàng. Mùi thơm da thịt ở cánh tay nàng. Nhưng không thể. Biết Huyền đang ở nơi đâu? Sống ra sao? Đã bao năm rồi tôi không còn nghe lại giọng nói, tiếng cười, bước chân vô ra của nàng. Nàng ra đi, để lại trong tôi khoảng trống vắng và lòng nhớ thương. Còn thằng Lộc ra đi mang theo cả con người tôi. Giờ tôi chẳng biết tôi là ai? Thằng Lộc là tôi hay là thằng Lộc? Làm sao nó ra khỏi nước Mỹ mà người Mỹ không nhận ra nó? Tôi hơn nó nhiều tuổi chứ ít ỏi gì. Nó to cao, trắng trẻo. Tôi gầy gò, xanh xao. Giờ thì tôi không còn ngồi đếm ngày chờ Huyền trở về như trước nữa. Tôi không còn nghe nàng càm ràm rằng tôi ngớ ngẩn, chậm lụt, lười biếng nữa. Yêu nàng và sợ nàng, tôi đã hi sinh “thằng tôi” khi nàng khóc lóc van xin tôi cứu giúp thằng Lộc bằng cách cho mượn giấy tờ của tôi để nó chuồn về Việt Nam lánh nạn một thời gian. Nó đang bị cảnh sát truy nã vì phạm tội giết người. Sao nàng lanh trí quá vậy? Tôi không cho Lan hoặc bất cứ ai hay biết gì về chuyện này. “Thằng Lộc đâu có cố ý đánh chết thằng Mỹ ấy? Nó chỉ tự vệ thôi mà. Giờ cảnh sát truy nã nó dữ quá! Chỉ có anh mới cứu được em trai của em… Chị em em sẽ đội ơn anh suốt đời.” Thằng Lộc làm ca đêm cho tiệm tạp hoá mở 24/24 ở tiểu bang khác. Thằng Mỹ xông vào tiệm vừa cướp tiền vừa doạ giết thằng Lộc. Thằng Lộc sợ quá, mất bình tĩnh, vội vớ cái vợt baseball táng mạnh vào đầu thằng Mỹ. Thằng Mỹ ngã lăn đùng xuống sàn không cựa quậy. Thằng Lộc sợ quá bỏ chạy trốn. Nó dùng điện thoại công cộng gọi cho Huyền, rồi lái xe chạy xuyên bang đến nơi Huyền đang trú ngụ

.. .. ..

Những đầu ngón tay vàng khè thuốc lá của tôi không còn dùng để tính bao nhiêu ngày nàng đã rời khỏi nhà. Tôi nghĩ có lẽ Huyền đã về lại Việt Nam cùng với thằng Lộc. Lộc về trước nàng về sau. Thằng Lộc đã dùng giấy tờ của tôi để về lại Việt Nam và đã lọt khỏi cửa hải quan Mỹ một cách an toàn. Còn tôi đây, từ ngày thằng Lộc rời khỏi Mỹ thì tôi không dám rời khỏi thành phố. Tôi không khai báo cho sở di trú hay SSI nên tiền trợ cấp vẫn nhận đủ và đều mỗi đầu tháng. Nhiều lúc tôi lo sợ lỡ một ngày nào đó, họ điều tra biết được sự việc thì sao? Ngày đó tôi quá yêu Huyền và sợ Huyền bỏ nên tôi nghe lời dụ dỗ của nàng. Huyền chủ động tất cả. Huyền điền mọi giấy tờ và tôi ký tên. Nhưng rồi Huyền cũng bỏ tôi dù tôi đã chiều ý nàng. Chuyện đã xong lâu lắm rồi. Tôi nhớ trong thời gian làm thủ tục giấy tờ, mỗi khi thấy xe cảnh sát là toàn thân thằng Lộc co rúm như con cuốn chiếu. Mặt nó xanh mét và hai hàm răng va đập nghe lộp cộp. Ba tháng sáu ngày thằng Lộc rời Mỹ thì Huyền cũng bỏ tôi. Nàng ra đi để lại lá thư viết tay chưa tới nửa trang. Nội dung lá thư cám ơn sự tử tế của tôi đối với nàng. Nàng chẳng đá động gì đến chuyện thằng Lộc cả. Trong một lúc ngà ngà say tôi đã đốt lá thư ấy. Thằng Lộc giờ là thằng Thành. Nó đang sống ở đâu đấy trên lãnh thổ Việt Nam. Còn tôi là thằng Thành nữa không? Nếu một ngày nào đó người ta đến tận nhà điều tra thì tôi phải trả lời sao đây? Còn Huyền, có lúc nào nàng nghĩ về tôi không? Thằng Lộc là tôi, còn tôi không phải là thằng Lộc. Huyền trong ảnh không nhìn tôi. Mắt nàng đang nhìn đâu đó, như thể đang tìm kiếm vật gì. Huyền trong ảnh không cười, mà Huyền ngoài đời cũng ít khi cười.

“ Xin đối diện một lần bên tôi

Cho tôi yêu bằng hình hài đó không thôi

Đến với tôi, hãy đến với tôi

Đừng yêu lính bằng lời.

Đêm nằm miền xa

Trời cao đất hạ

Chợt lên ý lạ…

Ngoài kia súng nổ

Đốt lửa đêm đen

Tầm đạn thay tiếng em.”

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch