Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

kẻ lạ trên thiên đường- 1&2

 

 

 

clip_image002

lê thị thấm vân

“Everything is in everything else”

Don Paterson

1. Long

“Chính quyền mới dựng nên tù cải tạo với mục đích gì hả anh?” Nhìn tôi, Lan hỏi. “Không lẽ để họ tước bỏ mọi thứ riêng tư của con người?” Không đợi tôi trả lời, Lan nói tiếp. “Chẳng ai ‘cải tạo’ được ai trở thành người khác. Đó là sự khác biệt lớn lao khoẻ mạnh và đau yếu.” Không nghe tôi trả lời, Lan tự nói tiếp.

Mục đích tù cải tạo biến đổi tôi trở thành tôi là gì, là ai, thật tình tôi không biết. Mà thôi, tôi không muốn biết, tôi không (còn) quan tâm. Thế nhưng, lính/tù/tị nạn là ba cái cột mốc. Mốc cột cuộc đời tôi.

 

1. Quỳnh/Hướng

Ngày đầu tôi dọn vào nhà này, ông Trường-Châu lên giọng, dù ông cũng là người mướn phòng như tôi: “Phải luôn ý thức rằng, chúng ta đang sống với nhau, vì vậy, vui buồn sướng khổ của chúng ta không ít thì nhiều tùy thuộc vào nhau. Chúng ta như những con chim lạc đàn, lưu lạc xứ người, vậy nên đùm bọc, nương nhau mà sống. Bốn người chúng ta sống chung trong căn nhà củ kỹ lâu năm này, dù chẳng phải là nhà của chúng ta, mà là nhà của người Mỹ, thuộc đất nước Mỹ. Chúng ta thích ít hoặc nhiều hoặc không thích nhau chút nào cả thì cũng phải sống cạnh nhau. Chúng ta tùy thuộc vào tình trạng kinh tế của nhau. Chúng ta chia đều tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ga, tiền rác. Chúng ta nên gắng chung sống hòa hợp thì hơn, ráng nhường nhịn nhau một chút. Thông cảm khó khăn là chìa khóa mở mọi cánh cửa cuộc đời. Trong nhà cũng như ngoài nhà…” Ông Trường-Châu nói một tràng dài, dài lắm. Tôi chỉ nhớ đại khái thế. Tôi thắc mắc tại sao ông Thành không nói mà để ông Trường-Châu nói. Có lẽ ông Thành lười nói hay không khéo nói? Một ngày ngồi làm việc qua điện thoại, phải nghe lời nói của muôn vàn kẻ lạ tuôn chảy vào tai làm tôi ứ tận óc. Trong lúc đi về phòng, tôi lại thắc mắc, liệu những người sống với nhau như vợ chồng, con cái dưới một mái nhà họ có sử dụng từ “chúng ta’ và ‘của nhau’ bao nhiêu lần với một tràng dài như lão Trường-Châu vừa biểu diễn?

Lý do tôi quyết định thuê phòng căn nhà này là vì tôi ngửi được mùi bình yên và an toàn dù mắt tôi nhìn những đồ vật trong nhà đặc quánh tẻ nhạt.

 

1. Trường-Châu

Thời Báo đưa tin hai đứa bé gái mười ba tuổi ẩu đả, nguyên nhân vì đụng chạm niềm tin tôn giáo. Đứa bé da trắng nói: “Ấn Độ tụi mày thờ con bò. Kinh!” Đứa bé Ấn Độ phản bác: “Còn hơn đạo tụi mày thờ cái xác chết treo lủng lẳng còn khiếp đảm hơn!”

Từ tôn giáo chuyển sang chính trị cộng sản/quốc gia rồi trong nước/hải ngoại đến đàn ông/đàn bà rồi già/trẻ, màu da, ngôn ngữ, kinh tế, văn hóa, ý thức hệ… Ôi! biết bao là cái khoảng cách, gạch chồng/chéo mà nhân loại hành khổ nhau suốt bao thế kỷ.

Khi trưa bà Loan gọi điện ‘mắng mỏ’ tôi: “Ông lợi dụng chiêu bài làm báo chống cộng để kiếm tiền nuôi thân. Báo chí gì mà chỉ cắt dán, ăn cắp bài vở người khác. Công việc làm báo của ông chẳng khác gì mấy ông tướng tá trước thời 75, giờ chạy ra hải ngoại ngồi viết hồi ký, một hình thức.. ăn dần mình." Bà Loan là bà bạn thân lâu năm. Mỗi khi kẹt tiền tôi chạy kiếm bà cầu cứu. Bà cũng là thân chủ quảng cáo lâu đời nhất. Bà là chủ nhân ba tiệm giặt ủi hấp quần áo. Tôi biết bà không cần đăng quảng cáo trên báo tôi, vì khách hàng bà không đọc báo chợ tiếng Việt, nhưng bà muốn giúp đỡ tôi. Vả lại, tai tôi cũng nghe quen những thứ, đại loại mạt sát, chê bai như thế. Tôi làm báo đéo vì mục đích, lý tưởng gì. Và cũng không quyền lực của bất kỳ ai, hoặc nhân danh bất cứ thế lực nào có thể ngăn chặn được công việc làm báo chợ của tôi. Báo tôi hiện nay hai tuần phát hành một lần, 58 trang mỗi số, góp mặt đều đặn với cộng đồng người Việt hải ngoại bấy lâu nay. Tôi sống nhờ nghề làm báo, bằng tiền quảng cáo thì đã sao? Tôi có trộm cắp hay lừa quịt ai đâu! Tôi đặt tên tờ báo là Chuông Việt, nghĩa là mang chuông treo ở xứ người chứ chẳng đi đánh được ai. Thằng Hùng từng chế giễu tôi làm báo chợ, báo lá cải, báo cho không, báo chống cộng rẻ tiền… với mục đích tạo danh, kẻ đi vái tứ phương kiếm tiền nuôi thân. Tôi đã thụi nó một cái trong buổi nhậu cách đây khá lâu. Giờ thì tôi không hành động bốc đồng như vậy nữa.

 

1. Thành

Khi nãy Lan ghé thăm, mang theo hai túi thức ăn. Một túi đựng rau, trái cây. Một túi đựng bánh mì, đậu xanh, nếp. Hai túi thức ăn dành cho người ăn chay. Một cách Lan dụ dỗ tôi ăn chay cùng.

Tuần trước Lan đã mang đến cho tôi khay miến xào chay. Tôi ăn ba ngày mới hết. Đó là có ông Long ăn ké. Lan vào phòng gom quần áo bẩn của tôi bỏ vào máy giặt. Trước khi về, Lan dặn tôi đừng quên lấy quần áo bỏ vào máy xấy. Tóc tôi bạc hơn phân nửa mà Lan vẫn nghĩ tôi là thằng bé lên mười. Lan dặn tôi ra khỏi nhà phải mang áo lạnh theo. Nếu đi nhậu mà lỡ say thì cứ gọi Lan đến chở về, bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào. Nếu Lan không đến chở được thì tôi gọi cho Hòa, chồng nó. Lan là em gái út nhưng lúc nào nó cũng lo lắng chăm sóc tôi như chị cả. Nó giặt mấy cái áo khoác lính của tôi bằng tay, phơi khô, rồi ủi thẳng treo trong tủ. Nó biết tôi quý mấy cái áo lính, và làm vì thương tôi. Tôi có ba cái áo khoác lính mặc thay đổi mỗi khi ra khỏi nhà. Tôi là cựu chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, đó là niềm kiêu hãnh đời tôi. Lính là tôi và tôi là cái lính. Không khoác áo lính khi ra khỏi nhà làm tôi có cảm tưởng tôi không phải là tôi. Mặc kệ ai cười chọc hay nói xỏ xiên. Chỉ có Lan, đứa em gái tôi hiểu tôi, tôn trọng niềm vui nỗi buồn quá khứ của tôi.

Tôi vói tay bật nhạc lính, lắng nghe và lẩm nhẩm hát theo.

"Trời đêm dần tàn tôi đến sân ga đưa tiễn người trai lính về ngàn

Ngày tháng đợi chờ, tôi đến sân ga nơi tiễn người trai lính ngày nào

Tàu cũ năm xưa mang người tình biên khu về chưa?

Đêm qua nằm mơ thấy người trai lính chiến xuôi tàu về quê hương

vui đêm phố phường quên đi phút giây gió lạnh ngoài biên cương …"

 

 

 

2. Long

Con đường tôi đi và về mỗi ngày trên xe bus to cao tỏa mùi ẩm mốc lẫn khói xăng. Xe bus đem đến cho tôi sự yên tâm và an toàn. Nó luôn đúng giờ, hiếm khi bị hỏng máy và chưa bao giờ hết xăng. Cảnh vật hai bên đường nhoè nhoẹt quen thuộc, nhắm mắt, tôi có thể hình dung rõ rệt như ảnh chụp trong đêm. Những con người lạ mặt có, quen mặt có, tất cả di động, đến rồi đi, hoặc biến mất. Mỗi ngày, khi trời bắt đầu vào khuya, tôi đi bộ ra trạm xe, hút vừa xong điếu thuốc thì bus trờ tới, chuyến xe cuối cùng trong ngày nên vắng. Tôi ngồi vào chỗ quen thuộc, dãy áp cuối, ghế trong cùng. Tôi tránh ngồi cạnh cửa ra vào. Ông tài xế thường liếc nhìn tôi khi ngó vào kiếng chiếu hậu. Ông ít khi đổi lane và giữ đúng tốc độ.

Đêm đến, khi mọi người sửa soạn đi ngủ thì tôi sửa soạn đi làm. Và khi làm xong việc, tôi sửa soạn về thì mọi người vừa thức giấc. Cuộc sống tôi tiếp diễn trong màu đêm. Ban ngày tôi nhắm mắt ngủ, cũng là màn đêm. Tôi như chiếc bóng của đời sống tôi. Tôi làm ở tiệm bánh MC Donuts. Khi mở cửa bước vào tiệm, việc đầu tiên là tôi bật điện, bật quạt hút khói, bật radio, bật chảo dầu chiên trước khi cởi áo khoác ngoài và mang tạp dề vào. Sau đó tôi đi pha ly cà phê đen đá nếu là mùa hè, cà phê đen nóng nếu là mùa đông. Rồi tôi vừa hút thuốc, vừa uống cà phê vừa khiêng mấy thau bột chủ đã nhồi sẵn cất trong tủ lạnh ngày hôm trước. Tôi cán mỏng khối bột nhồi, trải đều trên mặt bàn gỗ rộng, dùng khuôn nhôm cắt từng miếng tròn nhỏ, đem chiên vàng đều hai mặt. Vớt ra, rắc đậu phộng hay nhúng vào thau sô cô la hay gì đấy, tùy theo lời dặn của chủ ghi trên bảng.

Làm xong 1000 cái bánh donut là tôi khóa cửa rời khỏi tiệm. Mỗi đầu tháng chủ để bao thơ đựng tiền lương, nửa tiền mặt nửa tiền check dưới microwave. Bao nhiêu năm như thế. Tôi rời khỏi tiệm nửa tiếng thì chủ đến. Tôi và chủ họa hoằn gặp nhau. Cái bảng treo trên tường là cầu nối muốn gì, cần gì, làm gì giữa chủ và tôi. Có hôm trời mùa hè, sáng sớm chiên bánh, tôi uống xong lon bia quên không vất vào thùng rác chủ cũng chẳng ghi trên bảng. Có vài lần xe bus bị hỏng máy, tôi đến trễ, gặp chủ, cả hai nhìn nhau gật đầu chào, thế thôi. Lần đầu tôi ấp úng cho ông chủ biết xe bus bị hỏng máy bất ngờ, ông chỉ nói “thế à”. Tôi chưa bao giờ đến trễ vì ngủ quên. Tôi chưa nghỉ làm ngày nào ngoại trừ ngày nghỉ hay nghỉ phép. Tôi không có lý do gì để xin nghỉ. Tôi chưa hề bị bệnh nặng đến độ phải nằm nhà. Ho, sổ mũi, nhức đầu, đau bụng tôi đều lướt qua được cả. Tôi không có vợ con, không người thân ruột thịt trên xứ sở này. Tôi chỉ có mỗi thằng tôi. Tôi không có nhu cầu đi chơi xa. Tiệm bánh mở cửa quanh năm, chỉ đóng ba ngày lễ: New Year, Christmas, và thanksgiving. Tôi đơn giản nghĩ, nếu tôi nghỉ một ngày là chủ không có bánh để bán cho khách hàng. Vả lại, tính tôi thích sự an toàn, đều đặn, và luôn dùy trì mọi thói quen.

 

2. Quỳnh/Hướng

Tôi có biệt tài giả giọng nên thu hút được khá nhiều khách hàng cho công ty. Tôi cũng quyến rũ được một số bạn tình qua điện thoại. Tôi thu âm giọng nói khác miền, khác giới tính, khác tuổi tác rồi nằm nghe, tự kích thích như chẳng phải là tôi mà là ai đó. Đặc biệt giọng trai trẻ, nhả nhớt lời lẽ trăng hoa lượn lờ khắp thân thể tôi. Làm ‘thằng nhỏ’ cửng, cứng ngắc.

Qua điện thoại, tôi có thể giả giọng người đàn ông đứng đắn hoặc người đàn bà đảm đang. Cậu thanh niên chững chạc hoặc cô gái liến thoắng yêu đời. Tôi đóng vai, diễn tuồng tuỳ theo giọng nói bên kia đầu giây. Tôi làm kẻ chinh phục, truyền tải thông tin nhạy cảm, gói gọn trong giọng nói trời phú. Kẻ đang áp tai vào đầu điện thoại bên kia đéo biết tôi là ai.

Trên chục người đã tỏ tình với tôi trên đường giây điện thoại. Đa phần là đàn ông trung niên khi tôi giả giọng gái trẻ. Ban đầu tôi hơi luống cuống, nhưng về sau, tôi tỉnh bơ lờ đi, hoặc bắt qua chuyện khác một cách tự nhiên khéo léo.

Có người đánh giá mức độ hấp dẫn tình dục của tôi qua giọng nói. Tôi im lặng, lắng nghe. Khách hàng lần đấy là người đàn bà trung niên, gốc Chợ Lớn, sinh sống ở tiểu bang Ohio.

Có ông khách đoán tôi có ngón tay út dài lắm. Dài hơn những ngón tay còn lại nên tôi mới có giọng nói hay, rõ, trong trẻo như thế. Tôi nghe, xoè bàn tay mình ra xem xét, thấy ngón tay út bình thường, không dài không ngắn. Tôi chẳng nói gì với ông khách hàng bói tướng đấy.

Có cô gái bảo vai tôi chắc phải rộng lắm nên lượng testosterone cao nên tôi sở hữu được giọng nói truyền cảm, lôi cuốn.

“Giọng nói quyến rũ thường đi đôi với hình thể quyến rũ.” Có chàng trai đoán eo tôi thon, ngực tôi nở, hông tôi rộng nên giọng nói tôi ngọt ngào mê hoặc.

“Ban ngày cậu nói hay thế, chắc ban đêm cậu nói còn hay hơn, nhỉ?” Một bà đứng tuổi, có lẽ vừa qua tuổi mãn kinh nói với hơi thở gấp. Tất nhiên, lần đấy tôi cũng im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng lái qua chuyện nắng mưa trong ngày.

“Anh phải là người khá tự tin nên mới có được giọng nói như thế!” Câu này ám ảnh tôi mấy ngày liền. “Tôi là ai? Là ai? Tôi có tự tin vào chính tôi không?” Không. Không. Tôi là một thằng tởm lợm, là thứ loser hạng nặng. Ngay lúc này đây, tôi muốn khạc nhổ vào mặt tôi. Tôi chẳng khác gì cục đờm bầy nhầy tanh hôi.

 

2. Trường-Châu

Cả ngày nay tôi đi vô đi ra vấp phải đồ đạc trong nhà không biết bao nhiêu lần. Đêm qua tôi nằm mơ thấy khuôn mặt của gã con trai ấy. Hai mắt hắn thô lố nhìn tôi. Môi hắn mấp máy điều gì. Tôi tỉnh giấc. Một mình giữa căn phòng mênh mông như biển trời. Định thần một lát, tôi lấy lại bình tĩnh. Tự hỏi, tôi là ai? Là ai? Là ai?

Tôi là hắn? Tôi là tôi? Thôi đừng bận tâm nữa. Tôi dỗ dành tôi. Tôi là tôi. Ừ, tôi chính là thằng tôi đây.

Đọc bản tin bà Phương Thảo gửi đến hôm qua: “… ngày trước đàn bà, trẻ con, súc vật, nô lệ bị xua đuổi, bị đàn áp, bị bịt mồm…” thì tôi ngưng ngang. Hình ảnh môi hắn cứ mấp máy như muốn nói: “Ngay lúc này đây, mi chính là…” Hắn và tôi thì liên hệ đếch gì đến bản tin do người đàn bà viết? Mụ Phương Thảo muốn gì đây? Lại chửi bới đàn ông chăng? Tôi bỏ bản tin bà Phương Thảo sang một bên, lấy bài thơ của tác giả Hạnh Nhi đọc, ba câu đầu: "Chiến tranh là gì? là bé gái bị hiếp là đàn ông không có tuổi già…"

Tôi với tay bật tivi. Judy đến, nàng bận xi líp đỏ, không xú chiêng, váy cũn cỡn lòi phần mông núng nính. Hôm nay sinh nhật mày, tao cho mày đụ kiểu chó, kiểu mày thích. Tôi không thấy nứng lắm, nhưng cũng cố nhấp nhấp được mươi cái, rồi rút cặc ra. Judy trèo lên ngồi trên bụng tôi, mông Judy bự tồ làm bụng tôi bành ra. Tôi nghẹt thở muốn ói. Tôi thấy môi Judy xoè như cái hoa loa kèn chực nuốt chửng tôi. Tôi nói Judy leo xuống bằng giọng nhỏ nhẹ nhưng quyết liệt. Tôi bật người dậy, ngồi dưới thảm, lưng dựa thành giường, thở hồng hộc. Judy đi ra bếp pha ly margarita đổ nhiều tequila mang vào phòng. Nàng nhấp vài ngụm rồi bất ngờ hất cả ly rượu vào mặt tôi. “Mày, mày không thèm đụ tao nữa hả? Mày chê tao hả? Mày mê con khác rồi hả? Hả? Hả? Hả…?” Judy vừa nói vừa cười to. Cái hoa loa kèn thu nhỏ lại. Tôi hết sợ nàng nuốt chửng. Tôi xích người lại gần, vân vê đuôi tóc nàng, khẽ nói: “Không, không phải như thế! Em biết vì sao mà. Em hãy liếm hết rượu trên mặt tôi đi.” “Không, không, em chỉ muốn liếm cặc anh thôi!” Judy vừa rà lưỡi trên mặt tôi vừa nói. “Cặc tôi teo mẹ nó rồi, em biết mà…” Tôi nói trong tiếng thở dài. Judy ngả đầu lên người tôi. Cặc tôi thun lại, rơi rũ.

 

2. Thành

Tôi là người Việt Nam. Tôi là người Việt Nam. Tôi là người Việt nam. Tôi không phải là người Mỹ. Tôi không phải là người Mỹ.

Tôi vẫn đang mang quốc tịch Việt Nam. Tôi không đổi quốc tịch Việt Nam sang quốc tịch Mỹ.

.. .. ..

Lan ghé tặng tôi cái mền lông ngỗng nói là quà sinh nhật, rồi giúp tôi ký trả tiền bill tháng này. Khi Lan ngồi viết check, tôi ngó thấy mấy cọng tóc bạc trên đỉnh đầu nó.

Lan hỏi tôi đã điền hồ sơ nhập quốc tịch Mỹ chưa. Tôi im lặng. Tôi sợ Lan hỏi tôi câu này hết sức. Tôi có còn là tôi nữa đâu. Thằng Lộc đã lấy tên tôi trốn về Việt Nam ở luôn rồi. Tôi sẽ không bao giờ vào được quốc tịch Mỹ. Tôi trung thành với quốc tịch Việt Nam vì không có sự chọn lựa. Thôi thì cũng đúng ý muốn của tôi, vẫn là người lính Việt Nam Cộng Hoà cho đến ngày tôi nhắm mắt lìa đời.

.. .. ..

Tôi muốn nghe nhạc lính ngay lúc này. Chỉ nhạc lính mới giúp hai lòng bàn tay bớt tươm nước, nhưng Lan vẫn nhìn tôi, với hai con mắt hạn hán.

“Tôi thường đi đó đây, bùn đen in dấu giày

.. .. ..

chân nghe lạ từng khu chiến thuật,

áo đường xa không ấm gió phương xa

.. .. ..

Mây mù che núi cao,

Rừng sương che lối vào

Đồng ruộng mông mênh nước

.. .. ..

Ân tình theo gót chân, bọn đi xa đánh trận, gặp gỡ trong cơn lốc

xưng tao gọi mày thương quá gần…”

bài đã đăng của Lê Thị Thấm Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch